Trăng Sáng Năm Xưa Gặp Mùa Xuân - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-08-29 03:35:59
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SymCNlPk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta bảo phụ tiếp tục cáo ốm.

Nhất là trong tiệc nhà, phải để phụ bất tỉnh trước mặt người nhị phòng.

Như vậy, nhị phòng sẽ nhanh chóng để lộ manh mối. Bọn họ vội vàng sốt ruột muốn cướp tất cả quân công của đại phòng.

Ngày hôm nay có ̉o triều.

Ta mặc bào phục của quan võ Chính Nhị phẩm, buộc tóc đuôi ngựa nghênh ngang vào triều.

Ta vốn giữ chức tướng quân, vào triều cũng phải chuyện gì đáng trách.

Sau khi hạ triều, và Tô Tử Dục nhìn , lại nhanh chóng dời mắt .

Ta luôn cảm thấy ánh mắt của hắn quá lén lút, giống như hai chúng đang thầm yêu đương.

Vừa bước xuống cầu thang bằng đá ngọc thạch, cung nhân bên cạnh đường muội đã tìm đến: "Tần thiếu tướng quân, Thục phi nương nương mời."

Quả nhiên vừa nổi bật đã có người ngồi yên.

Đường còn là tiểu cô nương thấp kém mấy năm trước, nàng mặc váy áo lộng lẫy, đầu đầy châu ngọc, vô cùng kiêu ngạo.

Ta vừa nhìn đã nhận vành tai nàng đeo khuyên tai vàng ngọc, đó là đôi khuyên tai ngọc nạm vàng mà mẫu thích nhát.

Ta đã hiểu dụng ý của Thục phi, nàng vừa uống trà để lộ vòng tay ngọc cổ tay, cũng là di vật của mẫu .

Đôi vòng tay này vốn là của hồi môn của .

Lúc Thục phi cung, phủ tướng quân vì muốn gom góp của hồi môn đầy đủ thể diện nên tham ô cả khố phòng của ́ch chủ mẫu.

Hừ, nghĩ rằng chết ở bên ngoài thật à.

Ba năm nay phụ vẫn luôn nằm dưỡng bệnh, lại tìm khắp nơi, khó tránh khỏi để nhị phòng có cơ hội chen vào.

Ta hành lễ phúc , nàng nhịn cười được lại nở nụ cười.

Ta mỉm cười: "Nhị , muội đã vào cung phải là hoàng hậu? Theo lý mà nói, nữ nhi Tần gia mới là vợ cả của hoàng thượng chứ."

Thục phi bị nói trúng chỗ đau, sắc mặt ́i .

Lúc này, thái giám ở bên ngoài hét to: "Hoàng thượng giá lâm..."

Thục phi nhanh chóng đứng dậy, nhào về phía hoàng đế giống như một con bướm hoa.

Ta thì nhéo mình một cái, vất vả lắm mới rơi được mấy giọt nước mắt.

Hoàng đế về phía : "A Ngọc, trẫm biết nàng đã đến chỗ Thục phi nên mới chạy đến."

Thục phi ôm ấp yêu thương bị hoàng đế khẽ đẩy .

Hoàng đế về phía , kéo tay .

Vào lúc tránh thoát, vừa lúc để y nhìn thấy vết sẹo dữ tợn ở cổ tay.

"A Ngọc, cái này..."

Ta miễn cưỡng cười nói: "Cái này cả, chỉ là bị chém đứt rồi nối lại thôi."

Hoàng đế khẽ nhíu mày, ánh mắt đau lòng, y vuốt ve vết sẹo cổ tay , vẻ thương xót giống giả mạo.

Ta tiếp tục diễn: "Thần chinh chiến ba năm, lại mất tích ba năm, khi trở về chuyện hôn sự đã bị đường thế, ngay cả của hồi môn của mẫu của thuộc về đường muội, thần cảm thấy... Vô cùng buồn bã."

Sắc mặt hoàng đế trở nên khó coi, Thục phi cũng hoảng loạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/trang-sang-nam-xua-gap-mua-xuan/chuong-7.html.]

Lúc này mới rút tay mình , vờ vẻ cáo từ.

Hoàng đế chột cho phép, sai người đưa về phủ tướng quân.

Mà đến một canh giờ , có năm cỗ xe ngựa chạy từ trong cung đến, đó đều là đồ của mẫu .

Hoàng đế trả lại của hồi môn Thục phi đem vào trong cung cho .

Lão phu nhân biết được chuyện này, hỏi rõ ̀ng đã giận dữ mắng mỏ: "Thục phi nương nương ở hậu cung cần rất nhiều tiền bạc, ngươi làm như vậy xứng với danh ́ch tôn nữ, ngươi phóng khoáng, hề bao dung!"

*

Bao dung?

Không phóng khoáng?

Sao giành lại thứ thuộc về mình lại gọi là phóng khoáng chứ?

Ta mỉm cười, tìm đôi vòng tay bằng ngọc đeo lên cổ tay mình: "Nếu tổ mẫu đã rộng lượng như vậy, sớm muộn gì tôn nữ cũng thành , là tổ mẫu ban châu báu trong kho riêng cho tôn nữ ."

Ngón tay lão phu nhân run lên: "Ngươi, ngươi..."

Ta cho lão phu nhân có cơ hội đáp lời, lại nói: "Hay là nói tổ mẫu nghĩ vì phụ bị bệnh nặng, tôn nữ có chỗ dựa? tôn nữ còn sống mà."

"Tôn nữ mới chính là thiếu gia chủ thật sự của Tần gia! Tôn nữ còn sống một ngày, thì nhị phòng cũng chỉ do vợ kế sinh ."

Ánh mắt lão phu nhân trở nên dữ tợn: "Đồ đã đưa rồi, ngươi dựa vào cái gì mà lấy lại?"

Ta bình tĩnh đáp: "Dựa vào việc tôn nữ giành được quân công! Dựa vào việc tôn nữ chống đỡ cả Tần gia! Dựa vào việc tôn nữ bảo vệ quốc gia, chém chết mười vạn ̣ch ngoại xâm!"

Ta nói xong rút trường kiếm ném .

Thanh kiếm xẹt qua mặt của lão phu nhân, đ.â.m vào cây hải đường lưng bà .

Thân thể lão phu nhân run lên, được người đỡ mới miễn cưỡng đứng thẳng được.

Bà bại trận chạy mất.

Thập Ngũ xông : "Đại tiểu thư, vì người lại vội vàng xử lý nhị phòng?"

Ta ung dung ngồi ở nhà chính uống trà, cười lạnh nói: "Nếu như nghĩ cách đuổi nhị phòng , dựa vào đầu óc của bọn họ biết sẽ nghĩ cách gì gây họa cho phụ ?"

Ánh mắt của Thập Ngũ trở nên sắc bén: "Thuộc hạ hiểu, đại tiểu thư đang buộc nhị phòng và kẻ đứng liên lạc với . Kẻ đứng có thể là kẻ mưu hại tiểu thư ba năm trước."

 

Loading...