Trọng Sinh: Ta Không Làm Kẻ Khờ Nữa - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-08-22 21:13:57
Lượt xem: 272

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Vân Chu ngạc nhiên, nhưng cũng đoán ý đồ của .

Kiếp , Kỳ Việt là kẻ vô cùng kiêu ngạo.

Kiếp còn sự giúp đỡ của Lục Vân Chu, chắc chắn sống khổ hơn nhiều.

Lục Vân Chu lưng: “Không rảnh.”

“Đợi !”

Hắn vội , giọng mang chút cầu khẩn khó nhận : “Ta ngươi gì. Chỉ cần ngươi chịu giúp ...”

Lục Vân Chu nhướng mày: “Giúp thì gì?”

Kỳ Việt chắc nịch: “Ngươi thích Yên Nhiên đúng ? Nếu ngươi lời , sẽ nhường nàng cho ngươi.”

Ánh mắt và giọng của bình thản đến mức như thể Thẩm Yên Nhiên là món đồ sở hữu riêng, đối xử như thế nào cũng .

Lục Vân Chu hạ mắt, xuống đôi chân tàn phế của : “Thẩm Yên Nhiên say mê ngươi như thế, liệu cô ngươi định “tặng” cô cho khác ?”

Hắn hừ nhẹ, giọng khinh miệt: “Nữ nhân , như quần áo, bao nhiêu chẳng .”

Lục Vân Chu bao giờ nghĩ Kỳ Việt coi Thẩm Yên Nhiên như .

“Sao? Thấy giao dịch hợp ý chứ?” Hắn , tin chắc y sẽ đồng ý.

y lắc đầu: “Ngươi nhầm . Ta sẽ giúp ngươi, và cũng chẳng thích Thẩm Yên Nhiên.”

Kỳ Việt sững sờ.

Lục Vân Chu tiếp: “Vị hôn thê của là Tống Yên. Từ giờ, chuyện của Thẩm tiểu thư liên quan đến .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/trong-sinh-ta-khong-lam-ke-kho-nua/chuong-7.html.]

“Lục Vân Chu...”

Giọng Thẩm Yên Nhiên vang lên, nàng xuất hiện từ lúc nào . Nàng Lục Vân Chu, vẻ đau lòng: “Những gì ... là thật ?”

Y , định đáp thì thấy Tống Yên từ xe ngựa bước xuống. Hôm nay hai vốn hẹn chơi, chắc thấy y lâu quá nên nàng tự đến tìm.

Lục Vân Chu mỉm , gọi dịu dàng:

“Yên Nhi.”

“Vân Chu ca ca.” Tống Yên mỉm , ánh mắt tò mò về phía hai .

“Yên Nhi?”

Thẩm Yên Nhiên chợt biến sắc, như nhận điều gì:

“Trong tên chữ “Yên”, gọi cô là “Yên Nhi”... Là để chọc tức ?”

“Cho dù thích , cũng cần lấy cô bản của .”

Tống Yên khựng , sắc mặt tái nhợt. Lục Vân Chu sức khỏe của nàng vốn yếu, chịu kích động.

“Câm miệng!” Y quát lớn: “Thẩm Yên Nhiên, bớt ăn lung tung!”

“Huynh từng gọi là “Yên Nhi”, ?” – Giọng nàng chợt cao vút.

Lục Vân Chu lạnh mặt, kịp đáp thì bên vang lên tiếng hốt hoảng của nha theo Tống Yên: “Tiểu thư! Sao ho m.á.u ?”

Tống Yên đưa tay che miệng, khăn tay loang một vệt đỏ, nàng loạng choạng, suýt ngã.

Lục Vân Chu vội lao đến đỡ: “Yên Nhi, phủ nghỉ ngơi thôi.”

Loading...