Ánh mắt Tống Như Sơ khẽ chùng xuống.
Có lẽ nàng nghĩ rằng chủ động những chuyện riêng tư thì Bùi Tắc sẽ tin, ngờ Bùi Tắc hỏi ngược .
“Đã qua lâu đến , … quên .” Nàng khẽ .
Ta vẫn còn nhớ, : “Dẫu cho dáng vẻ ngươi quả thật đáng thương, cũng đừng hòng bản vương thương xót ngươi nửa phần.”
Bùi Tắc lạnh: “Quên ư? Vậy thì ngươi hãy nghĩ cho kỹ, nghĩ xong hãy đến cho bản vương .”
Tống Như Sơ lập tức bỏ như chạy trốn.
Ta Chu Phóng và những khác : “Tính cách của Vương gia thật sự đổi , đây thà g.i.ế.c lầm chứ buông tha.”
“Vì quan tâm nên dám hành động khinh suất.”
“Các ngươi xem, Vương gia bắt đầu quan tâm Vương phi từ khi nào? Trước đây .”
“Nhân duyên đôi khi lặng lẽ thấm lòng, lẽ là bắt đầu từ một chén , một bát cơm, ai mà .”
18
Chân của cũng bắt đầu biến mất, chỉ còn tà váy dài bay lượn.
Ta dựa tiêu tán mà suy đoán, lẽ còn mấy ngày nữa là sẽ biến mất.
Cuộc điều tra của Bùi Tắc cũng đổi hướng, cho tìm kiếm những t.h.i t.h.ể nữ tử vô danh.
Sống thấy , c.h.ế.t thấy xác.
Chàng nếu tìm thấy t.h.i t.h.ể của thì chứng tỏ vẫn còn sống.
Ta càng lúc càng cảm thấy thật sự tìm thấy , chứ chỉ để chứng minh Tống gia lừa dối.
Ta ngừng với rằng chôn gốc cây lê nhưng vẫn thấy.
Ta thấy đôi khi cũng thật ngốc, rõ ràng mơ thấy gốc lê hoa, chịu đến Tống gia đào thử xem ?
Vài ngày , nhiều t.h.i t.h.ể nữ tử vô danh tìm thấy, còn ít t.h.i t.h.ể nam tử, thậm chí cả thi hài của hài nhi.
Chàng dẫn Tống Như Sơ nhận dạng, trong đó .
Khi qua những thi hài trẻ thơ đó, dừng .
Hầu hết những hài nhi đều là bé gái.
“Vương gia chuyện gì ?” Chu Phóng hỏi.
Chàng dịu giọng : “Đứa trẻ trong mộng là một nữ đồng đáng yêu.”
Ta sờ bụng cảm thấy gì cả.
Ta cũng từng mộng. Nữ đồng đáng yêu , e rằng vĩnh viễn thể thấy mặt .
Nữ nhi đến khi hề , cùng c.h.ế.t khi cũng chẳng rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/tong-a-le-wiyd/9.html.]
Hai mươi năm của , dường như cũng chẳng giữ gì.
19
Khi chuẩn rời , tầng tầng mây đen ùn ùn kéo tới trời, báo hiệu một trận mưa lớn.
Ta cũng trở nên ngày càng trong suốt, nghĩ sắp tiêu tán .
Nghĩ đến kẻ g.i.ế.c vẫn còn ngoài vòng pháp luật, còn bản thì mãi mãi chôn vùi trong bóng tối, vẫn chút tiếc nuối.
vô năng vô lực, thể biến thành lệ quỷ đòi mạng như trong những cuốn thoại bản.
Ta thuật pháp, thậm chí bay xa một chút cũng .
Ta mãi ẩn trong bóng dáng Bùi Tắc nữa, bay lên trung, tòa Thiên Đô Thành mà hằng mong ngắm nhưng từng chiêm ngưỡng tử tế.
Lần cuối cùng ở bên Bùi Tắc khi chết, thấy tâm tình , búi tóc cho hỏi rằng liệu ngày sinh thần của thể cho khỏi phủ du ngoạn .
Khi đó .
Sau , khi sắp lên đường, , đợi trở về tính.
Ta buông lỏng, trong lòng tràn đầy mong đợi chờ trở về, cuối cùng tất cả đều hóa thành hư .
cũng muộn, hãy cứ xem hôm nay là sinh thần của .
Tống A Lê của ngày hôm nay, hai mươi tuổi, dù là một hồn ma đói khát nhưng chiêm ngưỡng sự phồn hoa của thế gian .
Ta đang ngắm Thiên Đô Thành sự cai trị của Bùi Tắc, bỗng nhiên một trận xôn xao truyền đến.
Ta cúi đầu xuống, chỉ thấy một tên ăn mày tàn tật đang c.h.ế.t dí giữ c.h.ặ.t c.h.â.n Tống Như Sơ, miệng gào thét gì đó, mặt là sự căm hờn vô tận.
Tống Như Sơ hoảng loạn sai kéo tên ăn mày nhưng Bùi Tắc hứng thú ngăn .
Chẳng mấy chốc, chuyện rõ. Tên ăn mày tàn tật chính là thư sinh thành với Tống Như Sơ.
Năm đó, khi Tống Như Sơ gặp Bùi Tắc và thể quên , nàng liền g.i.ế.c Lô Niên nhưng ngờ Lô Niên mệnh lớn c.h.ế.t .
Sau đó ăn xin đến Thiên Đô Thành nhưng Tống Như Sơ là nhà nào nên chỉ thể tìm khắp các phố, cuối cùng hôm nay tìm nàng .
Đến đây, sự thật phơi bày.
20
Mưa lớn trút xuống, Tống Như Sơ quỳ trong mưa với Bùi Tắc: “Năm đó thật sự là đáng lẽ nên gả cho Vương gia, thề với trời rằng hề dối.”
“Tống A Lê là tai họa, nàng xứng gả cho Vương gia. Giờ đây chuyện chỉ là trở về đúng vị trí mà thôi.”
“Thiếp và nàng sinh giống hệt , còn cách hầu hạ Vương gia hơn nàng , Vương gia nhất định sẽ yêu thích .”
Bùi Tắc dù lẩm bẩm: “Thì nàng tên là Tống A Lê.”
Rồi xổm xuống Tống Như Sơ, khóe môi nở nụ lạnh lẽo: “Nếu ngươi nguyện ý hầu hạ bản vương, năm đó gả mà bây giờ gả?”
“Bởi vì… bởi vì…” Tống Như Sơ run rẩy nên lời.