Trộm đồ lót bạn cùng phòng là Hotboy lại bị cậu ấy phát hiện mất rồi! - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-03 10:41:36
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

18

Không ngủ bao lâu, trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, cảm thấy miếng dán hạ sốt mới trán , dùng khăn ướt nhẹ nhàng lau mặt và cổ .

“Ưm……” khó chịu xoay .

“Đừng động.”

Quý Tiêu giữ lấy vai , động tác dịu dàng khác thường.

Chiếc khăn lướt qua xương quai xanh, khơi lên một trận run rẩy nhẹ.

“Lạnh……” vô thức thì thầm.

Chăn đắp dày thêm một lớp, ôm qua lớp chăn, nhiệt độ cơ thể truyền qua lớp vải, ấm áp an tâm.

chìm bóng tối.

Khi ánh nắng xuyên qua khe rèm chiếu lên mặt, tỉnh .

Đầu vẫn còn choáng, nhưng còn cảm giác trời đất cuồng như hôm qua.

chớp mắt, phát hiện đang giường của Quý Tiêu, còn thì ngủ chiếc ghế bên cạnh.

Gương mặt ngủ của Quý Tiêu chút phòng , hàng mi dài đổ bóng khuôn mặt, đôi môi mỏng mím .

Chiếc áo sơ mi trắng của nhăn nhúm, rõ ràng là cả đêm .

cẩn thận chống dậy, đ.á.n.h thức , nhưng vô tình chạm cốc nước tủ đầu giường.

“Tỉnh ?”

Quý Tiêu lập tức mở mắt, đôi mắt đen vốn luôn mang vẻ trêu chọc giờ tràn đầy mệt mỏi.

……”

Vừa mở miệng mới phát hiện cổ họng khàn đặc.

Quý Tiêu lập tức đưa cốc nước tới.

“Uống chậm thôi.”

Nước ấm dịu cổ họng khô rát, nhỏ giọng hỏi: “Mấy giờ ?”

“Mười một giờ tối.”

Quý Tiêu đặt cuốn sách xuống, đưa tay sờ trán .

“Sốt hạ bớt, nhưng vẫn còn nóng.”

Lúc mới để ý chỉ mặc áo ba lỗ và quần short, mặt lập tức nóng bừng lên.

19

“Quần áo của …”

“Anh cho em.”

Quý Tiêu với vẻ mặt tự nhiên.

“Em đổ mồ hôi quá nhiều, sẽ bệnh nặng hơn.”

Nghĩ đến cảnh giúp quần áo, chỉ chui xuống đất cho xong.

“Cảm ơn.”

cúi đầu chằm chằm chăn.

“Anh thể về nghỉ , đỡ nhiều .”

Quý Tiêu nhúc nhích, đôi mắt đen trầm trầm , bên trong đầy cảm xúc.

“Dạo em đang gì?”

“Hả?”

“Trương Minh em một ngày ba công việc, buổi tối hầu như về ký túc.”

Giọng Quý Tiêu lạnh hẳn xuống.

“Sao liều mạng như ?”

siết c.h.ặ.t góc chăn: “Thiếu tiền.”

“Thiếu bao nhiêu?”

“Không liên quan đến .”

Quý Tiêu đột nhiên dậy, cầm một phong bì bàn học ném mặt .

Vài tờ hóa đơn viện phí trượt , đó rõ ràng là tên .

“Anh lục đồ của ?”

bật dậy, vì choáng đầu mà vịn lấy thành giường.

“Lúc dọn balo cho em thì thấy.”

Sắc mặt Quý Tiêu phức tạp.

“Sao với em bệnh ?”

“Nói thì ích gì?”

chua chát.

“Để thương hại ? Bố thí ?”

Quý Tiêu hít sâu một , như đang cố kìm nén cơn giận.

“Nguyễn Hạ, trong mắt em là loại đó ?”

gì.

20

Quý Tiêu đột nhiên rút từ ví một tấm thẻ, đặt lên đầu giường .

“Trong hai trăm nghìn, mật khẩu là sinh nhật .”

Anh bắt đầu thu dọn đồ đạc.

“Cứ cầm chữa bệnh cho dì , đủ thì với .”

sững sờ : “ thể nhận…”

“Không cho .”

Quý Tiêu cắt ngang, giọng cứng rắn.

“Phải trả, lãi.”

Anh xách áo khoác tới cửa, đầu bổ sung.

“Từ ngày mai trở , thêm nữa. Dưỡng bệnh cho , …”

Quý Tiêu dừng một chút, ánh mắt dịu .

“Rồi dẫn gặp dì.”

Tiếng cửa đóng vang lên rõ ràng trong ký túc xá yên tĩnh.

cầm tấm thẻ ngân hàng vẫn còn ấm của Quý Tiêu, nước mắt cuối cùng cũng vỡ òa.

Ba ngày , cơn sốt của lui.

Mấy ngày nay Quý Tiêu tuy ngủ ký túc, nhưng ngày nào cũng đến đưa cơm và t.h.u.ố.c, giám sát uống đúng giờ.

“Hôm nay cảm thấy thế nào?”

Sáng thứ Bảy, Quý Tiêu xách bữa sáng đẩy cửa bước .

đang giường sắp xếp hồ sơ bệnh án của .

“Đỡ nhiều .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/trom-do-lot-ban-cung-phong-la-hotboy-lai-bi-cau-ay-phat-hien-mat-roi/chuong-6.html.]

Quý Tiêu đưa sữa đậu nành và bánh bao cho .

“Anh liên hệ với chuyên gia thận học giỏi nhất ở thành phố B, tuần thể đưa dì qua khám.”

kinh ngạc ngẩng đầu.

“Sao …”

“Bố quen viện trưởng.”

Quý Tiêu nhún vai.

“Tiện thể chuyển dì sang phòng VIP, môi trường hơn.”

Hốc mắt nóng lên: “Quý Tiêu, thật sự…”

“Dừng.”

Anh hiệu ngắt lời.

“Ăn sáng , thu dọn một chút.”

“Đi ?”

“Đi bệnh viện chứ.”

Quý Tiêu xoa xoa tóc .

“Chẳng hôm nay dẫn gặp dì ?”

c.ắ.n ống hút sữa đậu nành, nhỏ giọng hỏi.

“Sao đối xử với như ?”

Quý Tiêu im lặng một lúc, đột nhiên cúi nâng mặt lên.

“Vì thích em, đồ ngốc.”

Nụ hôn của nhẹ nhàng rơi lên trán , dịu dàng đến khó tin.

“Tin tùy em, từ ngày em đầu trộm quần lót của , định buông tha em .”

21

Hành lang bệnh viện lúc nào cũng phảng phất mùi t.h.u.ố.c khử trùng.

căng thẳng Quý Tiêu, thỉnh thoảng ngoái đầu .

“Thả lỏng .”

Quý Tiêu bóp nhẹ tay .

“Dì sẽ thích .”

khổ.

“Mẹ truyền thống, chấp nhận …”

“Cứ giao cho .”

Khi đẩy cửa phòng bệnh , đang bên cửa sổ sách.

Thấy , bà lập tức mỉm : “Hạ Hạ tới ?”

“Mẹ, đây là…”

lưỡng lự giới thiệu Quý Tiêu thế nào.

“Chào dì, cháu là bạn trai của Nguyễn Hạ.”

Quý Tiêu tự nhiên tiếp lời, đặt hoa quả mang theo lên tủ đầu giường.

“Cháu tên là Quý Tiêu.”

Biểu cảm của khựng : “Bạn trai?”

căng thẳng đến mức tay đổ mồ hôi.

Quý Tiêu thì thong thả kéo ghế xuống bên giường , bắt đầu kể về quá trình chúng quen và yêu .

Đương nhiên lược bỏ chuyện trộm quần lót và giả nữ trang.

“Cho nên, tuy thời gian chúng cháu quen dài, nhưng cháu chắc chắn Nguyễn Hạ là cháu ở bên cả đời.”

Quý Tiêu chân thành.

“Mong dì cho cháu cơ hội .”

Mẹ Quý Tiêu, , đột nhiên .

“Hạ Hạ từ nhỏ ít , gặp đứa trẻ hoạt bát như cháu, là phúc của nó.”

trợn tròn mắt: “Mẹ, để ý …”

“Để ý cái gì?”

Mẹ vỗ vỗ tay .

“Con vui là quan trọng nhất. Hơn nữa…”

Bà hạ giọng.

“Đứa nhỏ trai thật, còn hơn ba con hồi trẻ.”

Quý Tiêu đắc ý chớp mắt với .

22

Khi khỏi bệnh viện, ánh hoàng hôn .

Quý Tiêu nắm tay , mười ngón đan c.h.ặ.t.

“Thế nào, dì sẽ thích mà?”

bóp bóp ngón tay .

“Tự luyến.”

“À đúng .”

Quý Tiêu đột nhiên dừng bước, lấy từ túi một chiếc hộp nhỏ.

“Cho em.”

Trong hộp là một sợi dây chuyền tinh xảo, mặt dây là hình mặt trời nhỏ xíu.

“Mặt trời, Nguyễn Hạ.”

Quý Tiêu giúp đeo dây chuyền, thì thầm bên tai.

“Từ nay chỉ mỗi , ?”

chạm mặt dây n.g.ự.c, tim đập nhanh.

“Vậy còn xem biểu hiện của Quý đại thiếu gia .”

Quý Tiêu nhướn mày.

“Ồ? Thế thế thì ?”

Anh cúi đầu hôn lên môi , ngay cổng bệnh viện đông qua .

Khi tách , cả hai chúng đều thở dốc.

“Nguyễn Hạ.”

Quý Tiêu áp trán trán , giọng dịu dàng mà kiên định.

“Từ nay về , khó khăn của em cũng là khó khăn của , nhà của em cũng là nhà của .

“Đừng một gồng gánh nữa, ?”

gật đầu, nước mắt mờ tầm mắt.

Lần , chủ động ôm lấy .

Bóng dáng hai chúng kéo dài ánh hoàng hôn, cuối cùng hòa một, còn phân biệt , .

Loading...