Tuệ Tuệ - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-01-13 13:23:30
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tất nhiên là !
Bản thực là ưa mềm mỏng chứ ưa cứng rắn.
hắng giọng một cái nhấn nút ghi âm: “Không ghét, cứ tiếp tục duy trì .”
Đối phương bật một tiếng: “Được bé yêu, xuống lầu lấy bánh ngọt của em nhé.”
Sáng sớm ăn bánh ngọt, thật là tội quá !
tự sỉ vả bản nhanh ch.óng dậy rửa mặt mũi.
“Lục Tuệ, hôm nay dậy sớm thế?” Cô bạn cùng phòng chậc lưỡi kinh ngạc.
hì hì: “Bạn trai mua bánh ngọt cho , đơn hàng nào cần lấy ? Để xách lên luôn cho.”
Bạn cùng phòng xua tay: “Để tự là .”
“tặc” lưỡi một cái: “Hôm qua lấy hộ , hôm nay để lấy cho.”
Bạn cùng phòng dậy: “Vậy thì cùng , coi như leo cầu thang để giảm cân luôn.”
Sức khỏe của nên uống t.h.u.ố.c suốt, tác dụng phụ khiến hình mập mạp, vẫn luôn lặng lẽ giảm cân bấy lâu nay.
Thấy nên cũng kiên trì nữa, hai cùng xuống lầu.
Đồ đặt bên ngoài đều để kệ chuyên dụng gần ký túc xá, lúc còn sớm nên nhiều đến lấy. nhanh ch.óng tìm thấy bánh ngọt, mà còn là hai cái, phần ghi chú rõ ràng:
[Một cái cho bé yêu Tiểu Lộc, một cái mời bạn cùng phòng của Tiểu Lộc.]
chằm chằm dòng ghi chú đó vài giây, kìm mà bật , huých nhẹ bạn cùng phòng: “Bạn trai mời ăn bánh .”
Bạn cùng phòng đón lấy xem thử, lập tức kêu lên quái dị: “Cảm ơn Tuệ Tuệ và ông xã của nhé! Hôm nay là ngày kỷ niệm gì của hai ? Mà bọn cũng hưởng ké thế .”
Nhắc mới nhớ, chính cũng thấy bất ngờ, suốt mấy tháng qua X hiếm khi đặt đồ ăn cho , càng đừng đến việc chia sẻ cho bạn cùng phòng, chẳng lẽ tối qua thức trắng thí nghiệm thành quả gì ? Vui đến phát ngốc ?
Đang định móc điện thoại hỏi thử thì phía bỗng gọi : “Lục Tuệ?”
Nghe tiếng, ngẩng đầu lên thì khựng : “Đàn .”
Hóa là Hứa Thanh Dã.
Anh bước vài bước tới gần, ánh mắt vô tình lướt qua cô bạn cùng phòng bên cạnh , khẽ nhíu mày đầy vẻ chán ghét. Ngay đó thấy cái bánh ngọt tay , đáy mắt dường như thoáng qua một tia...
Cười nỗi đau của khác?
thích ánh mắt của , liền lên tiếng cắt ngang: “Đàn , chuyện gì ?”
Hứa Thanh Dã hồn, ho nhẹ một tiếng: “Cuối tuần câu lạc bộ của chúng buổi dã ngoại, khá là thú vị đấy, cô tham gia chơi ?”
nhíu mày.
Chẳng Hứa Thanh Dã đối tượng ? Còn mời cái gì?
Không đúng.
khựng một chút, nhớ tới phản hồi trong bài đăng xem sáng nay.
Hứa Thanh Dã chuyển nhượng tài khoản cho mà ghét , nên bây giờ coi như là... độc ?
là một sự độc đầy hiểm độc.
dứt khoát từ chối: “Ngại quá đàn , cuối tuần gặp đối tượng của , thời gian .”
Biểu cảm của Hứa Thanh Dã cứng đờ: “Cô bạn trai ??”
kiên nhẫn đáp: “Có , chúng quen một thời gian dài .”
Bỏ qua cái nhíu mày của Hứa Thanh Dã, kéo bạn cùng phòng thẳng.
“Tuệ Tuệ, thấy hình như mặn mà lắm với đàn Hứa nhỉ.”
Bạn cùng phòng nháy mắt hiệu: “Đàn Hứa đây chẳng từng âm thầm theo đuổi ? Còn bày tỏ tình cảm lấp lửng diễn đàn trường nữa.”
Nói vài câu mập mờ mà cũng gọi là theo đuổi ?
Cái đó gọi là quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c thì đúng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/tue-tue-ouyv/chuong-2.html.]
Hơn nữa, nếu luôn đối tượng yêu qua mạng mà vẫn còn lăng nhăng trong trường, thể thấy nhân phẩm đúng là bình thường.
Quay về ký túc xá, việc đầu tiên là chụp ảnh hai cái bánh ngọt từ góc độ, đó chọn chín tấm nhất gửi hết cho X.
[Cảm ơn đại ca tiếp tế! Bắn tim nè~]
X gần như trả lời ngay lập tức, nhưng trọng tâm kỳ quặc: [Đại ca?]
mỉm nhấn nút ghi âm: “Nói nhầm , là cảm ơn bạn trai tiếp tế~”
X: [Gọi nữa .]
cũng chiều theo ý : “Bạn trai ơi~”
Đầu bên im lặng vài giây, bắt đầu gửi hồng bao liên tiếp.
một loạt con 520, 1.314, 9.999 mà khỏi kinh ngạc: [Anh điên ? Gửi cho em nhiều tiền thế gì?]
Phải rằng yêu lâu như mà X mới chỉ gửi hồng bao cho một duy nhất dịp sinh nhật, một cái 5 tệ và một cái 20 tệ, đúng là phiên bản 520 kỳ quặc.
X: [Vì vui quá, nên để bé yêu vui cùng nữa.]
nhịn mà bật , đang định trả lời thì đầu bên gửi thêm một câu:
[Bé yêu, đến gặp em sớm hơn, ?]
Tim khẽ rung động, khóe môi kìm mà cong lên: [Sớm hơn nghĩa là cơ?]
Đối phương trực tiếp gửi một ảnh chụp màn hình vé tàu qua, thời gian khởi hành là thứ Bảy tuần , điểm đến chính là thành phố nơi đang ở.
chú ý tới thời gian đặt vé, sáu giờ ba phút sáng nay.
Nghĩa là sáng sớm nay khi trang web bán vé mở là mua vé ngay .
Trong lòng thấy ngọt ngào vô cùng, nhưng cũng chút căng thẳng.
Nhìn tên đặt vé.
Từ Ứng Hoài.
Ừm, thật đấy.
Thấy nhất thời trả lời, đối phương cũng bắt đầu lo lắng:
[Bé yêu?]
[Có là đột ngột quá ?]
[Vậy thì bọn vẫn cứ để tuần gặp nhé, em đừng giận...]
Làm em thể giận chứ!
vội vàng trả lời :
[Em giận , chỉ là bất ngờ thôi.]
[Anh cứ đến ! Em sẽ ga đón (p≧w≦q)]
Từ Ứng Hoài lập tức thả lỏng, bắt chước gửi biểu tượng cảm xúc: [Tuyệt quá! (^o^)/~]
là đồ ngốc mà.
khẽ chê một câu nhưng vẫn nhịn mà mỉm .
Nghĩ một lát, hỏi : [Bọn nên gửi ảnh cho xem ? Để đến lúc đó khỏi nhận nhầm .]
và Từ Ứng Hoài quen qua game, kết bạn với đều dùng tài khoản phụ, trong vòng bạn bè của cả hai chẳng lấy một tấm ảnh nào cả.
Từ Ứng Hoài trả lời.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, cũng bắt đầu lo lắng, thầm nghĩ lẽ trông khó coi lắm ?
Do dự hồi lâu, nhắn: [Vậy ít nhất cũng cho em cao bao nhiêu chứ? Để em thu hẹp phạm vi tìm kiếm?]
Chẳng vẫn con trai nếu cao mét tám thì trong vòng ba câu chắc chắn sẽ cho bạn nữ ?