Chỉ là ngờ cách tặng quà của Trần Mẫn Sinh đơn giản và thẳng thắn đến thế.
“Trong tiệm món nào em thích ? Chọn một món . Hoặc là… cái dây chuyền hôm qua mới nhặt .”
Anh mở lòng bàn tay, bên trong là một sợi dây chuyền ngọc phỉ thúy, màu xanh lục căng đầy, chỉ thôi cũng là hàng cao cấp.
“Em còn đang học, thôi bỏ , nên để lộ tài sản, xem thử cái khác.” Anh rút tay về, cẩn thận cất sợi dây chuyền.
nào dám nhận bất cứ món nào trong tiệm ?
Cuối tuần đó, khi trông tiệm, sắp cho một chiếc bàn con để bài tập.
Lúc liếc qua một vòng – thật sự chẳng món nào là rẻ tiền.
Cha … nợ năm trăm nghìn tệ. Nếu tuỳ tiện cầm lấy một món, món nợ e rằng thể xóa sạch ngay lập tức.
Cuối cùng đành c.ắ.n răng chọn một nghiên mực đặt ở góc phòng.
Chẳng vì lý do gì đặc biệt – chỉ là nó mẻ một góc, qua là rẻ nhất trong đống đồ ở đây.
Trần Mẫn Sinh liếc qua, nét mặt vẫn biểu lộ gì.
“Con mắt cũng tệ.” Anh cầm nghiên mực lên xem, “Nghiên là Diệp nghiên thời Tống, lấy từ mỏ lông mày. Chỉ tiếc là mẻ mất một góc, giá trị chỉ còn một phần mười.”
“Chắc cũng cỡ hai, ba vạn gì đó.”
Một phần mười mà vẫn còn hai ba vạn…
chỉ thở dài thật sâu, cũng may là chọn món nào khác.
Ngay lúc , một giọng nữ vang lên ở cửa.
“Ông chủ Trần, mấy hôm là mua nghiên mực đó mà, tặng khác ?”
đầu – một phụ nữ mặc áo gió đỏ ở cửa.
Phong cách ăn mặc thời thượng, tóc uốn kiểu xoăn lọn bông xù xì, trông cực kỳ nổi bật giữa tiệm đồ cổ mang nét xưa cũ.
Giọng của Trần Mẫn Sinh khách sáo nhưng lạnh nhạt: “Cô Hứa, xưa nay thói quen giữ đồ cho khách.”
Anh đặt nghiên mực tay , bàn tay to nắm lấy ngón tay , gói món đồ , nhét túi áo .
“Ra xe chờ cha nuôi.” Anh thấp giọng dặn một câu, đưa chìa khóa xe cho .
Hôm nay là Chủ nhật.
Trời cũng sắp tối, đến giờ đóng cửa tiệm.
ghế phụ, thi thoảng ngoái đầu về phía cửa tiệm.
Trần Mẫn Sinh đang kéo cửa xuống, nhiều với phụ nữ , chỉ qua loa vài câu rảo bước về phía .
“Hôm nay sinh nhật em, mất vui.” Anh kéo cần , nhàn nhạt .
Bề ngoài gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cứ nghĩ mãi về phụ nữ đó.
Ngay cả nghiên mực trong túi cũng như nóng ran lên.
Sau khi thổi tắt nến mừng sinh nhật, Trần Mẫn Sinh bất chợt : “Vài hôm nữa Bắc Kinh một chuyến.”
sang , trong mắt đầy nghi hoặc.
Anh cắt bánh giải thích: “Đi dự buổi đấu giá mùa của Gia Đức, còn bàn chuyện ăn, chắc mất hơn một tháng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/tra-no-hay-tra-tim/chuong-3.html.]
“Việc học, nhờ Trương Hiển đưa đón em.”
Trương Hiển là đầu tiên gặp khi mới tới đây.
Chính từng với , tháng Mười Hai là sinh nhật của “Chuẩn ca”.
cũng tặng Trần Mẫn Sinh một món quà sinh nhật.
…
“Thường Tịch, thất thần nữa ?”
Thầy giáo gõ bàn , khiến giật ngẩng lên, vội vàng lí nhí xin .
Nhân lúc Trần Mẫn Sinh nhà, lén nhận thêm ở một quán cà phê 24h.
Dù lương cao, nhưng tiệm gần nhà, thể tranh thủ khi Trương Hiển đưa về.
Cũng vì thế mà gần đây thiếu ngủ trầm trọng.
Thầy giáo bất lực chỉ sách: “Lật trang bảy mươi ba . Em đang giảng ?”
đỏ mặt, nhưng đầu óc vẫn mơ hồ, nặng trĩu.
nếu việc một tháng, sẽ đủ tiền mua cây b.út máy .
Lúc còn ở trong tiệm, từng để ý thấy cây b.út mà Trần Mẫn Sinh dùng một vết xước khá sâu .
Nếu mua một cây mới cùng kiểu, chắc hẳn sẽ thích.
Tối đó, một nữa khỏi nhà, đến quán cà phê .
Thế nhưng còn kịp đến gần, thấy một đang cửa quán.
Anh ở đó hút t.h.u.ố.c, ánh đèn từ phía hắt , khiến rõ mặt.
dáng … giống một .
âm thầm tính toán trong đầu – hôm nay là ngày thứ hai mươi tám kể từ khi Trần Mẫn Sinh rời .
Tim đập dồn dập như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, nỗi xúc động khiến nhấc nổi bước chân.
Khi vẫn còn c.h.ế.t trân tại chỗ, đó tiến về phía .
Là Trần Mẫn Sinh.
Trên vẫn phảng phất mùi đàn hương quen thuộc, nhưng vẫn là bộ âu phục thường ngày, sắc mặt nhợt nhạt, giấu vẻ mỏi mệt.
“Tiểu Tịch.” Anh gọi tên .
nuốt khan, căng thẳng đáp : “Cha nuôi…”
cảm xúc trong giọng , nhưng khi nắm lấy cổ tay , lực mạnh hơn thường ngày.
Cứ thế, kéo rời khỏi quán cà phê.
Mãi đến khi lên xe, cả hai chúng vẫn lời nào.
Im lặng.
Một sự im lặng nặng nề đến ngột ngạt.
Chẳng lẽ… phát hiện lén thêm?