Trộm Ăn Gà Nướng Của Nhiếp Chính Vương - 1
Cập nhật lúc: 2026-04-22 10:15:48
Lượt xem: 19
1
Ta trừng mắt đầy dữ dằn khuôn mặt tái mét của Tống Nhị Nương, tay tăng thêm ba phần lực.
"Nghe rõ ? Ta và Vương gia đang mặn nồng lắm, còn ngọt ngào hơn cả mật ngọt chứ. Chàng bóc hạt thông cho chất cao như núi, pha nước rửa chân cho nhiệt độ khéo. Ngươi còn dám ngoài hươu vượn một chữ nào nữa, sẽ cắt lưỡi ngươi để nhắm rượu đấy."
Tống Nhị Nương dọa cho mặt cắt còn giọt m.á.u, run rẩy gật đầu lia lịa.
Lúc mới buông ả , chỉnh tay áo xộc xệch, hừ lạnh một tiếng dẫn theo thị nữ Thanh Trúc nghênh ngang rời .
Đi một quãng xa, Thanh Trúc mới lo lắng áp sát gần.
"Tiểu thư, ... như , vạn nhất Vương gia thấy thì ?"
"Nghe thấy thì thấy," cứng miệng , "Hắn còn thể thật sự ném cho sói ăn chắc?"
Nói thì mạnh miệng thế thôi, nhưng tim đang đ.á.n.h trống lảng liên hồi.
Trở về Thanh Huy Viện nơi chúng cư trú, lập tức đóng cửa , nhu khí phách hung hăng của một giây tan biến còn dấu vết.
Ta đổ gục xuống ghế, cảm thấy bắp chân đang run lẩy bẩy.
"Thanh Trúc, mau, rót cho chén nước."
Thanh Trúc đưa nước, vẻ mặt đầy sầu não: "Tiểu thư, hôm nay quá bốc đồng . Tống Nhị Nương nổi tiếng là kẻ miệng rộng, những lời với ả, quá nửa ngày là cả kinh thành đều hết."
Ta nốc một ngụm nước lớn, khổ sở : "Ta thể gì đây? Chẳng lẽ thật sự để ả rêu rao rằng gả Vương phủ ngày đầu tiên thất sủng, sắp lôi cho sói ăn ? Mặt mũi của cha còn để nữa?"
Cha là Trấn Bắc đại tướng quân Thẩm Khoát, nắm giữ ba mươi vạn binh quyền. Thánh thượng đương triều còn nhỏ tuổi, đại quyền triều chính đều do Nhiếp chính vương Bùi Tịch nắm giữ.
Hôn sự của và Bùi Tịch là do Thái hậu kiềm chế nên ép gả cho bằng .
Hắn mắt hạng con gái võ tướng như , cũng chẳng ưa gì cái gã Diêm vương sống lạnh lùng đó.
Đêm đại hôn, những nghi lễ phiền phức khiến bụng đói đến mức dán cả lưng.
Bùi Tịch suốt buổi mặt lạnh như tiền, bái đường xong là ném một ở tân phòng, tự đến thư phòng.
Ta đói đến mức hoa cả mắt, chợt ngửi thấy một mùi thịt thơm nức mũi bay từ ngôi từ đường nhỏ bên cạnh.
Ma xui quỷ khiến thế nào, lẻn đó.
Trên bàn thờ, một con gà nướng bóng bẩy, thơm nức mũi như đang mời gọi .
Ta cưỡng sự cám dỗ. Không chỉ ăn, mà còn ăn sạch sành sanh, cuối cùng gom một đống xương gà gói khăn trùm đầu đỏ, ném lên chiếc giường vốn đồn bao giờ để nữ nhân chạm của Bùi Tịch.
Làm xong tất cả, mãn nguyện ngủ.
Ngày hôm , cả phủ Nhiếp chính vương nổ tung.
Bùi Tịch tức đến mức mặt mày xanh mét, lệnh điều tra kỹ lưỡng, thề bắt bằng tên trộm gan to bằng trời đó băm vằm cho sói ăn.
Ta trốn trong phòng, sợ đến mức ba ngày dám ló mặt cửa.
Ai ngờ cái đồ ngu Tống Nhị Nương , chẳng ngóng từ miệng kẻ hầu hạ nào, lập tức coi đó là cái thóp to lớn, rêu rao khắp nơi là thất sủng.
"Tiểu thư, giờ đây? Vương gia vẫn đang tra vụ gà nướng đấy!"
Thanh Trúc cuống đến phát , "Hộ vệ trong phủ sắp lật tung cả nền đất lên ."
Ta phiền lòng phẩy tay: "Sợ cái gì, ai mà ngờ là chứ."
Vừa dứt lời, cửa viện đá văng "rầm" một cái.
Lâm Phong, thị vệ cận của Bùi Tịch, dẫn theo một đội hộ vệ đằng đằng sát khí xông .
"Thẩm... Vương phi," biểu cảm của Lâm Phong kỳ quái,
"Vương gia lệnh, lục soát bộ các viện trong phủ để tìm manh mối vật phẩm cúng tế mất cắp. Đắc tội ."
Tim lập tức vọt lên tận cổ họng.
Các hộ vệ nối đuôi , lục tung hòm xiểng trong Thanh Huy Viện nhỏ bé của .
Ta cố trấn tĩnh ghế, nhưng bàn tay bưng chén khẽ run rẩy. Thanh Trúc càng sợ đến mặt trắng bệch, nép c.h.ặ.t bên cạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trom-an-ga-nuong-cua-nhiep-chinh-vuong/1.html.]
Ánh mắt Lâm Phong quét qua mặt , mang theo vài phần dò xét.
"Vương phi dường như căng thẳng?"
"Nực ," hất cằm, giọng chút hổng hớt,
"Một đám đàn ông các chạy loạn trong phòng , thể căng thẳng ? Nếu kinh động đến bổn Vương phi, các gánh vác nổi ?"
Lâm Phong hề lay động, chỉ nhàn nhạt : "Vương gia bảo, việc liên quan đến đại sự tế tổ, bất kỳ ai cũng ngăn cản. Nếu Vương phi trong sạch, tự nhiên sẽ việc gì."
Trong lòng mắng c.h.ử.i Bùi Tịch hàng trăm .
Cái đàn ông , đúng là chẳng để chút tình diện nào.
Viện của thê t.ử mới cưới mà soát là soát ngay .
Một hộ vệ đột nhiên hét lớn: "Lâm thống lĩnh, ở đây phát hiện!"
Tim "thắt " một cái, bỗng nhiên bật dậy.
Chỉ thấy hộ vệ từ gầm giường của lôi một gói vải nhỏ.
Xong đời .
Đó là chiếc khăn tay dùng để lau dầu mỡ miệng, lúc đó hoảng loạn nên tùy tay nhét gầm giường.
Trên đó chắc chắn vẫn còn vương vết dầu và mùi vị của gà nướng!
Lâm Phong nhận lấy gói vải, mở xem, đó là một chiếc khăn lụa thêu hoa hải đường.
Hắn đưa chiếc khăn lên mũi ngửi ngửi, chân mày tức khắc nhíu c.h.ặ.t .
"Vương phi, chiếc khăn , thể giải thích một chút ?"
Ánh mắt sắc lẹm như d.a.o, dường như đ.â.m xuyên qua tâm can .
Não xoay chuyển cực nhanh, tuyệt đối thể thừa nhận. Thừa nhận , chỉ mà ngay cả mặt mũi của cha cũng mất sạch.
"Khăn tay của , gì mà giải thích?"
Ta ngẩng cao đầu, bộ dạng đầy lý lẽ, "Chẳng lẽ Vương gia của các ngươi hoài nghi chính ăn vụng con gà nướng của ?"
Ta cố ý cao giọng để đám hầu bên ngoài viện đều thể thấy.
" là chuyện thiên hạ! Ta đường đường là con gái của Trấn Bắc đại tướng quân, thèm khát hạng gà nướng tầm thường đó ?
Hơn nữa," xoay chuyển ngữ khí, mang theo một chút ủy khuất và nũng nịu, "Vương gia thương nhất, ăn gì, đều sẽ dâng đến mặt , cần gì trộm?"
Những lời là cho Lâm Phong , cũng là cho cả phủ . Ta mát ăn bát vàng, dùng tin đồn ân ái giữa và Bùi Tịch lá chắn cho .
Lâm Phong rõ ràng lường sẽ , nhất thời cứng họng. Hắn chiếc khăn trong tay, , biểu cảm càng thêm cổ quái.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
"Ý của Vương phi là... vết dầu khăn , nguyên do khác?"
"Tất nhiên!" Mắt đảo liên hồi, nảy một kế, "Đây là... đây là đêm qua Vương gia đút ăn khuya, cẩn thận dính ."
Ta dối mà mặt đỏ, tim đập.
"Vương gia xót hình mảnh khảnh, đặc biệt sai tiểu khố nấu canh gà cho . Chàng tự tay đút , cẩn thận sặc, cuống quýt lấy khăn của lau miệng cho , kết quả là..."
Ta cố ý mập mờ, để gian cho tưởng tượng.
Miệng Lâm Phong há thành hình chữ "O", rõ ràng lời của cho kinh ngạc. Chiếc khăn trong tay thêu hoa hải đường, một cái là đồ của nữ t.ử.
cứ khăng khăng đó là của Bùi Tịch.
Ai dám chất vấn? Ai dám hỏi Bùi Tịch: "Vương gia, dùng khăn thêu hoa ?"
Quả nhiên, sắc mặt Lâm Phong đổi liên tục, cuối cùng nặn một câu: "Vương... Vương gia ... dùng khăn thêu hoa ?"
"Sao nào?"