Trả Nợ Hay Trả Tim - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-22 14:17:11
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thôi bỏ , tớ định yêu đương gì hết, chỉ là tâm trạng dạo thôi." lắc đầu, gượng một cái.

 

Cảm giác bực bội khó tả lẽ bắt đầu từ ăn cơm hôm đó. Dạo cuối tuần trường, cũng khá lâu gặp Trần Mẫn Sinh.

 

Hình như cứ nghĩ mãi về .

 

Có lẽ bạn cùng phòng đúng, nên thử yêu đương một xem .

 

 

Trong buổi sinh hoạt câu lạc bộ , gặp Cao Huy.

 

Cậu con trai vốn hoạt bát hôm nay bỗng trở nên lúng túng một cách kỳ lạ, mãi đến khi hội trưởng đẩy nhẹ một cái, mới bước về phía .

 

"Thường Tịch, cái tặng ." Anh đưa cho một chiếc hộp nhỏ.

 

mở , bên trong là cả hộp sôcôla.

 

"Cảm ơn nhé, tớ sẽ đáp lễ." Nói xong câu đó, thầm thở phào nhẹ nhõm – may quá, là món quà thể đáp .

 

Nếu vẫn là túi hàng hiệu thì chắc sẽ từ chối thẳng luôn.

 

tự nhiên thiết hơn, chỉ là mỗi khi chỉ hai , luôn cảm giác thoải mái lắm.

 

Không giống như ở tiệm của Trần Mẫn Sinh, gì cũng thấy tự nhiên.

 

Thế nên rõ ràng vấn đề ở chuyện yêu đương.

 

"Mình thấy nên nghĩ thử xem gần đây chuyện gì khiến tiếc nuối , quên mất ?" Bạn cùng phòng vỗ vai .

 

"Chẳng nghĩ ..." chống cằm đầy phiền muộn, thầm nghĩ là về nhà một chuyến.

 

Vừa sắp đến kỳ nghỉ đông .

 

 

Khi đến tiệm đồ cổ, Trần Mẫn Sinh đang sửa đồ.

 

Lần đầu tiên thấy đeo kính, tay cầm một món nhỏ, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

 

dám bước tới, chỉ lặng lẽ mở cửa một khe nhỏ lách , bên cạnh quan sát.

 

Đó là một món trang trí bằng ngọc phỉ thúy vỡ nát.

 

"Vỡ nát thế ..." Thấy cuối cùng cũng cẩn thận đặt nó xuống, nhịn buột miệng .

 

Trần Mẫn Sinh tháo kính , tựa ghế xoay một vòng: "Món vỡ thì tiếc thật, tiếc là chuyên phục chế phỉ thúy, khó xử lý, giao cho khác sửa thì yên tâm."

 

Việc nhờ giám định thì đơn giản, chứ phục chế thì đúng là khó thật.

 

mà món ngọc phỉ thúy cũng chẳng hàng thượng hạng, còn bằng mấy món đang trưng trong tiệm.

 

tò mò hỏi: "Nó ý nghĩa đặc biệt gì ?"

 

Anh đáp: "Đợi sửa xong sẽ cho em . Lâu về, nghỉ một lát ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/tra-no-hay-tra-tim/chuong-6.html.]

 

ngượng, về phía ghế sofa xuống.

 

Đảo mắt quanh, thấy ai khác, lúc mới nhẹ nhõm thở một .

 

cứ lữa đến đây, chính là vì sợ sẽ gặp Hứa Sơ Sơ.

 

Anh sửa đồ tập trung, mỗi cầm lên là như dồn hết tinh thần, thậm chí thở cũng nhẹ hẳn .

 

lấy điện thoại , lặng lẽ chụp một tấm ảnh từ phía .

 

Trong ảnh là bóng lưng cao thẳng của đàn ông, mặc một bộ đồ ở nhà đơn giản.

 

"Cha nuôi, em... em chuyện với ." Thấy động tác của chậm , dè dặt mở lời.

 

Trần Mẫn Sinh ngẩng đầu: "Ừ, em ."

 

"Em đang hẹn hò ."

 

Anh run tay, miếng ngọc phỉ thúy rơi xuống mặt bàn, vỡ thành từng mảnh rải khắp nơi.

 

“Hẹn... hò?” Giọng Trần Mẫn Sinh chợt trầm xuống, động tác trong tay ngừng , sang .

 

chột , giọng cũng nhỏ : “Là một đàn trong trường em.”

 

Anh thở dài một thật sâu, im lặng lâu, đang nghĩ gì.

 

Ngay khi định mở miệng thì lên tiếng: “Không .”

 

“Tiểu Tịch, cho phép, ?”

 

Lần đầu tiên cãi : “Dựa chứ? Anh phép quen Hứa Sơ Sơ, còn em thì quen khác ?”

 

thừa nhận, thấy ở bên Hứa Sơ Sơ.

 

Lúc thấy trong tiệm hôm nay, mới nhận , tất cả những khó chịu đó chỉ xuất phát từ một cảm xúc đơn giản.

 

thật sự thích .

 

Rõ ràng trong lòng thừa nhận, nhưng tình cảm bén rễ đ.â.m chồi thì thể nhổ bỏ dễ dàng.

 

… giao cho khác. Trên đời , sẽ còn ai thể đối xử với vô điều kiện như nữa.

 

căng thẳng chờ đợi phản ứng của . Bầu khí trong tiệm yên ắng đến mức thể thấy tiếng kim rơi.

 

Thế mà Trần Mẫn Sinh đột nhiên bật .

 

lập tức giữ bình tĩnh: “Cười cái gì chứ!”

 

Anh trầm thấp, mang theo chút mê hoặc khiến mặt đỏ bừng lúc nào .

 

Anh định thì chuông cửa vang lên. – là Hứa Sơ Sơ, lòng lập tức chộn rộn.

 

Phải là… chột .

 

Loading...