03
Chừng bằng một tuần .
Ta thu xếp cảm xúc, hễ thấy qua liền cùng mẫu quỳ thẳng cửa.
Hai mắt đỏ hoe, nghẹn ngào mà hỏi:
“Mẫu , cớ bọn họ đều đón phụ , còn để chúng quỳ gối nơi đây?”
Mẫu nhẹ giọng an ủi:
“Con ngoan, phụ là Đại tướng quân. Chính thê dù cũng là chính thê, bà sắp đặt thế nào, chúng là .”
Có qua, chúng diễn một màn như thế.
Thanh danh là thứ, nếu ngươi để tâm, đời cũng thể tổn thương ngươi.
Một canh giờ , cửa Tây môn “két” một tiếng mở .
Một bà tử mặt mày nghiêm nghị, mảy may :
“Nhị tiểu thư, Phó di nương, khiến hai vị đợi lâu. Lão là quản sự bên cạnh phu nhân, họ Lưu. Hôm nay công việc bận rộn, tuổi cao, đôi khi việc sơ sót, mong Phó di nương chớ trách.”
Ừm, đến cũng xem như sớm.
Cuối hẻm lục tục vài bước qua.
Toàn là những mặt quen từng qua vài .
Ta loạng choạng dậy, đỡ mẫu , miệng còn lẩm bẩm khó hiểu:
“Mẫu , phụ dù cũng là Đại tướng quân, bên cạnh phu nhân là một bà tử già nua, việc vụng về mà còn lưu ?”
Mẫu khẽ :
“Dẫu vô dụng, chỉ cần phu nhân thấy hữu dụng, thì vẫn cứ giữ thôi.”
Mặt bà Lưu dài như cái bánh nướng. Hai tiểu nha cạnh nhịn đến đỏ cả mặt.
Mẫu sự dìu đỡ của , loạng choạng mãi mới vững, ánh mắt đầy vẻ nhẫn nhịn thấp hèn.
“Đa tạ Lưu ma ma đích mở cửa. Nếu phu nhân còn trách phạt con , thì xin cảm tạ lòng độ lượng của .”
Lưu ma ma nghẹn họng một chốc.
“Nhị tiểu thư, Phó di nương, mời .”
Mẫu ngượng ngùng chỉ tay về phía hành lý:
“Ta và Nhị tiểu thư đầu gối rớm máu, đống hành lý liền phiền Lưu ma ma .”
Ta đỡ lấy mẫu , hai bước thấp bước cao, để Lưu ma ma cùng hai tiểu nha khom lưng khiêng đồ.
Ta và mẫu liếc , khẽ mỉm .
Mới là bắt đầu thôi.
Xem những ngày trong phủ, cũng chẳng đến nỗi nhàm chán.
04
Phụ trở về phủ gần ngọ, một đám đông nghịt vây quanh đưa tiễn.
Sau đó là tiệc đón gió.
Chén vàng chén ngọc chiếu sáng khắp sảnh, bình phong thủy tinh tỏa ánh sáng trong suốt.
Một trăm lẻ tám món bày đầy bàn tiệc, từ xa tiếng ồn ào.
“Phụ , bao năm gặp, chỉ thương mẫu mà thương Khuynh Nhược nữa !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tro-ve-tu-bien-cuong-mau-than-san-bang-tuong-phu/2.html.]
Tiếp đó là tiếng sảng khoái của phụ :
“Con phụ chẳng thương con?”
“Nếu thì phụ xem, nữ nhi gì đổi?”
“Ái nữ của giờ lớn khôn, là một đại mỹ nhân, cầm kỳ thi họa tinh thông thứ, phụ vất vả nơi biên cương cũng xứng đáng !”
“Vậy nữ nhi ghen với mẫu nữa! Mẫu mấy năm nay chăm sóc tổ mẫu, dạy dỗ chúng con, tóc mai điểm bạc, còn phụ thì tự phong lưu, hừ!”
“Phải , đều là của phụ , nhất định sẽ bù đắp cho mẫu con.”
Sau đó là một tràng lớn, cùng lời dặn dò của lão phu nhân, bảo phụ nên quan tâm phu nhân nhiều hơn, thấu hiểu nỗi khổ bao năm bà ở trong phủ.
Từ đầu tới cuối, ai nhắc tới con .
Như thể... con chỉ là dư thừa.
Dù đó mẫu nhắc nhở, lòng vẫn cảm thấy chua xót.
Tại biên ải, phụ luôn là bảo bối tâm can, châu báu tay.
Người từng hứa sẽ cho quyền lợi và tự do như một thiên kim chính thất.
giờ đây, những lời , dành cho một nữ nhi khác.
Từ lúc phủ tới nay, hơn một canh giờ.
Phụ vẫn đến gặp con .
“Nguyệt Linh và An Ca ?”
Phụ bỗng lên tiếng hỏi.
Ta lập tức ngẩng đầu, lòng dâng lên một tia hy vọng — thì quên con !
Đang định kéo mẫu nhanh hơn, chợt giọng Trang thị vang lên:
“Ôi, cho mời mấy lượt , lẽ Nhị tiểu thư và Phó di nương mới về, kịp khôi phục sức lực, nghỉ ngơi một chút cũng là lẽ thường tình.”
05
Ta sững sờ, lửa giận bốc thẳng lên đầu.
Ý của bà là mẫu vô lễ, cố ý mất mặt .
Từ lúc phủ tới giờ, nào ai đến báo mời chúng dự tiệc?
Chính mẫu theo quy củ, phủ tất tiệc đón gió.
Tính toán thời gian cũng đến lúc mở tiệc, để kẻ khác bắt , mẫu liền dẫn y phục đến .
Không ngờ đặt điều như !
May mà phụ mặt, hiểu mẫu hơn ai hết, chắc chắn sẽ vì bà mà vài lời trái.
Ai ngờ, phụ thản nhiên :
“Phó thị yếu đuối, nếu cao đến, thì thôi, dù cũng chỉ là một thất.”
Ta khựng , cả như mất hết sức lực.
Phụ , xa lạ đến thế?
Tại biên cương, chỉ cần và mẫu về trễ một chút là liền sai tìm.
Nếu chúng chịu chút ấm ức, luôn đòi gấp mười.