TRƯỜNG CUNG TỰ SỰ: NHẤT THẾ BÌNH AN - CHƯƠNG 17
Cập nhật lúc: 2026-01-16 14:33:17
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng cung những ngày cuối xuân mang một vẻ lộng lẫy đến ghê . Những tán hoa đào đỏ thắm bắt đầu rụng rơi, phủ kín những lối lát đá như một dải lụa đỏ sẫm. ẩn vẻ hào nhoáng là một bầu khí đặc quánh sự bất an, một thứ mùi vị của sự mục nát và c.h.ế.t ch.óc đang dần lan tỏa từ tẩm cung của Hoàng đế.
Kể từ khi Mộ Dung Diễn đưa toán đạo sĩ cung, Hoàng đế như sống trong một giấc mộng dài lối thoát. Những viên linh đan rực rỡ sắc màu vắt kiệt chút sinh khí cuối cùng của một mãnh sư già, biến ngài thành một con rối chỉ tìm kiếm khoái lạc trong vòng tay của đám mỹ nữ. Triều thần ai dám can gián, bởi những kẻ cương trực và cứng đầu nhất đều Thái t.ử dùng thủ đoạn thanh trừng hoặc giáng chức.
Đêm đó, kinh thành trăng, chỉ những đám mây đen kịt xô đuổi bầu trời cao v.út. Tại tẩm điện của Hoàng đế, ánh nến lung linh soi rọi những hình hài điên cuồng trong tiếng nhạc sáo du dương nhưng âm hưởng u sầu như tiếng . Tiếng lả lơi của đám mỹ nữ vang lên, hòa quyện với mùi trầm hương nồng nặc và mùi rượu mạnh, tạo nên một gian hỗn tạp, quái dị.
Ta ở hành lang xa xa, về phía cung điện . Đêm nay, lính canh của Vũ Lâm Vệ đột ngột thế bởi những gương mặt lạ lẫm, những kẻ thuộc mật vệ họ Tần mà Mộ Dung Diễn âm thầm thu phục . Không khí yên lặng một cách khuất tất. Không tiếng quát tháo của lính tuần tra, tiếng bước chân rầm rập thường lệ. Cả hoàng cung như một con thú khổng lồ đang nín thở, chờ đợi nhát d.a.o cuối cùng kết liễu con mồi.
Mộ Dung Diễn xuất hiện bên cạnh từ lúc nào . Người khoác một chiếc áo choàng đen tuyền, gương mặt ánh đèn l.ồ.ng nhợt nhạt như ngọc thạch nhưng đôi mắt sáng quắc một cách đáng sợ.
"Thanh Nhàn, nàng thấy ? Tiếng nhạc chính là khúc đưa tiễn nhất dành cho Phụ hoàng." - Người khẽ thì thầm bên tai , giọng mang theo một sự thỏa mãn đến lạnh lùng.
Ta , cảm thấy một nỗi rùng chạy dọc sống lưng: "Điện hạ, thực sự kết thúc chuyện đêm nay ? Người sợ thiên hạ dị nghị ?"
Mộ Dung Diễn nhạt, đưa tay vuốt ve gò má , đôi bàn tay lạnh ngắt như băng: "Kẻ thắng sẽ lịch sử. Ngày mai, bách tính sẽ chỉ rằng Hoàng thượng băng hà vì bạo bệnh do tuổi già sức yếu, còn Thái t.ử là hiếu thuận túc trực bên linh sàng đến thở cuối cùng. Không ai về những viên linh đan, cũng ai về đêm nay."
Người cúi xuống, hôn nhẹ lên môi , nhẹ nhàng nghiêm trang như một nghi thức thần bí.
"Nàng hãy về phòng chuẩn . Sáng mai, nàng sẽ là nữ nhân cao quý nhất thế gian . Đừng nghĩ đến việc chạy trốn, vì khóa c.h.ặ.t lối cung . Ngay cả một con chim sẻ cũng thể bay khỏi đây nếu sự cho phép của ."
Người xoay bước về phía tẩm điện của Hoàng đế. Ta đó, bóng lưng cô độc và tàn nhẫn khuất dần trong bóng tối. Trái tim thắt . Ta , đây là cơ hội cuối cùng của . Nếu trong sự hỗn loạn của đại tang, sẽ vĩnh viễn giam cầm chân ngai vàng của .
Ta trở về tẩm điện, đóng c.h.ặ.t cửa. Trong bóng tối, lấy gói t.h.u.ố.c bột cuối cùng, thứ d.ư.ợ.c liệu mà mất bao công sức để bào chế. Đây là loại t.h.u.ố.c thể khiến rơi trạng thái c.h.ế.t giả trong vòng sáu canh giờ: thở tắt hẳn, nhịp tim ngưng đập, cơ thể lạnh ngắt. Ta dặn dò mật vệ họ Tần, duy nhất còn nợ một mạng sống và Mộ Dung Diễn tha hóa rằng khi "c.h.ế.t", dùng cách để đưa t.h.i t.h.ể ngoài cung theo lối vận chuyển đồ phế thải của tân đế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truong-cung-tu-su-nhat-the-binh-an/chuong-17.html.]
Ta bên bàn, tay run rẩy cầm chén nguội. Ta tự hỏi, mười lăm năm qua, gì? Ta nuôi dưỡng một vị quân vương, vô tình tạo một con quỷ dữ? Sự tận tụy của giúp phục vị, nhưng cũng chính sự tận tụy đó biến thành nạn nhân của sự chiếm hữu điên cuồng .
Bất chợt, một tiếng chuông dài t.ử thiết vang vọng khắp hoàng cung.
Tiếng chuông nặng nề, u uất, x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch. Tiếp đó là tiếng than vang trời của đám mỹ nữ và cung nữ từ phía tẩm điện phía xa . Hoàng đế băng hà.
Tiếng bước chân rầm rập của quân lính bắt đầu vang lên, nhưng là để phong tỏa bộ hoàng cung. Những lời hô "Hoàng thượng băng hà! Thái t.ử điện hạ đăng cơ!" bắt đầu lan truyền như một cơn gió độc.
Giữa sự hỗn loạn , Mộ Dung Diễn bước điện của . Người trông vẻ gì là đau buồn, trái , gương mặt hiện rõ một sự hưng phấn tột độ. Người tiến gần, cầm lấy tay , siết c.h.ặ.t đến mức khiến thấy đau đớn.
"Hắn , Thanh Nhàn. Cuối cùng cũng ! Từ giờ, thế giới là của , và nàng cũng là của . Không ai thể ngăn cản nữa!"
Người định bế thốc lên, nhưng khéo léo lùi , đưa chén lên môi: "Hoàng thượng, xin hãy để nô tỳ dâng một chén tiễn đưa vong linh cũ, đó nô tỳ sẽ thuộc về ."
Mộ Dung Diễn nghi ngờ, mỉm , ánh mắt tràn đầy sự đắc thắng và chiếm hữu: "Được, chờ nàng."
Ta nhắm mắt , nuốt trọn chén pha t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t. Một cơn đau xé tâm can bắt đầu lan tỏa, lạnh thấm từng mạch m.á.u. Ta Mộ Dung Diễn cuối, thấy gương mặt mờ ảo dần trong màn sương mù của cuộc chia ly vĩnh biệt đang cận kề.
"Mười bảy năm... cuối cùng cũng kết thúc ..." - Ta thì thầm, đổ gục xuống sàn gỗ lạnh lẽo ngay mắt .
Mộ Dung Diễn hét lên một tiếng đau đớn, lao đến ôm lấy , nhưng ý thức của chìm bóng tối sâu thẳm. Trong giây phút cuối cùng khi lịm , thấy tiếng gào , một tiếng còn thê lương hơn cả tiếng chuông tang của Hoàng đế. Người thiên hạ, nhưng sẽ chỉ một cái xác hồn của kẻ duy nhất thực sự yêu.
Nhiệm vụ của , đến đây thực sự thành.