TRƯỜNG CUNG TỰ SỰ: NHẤT THẾ BÌNH AN - NGOẠI TRUYỆN 2: HOA QUẾ NỞ MUỘN VÙNG BIÊN VIỄN (HOÀN)

Cập nhật lúc: 2026-01-17 05:47:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4whx4Rfl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trấn Vân Nam ở cực Nam của giang sơn, nơi nắng vàng rực rỡ và mùi hương hoa quế luôn nồng nàn trong gió. Ở góc phố nhỏ vắng lặng, một tiệm t.h.u.ố.c tên là "Bình An". Chủ tiệm là một phụ nữ ngoài ba mươi, luôn mặc y phục vải thô màu lam nhạt, tóc b.úi đơn giản bằng một cây trâm gỗ sờn cũ. Người dân quanh vùng gọi nàng là Tống cô nương.

 

Nàng sống một , chồng con, hằng ngày bốc t.h.u.ố.c cứu , thi thoảng bên hiên nhà thêu thùa. Cuộc sống của nàng bình lặng như dòng nước nhỏ, còn những mưu mô hoàng cung, còn những tiếng thét gào chiếm hữu. Đôi bàn tay nàng tuy thêm những vết chai vì hái t.h.u.ố.c, nhưng tâm hồn nàng thì thực sự tự do.

 

Một buổi chiều mùa thu, khi hoa quế rụng đầy sân, một đoàn quân mã rầm rộ tiến trấn. Khí thế của họ khác hẳn với lính địa phương, mang theo sự sắc lạnh của quân đội triều đình. Tống cô nương đang phơi t.h.u.ố.c, nàng lướt qua cúi xuống, thản nhiên như chuyện gì xảy .

 

bước chân của vị thủ lĩnh đoàn quân dừng ngay cổng tiệm "Bình An". Một đàn ông cao lớn, khoác áo bào đen, gương mặt ẩn lớp nón che bụi. Khi gỡ nón xuống, thở của nàng bỗng chốc khựng .

 

Đó là Mộ Dung Diễn. Mười năm gặp, trưởng thành già dặn, mang khí chất bậc thiên t.ử thể che giấu. Đôi mắt nàng, từ kinh ngạc chuyển sang đau đớn, cuối cùng là một sự vỡ òa của mười năm mong đợi.

 

"Nhàn Nhi... Cuối cùng trẫm cũng tìm thấy nàng."

 

Giọng khàn đặc, chứa đựng cả một bầu trời thương nhớ. Nàng yên đó, tay vẫn cầm nắm thảo d.ư.ợ.c, đôi mắt tĩnh lặng như mười năm . Không sự sợ hãi, sự vui mừng, chỉ một sự bình thản đến đau lòng.

 

"Khách quan bốc t.h.u.ố.c gì? Tiệm dân nữ chỉ t.h.u.ố.c chữa bệnh, t.h.u.ố.c trường sinh, càng t.h.u.ố.c để quá khứ."

 

Mộ Dung Diễn bước tới, định nắm lấy tay nàng nhưng khựng khi thấy sự xa cách trong mắt nàng. Người quanh ngôi nhà tranh đơn sơ, những thúng t.h.u.ố.c phơi ngoài sân, đôi bàn tay chai sần vì lao động của nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/truong-cung-tu-su-nhat-the-binh-an/ngoai-truyen-2-hoa-que-no-muon-vung-bien-vien-hoan.html.]

"Mười năm qua... nàng sống thế ? Nàng thà chịu khổ cực ở nơi khỉ ho cò gáy , thà một kẻ bốc t.h.u.ố.c bình thường sống qua ngày, cũng Hoàng hậu chính thế của trẫm ?"

 

Nàng mỉm , một nụ thật sự nhẹ nhõm, khiến Mộ Dung Diễn như thấy hình ảnh cung nữ Thanh Nhàn khi còn ở rừng trúc: "Hoàng thượng, vẫn hiểu ? Ở đây, nô tỳ là chính . Ở đây, nô tỳ là quân cờ của gia tộc họ Tần, là vật sở hữu của . Nô tỳ thể ngắm trăng mà sợ âm mưu, thể ngủ ngon mà cần t.h.u.ố.c an thần. Đó mới là vinh quang lớn nhất đời nô tỳ."

 

Mộ Dung Diễn nàng, nước mắt lăn dài gương mặt cương nghị của một vị hoàng đế. Người nhận rằng, dù mang cả thiên hạ đến đặt chân nàng, nàng cũng sẽ bao giờ cái l.ồ.ng vàng nữa. Sự tự do của nàng mua bằng m.á.u và sự giả c.h.ế.t, nó quá đắt để nàng thể từ bỏ nữa.

 

"Nếu trẫm bắt nàng về thì ?" - Người hỏi, giọng yếu ớt, còn chút uy quyền nào.

 

"Bệ hạ thể bắt cái xác về, như mười năm từng định . Hoàng thượng, rõ kết quả mà." - Nàng thẳng mắt – "Nhiệm vụ của Thanh Nhàn với kết thúc từ mười năm . Giờ đây, chỉ là một bà chủ tiệm t.h.u.ố.c họ Tống. Xin hãy để chút tình nghĩa cuối cùng của chủ tớ chúng vẹn ."

 

Mộ Dung Diễn lặng giữa sân hoa quế. Người đó lâu, nàng bốc t.h.u.ố.c cho một đứa trẻ nghèo trong trấn, nàng dịu dàng mỉm với những dân lao động. Người chợt hiểu , yêu nàng, nhưng sự yêu thương của chính là xiềng xích đối với nàng.

 

Đêm đó, đoàn quân lặng lẽ rời trấn. Mộ Dung Diễn mang nàng . Người để một túi tiền nhỏ và một chiếc trâm ngọc phỉ thúy mới tinh bàn đá ngoài sân, biến mất bóng đêm của đại lộ.

 

Sáng hôm , nàng thấy chiếc trâm ngọc, nàng cầm lấy mà chỉ lặng lẽ đem nó trong tiệm, đặt cạnh những vị t.h.u.ố.c đắng. Nàng , sẽ bao giờ nữa. Người thực sự buông tay, và đó là hành động t.ử tế nhất từng cho nàng.

 

Mười mấy năm thanh xuân, một nhiệm vụ dài đằng đẵng, rốt cuộc cũng hạ màn. Nàng bên cửa sổ, hoa quế rụng, lòng nhẹ nhõm như áng mây trôi. Nàng từng phục vụ một vị vua, từng kiến tạo nên một triều đại, nhưng giờ đây, nàng chỉ là chính nàng - một Tống Thanh Nhàn tự do giữa nhân gian rộng lớn.

 

TRỌN BỘ KẾT THÚC.

Loading...