Tôi và phản diện trong truyện niên đại có một đứa con - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-01-17 13:54:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4whx4Rfl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Lộ bối rối chạy lên lầu, đẩy cửa thì hấy Chiêu Chiêu ló đầu cửa xem trộm.Cô liền :
"Đi nào, đ.á.n.h răng rửa mặt ."
Cô dẫn Chiêu Chiêu phòng tắm, thấy bồn rửa tay thêm một chiếc ghế đẩu vuông vắn, chắc là Lục Hoài Anh cố ý mang đến cho Chiêu Chiêu lên để đ.á.n.h răng rửa mặt.
Chiêu Chiêu lên chiếc ghế đẩu vặn, tụ đ.á.n.h răng rửa mặt.
Thấy tóc của cô bé cũng đến lúc cần gội , Mạnh Lộ bèn khóa cửa phòng tắm, cùng cô bé tắm rửa và gội đầu.
Hai đều bộ đồ ngủ tay dài mới mua hôm nay, một bộ màu xanh một bộ màu hồng.
Mạnh Lộ bế Chiêu Chiêu đặt lên giường để lau tóc thì cửa phòng ngủ liền gõ vài cái. Lục Hoài Anh ngoài cửa hỏi:
" Có tiện cho ? mang máy sấy tóc cho Chiêu Chiêu."
Có nhỉ? Mạnh Lộ cúi đầu kiểm tra bộ đồ ngủ của , xác định rằng kín đáo, chỉnh tề liền tới mở cửa.
Hơi nước ẩm ướt theo theo khe cửa tràn, Lục Hoài Anh ngửi thấy cô mùi hương sửa tắm thuộc về .
Tóc cô còn ướt, cô đưa tay nhận lấy máy sấy, cánh tay thon thả đong đưa hai chiếc vòng vàng to.
Lục Hoài Anh đưa máy sấy cho cô ngay,
liếc khuôn mặt đỏ ửng và đôi môi khép c.h.ặ.t của cô, nhắc nhở:
“Em dùng ? Cái dùng trong phòng tắm, ướt là rò điện.”
Mạnh Lộ quả thật dùng.
Loại thiết điện cao cấp thế , cô chỉ từng thấy trong tiệm tóc ở thị trấn.
“Có tiện nếu sấy giúp Chiêu Chiêu? Sấy khô tóc là .”
Lục Hoài Anh với cô.
Mạnh Lộ do dự một chút, cuối cùng vẫn mở miệng mời .
cô cố ý khóa cửa phòng.
Lục Hoài Anh thầm nghĩ:
Cô đối với thì giữ ranh giới, đề phòng,
nhưng với Văn Lương thì kéo tay, dựa , thậm chí ôm lấy — chút kiêng dè.
Anh cạnh giường, sấy tóc cho Chiêu Chiêu.
Mạnh Lộ liền lùi xa, cầm khăn lau tóc cho .
Tiếng máy sấy ù ù khá lớn.
Đợi sấy xong tóc cho Chiêu Chiêu, tắt máy, cả căn phòng lập tức yên tĩnh .
“Chú Lục thể giúp dì Lộ sấy tóc ?”
Chiêu Chiêu ngây thơ hỏi.
Mạnh Lộ cúi đầu sang, vội :
“Không cần .”
Lục Hoài Anh :
“Tóc em dày thế , lau đến mai cũng khô. Để sấy cho em.”
Để cô tự dùng… thì cũng .
Mạnh Lộ bước tới hỏi dùng thế nào.
Lục Hoài Anh còn kịp dạy, :
“Thôi, học cũng phiền lắm. sấy cho em xong .”
“Như … hợp ?”
Mạnh Lộ vốn chỉ coi Lục Hoài Anh là trai của Văn Lương,
nhưng chuyện tối nay Văn Lương nổi giận khiến trong lòng cô chùn .
Quả thật, Lục Hoài Anh cũng là một đàn ông trẻ tuổi,
giữ chút cách thì vẫn hơn.
Lục Hoài Anh thản nhiên :
“Em từng tiệm tóc ? Để thợ sấy cho thì gì hợp?”
“Vì thích hợp?”
Mạnh Chiêu Chiêu hiểu, nghiêng đầu .
Anh bỗng nhiên cảm thấy,
trong lòng Mạnh Lộ dường như hề ranh giới nam nữ.
Có lẽ trong mắt Lục Hoài Anh,
cô chỉ là bạn gái của Văn Lương, một đứa em nhỏ,
khác gì Chiêu Chiêu.
Mạnh Lộ nghĩ liền do dự nữa,
xuống mép giường, lưng về phía để sấy tóc.
Tiếng máy sấy và luồng gió nóng mạnh,
khiến cô lúc quên mất sự tồn tại của những ngón tay Lục Hoài Anh,
cho đến khi tóc sấy hơn nửa,
những ngón tay lạnh của chạm gáy cô.
Mạnh Lộ khẽ run lên,
cổ và vành tai đều gió nóng thổi đến ửng đỏ.
Giữa tiếng ù ù của máy sấy,
cô chợt Lục Hoài Anh hỏi:
“Văn Lương cãi với em… là vì dẫn em ăn vịt ?”
Những ngón tay vén lọn tóc ướt bên tai cô,
nhẹ nhàng lay động theo luồng gió.
Sau gáy cô ,
khi cúi đầu, đường cong mềm mại như cổ thiên nga trắng.
“Anh đừng hiểu lầm.”
Mạnh Lộ chắc thấy, liền giải thích lấp l.i.ế.m:
“Chỉ là em ngoài ăn với , lúc đó đang bực nên năng khó .”
“Em giận ?”
Lục Hoài Anh như đang cô phân tích:
“Cậu giữ thể diện cho em mặt cha , cũng giải quyết vấn đề, ngược còn trút giận lên em .”
Gió nóng mỗi lúc một mạnh,
những ngón tay tránh khỏi việc vén mái tóc ướt gáy cô,
khẽ chạm da cô.
Mạnh Lộ cảm thấy sắp “ mặt” nữa ,
cô sờ chiếc vòng vàng lạnh ngắt cổ tay, Văn Lương giải thích:
“Anh vốn để bụng, từ nhỏ . Với … em thấy đối xử với em cũng khá .”
“Chỉ tặng em một chiếc vòng vàng là đối xử với em ?”
Lục Hoài Anh thật sự chút nhịn .
Mạnh Lộ buột miệng:
“Chẳng lẽ ? Giữ thể diện cho em, bằng thật sự đưa vàng bạc cho em chứ.”
Lục Hoài Anh câu đó chọc .
Người cố nhẫn nhịn cho qua,
còn đang cô tủi cái gì?
vẫn nhịn thêm một câu:
“Em vẫn nên hỏi xem tiền mua chiếc vòng đó từ thì hơn.”
Câu tiếng máy sấy ù ù che lấp,
Mạnh Lộ rõ, theo bản năng đầu :
“Gì cơ?”
Lục Hoài Anh đôi mắt đó tới, tim bỗng hẫng một nhịp.
lúc , phía truyền đến giọng Văn Lương:
“Trễ thế còn ở trong phòng Mạnh Lộ?”
Mạnh Lộ giật lập tức bật dậy,
theo bóng lưng gọi một tiếng:
“Văn Lương.”
Lục Hoài Anh thẳng dậy, tắt máy sấy.
Căn phòng lập tức yên tĩnh hẳn,
giọng Văn Lương vang lên rõ ràng:
“Không phù hợp.”
Mạnh Lộ giường ngơ ngác ba lớn với những biểu cảm khác .
Lục Hoài Anh liếc Văn Lương đang ở cửa một cái,
thần sắc bình thản, chậm rãi đặt máy sấy xuống, :
“Đừng hiểu lầm, chỉ giúp Chiêu Chiêu sấy tóc.”
Vậy sấy đến tận đầu cô ?
Trong lòng Văn Lương dâng lên cảm giác khó chịu khó thành lời.
Anh nghi ngờ Mạnh Lộ Lục Hoài Anh,
nhưng tối nay Lục Hoài Anh ở trong phòng sấy tóc cho Mạnh Lộ —
việc … bình thường ?
Mạnh Lộ vẫn còn mặc đồ ngủ,
cho dù tiếp xúc thể rõ ràng,
Lục Hoài Anh cũng nên tránh hiềm nghi mới đúng.
Lục Hoài Anh dường như cảm thấy gì ,
định thu máy sấy , còn thuận tay kéo cửa phòng định rời khỏi.
“Muộn , Chiêu Chiêu nên ngủ .”
Lục Hoài Anh với cô như .
Văn Lương rốt cuộc nhịn nữa, lên tiếng:
“Anh trai, với Mạnh Lộ ở nhà rõ với ,
Mạnh Lộ là em gái của ,
vẫn nên chú ý một chút,
tránh để khác linh tinh.”
Anh những lời ,
là hy vọng Lục Hoài Anh hiểu rằng hiện tại và Mạnh Lộ quá gần .
Lục Hoài Anh ở cửa, nghiêng đầu Văn Lương, khẽ .
Anh vốn định thật sự gì với Mạnh Lộ,
chỉ là đơn thuần Văn Lương mắt,
buột miệng , giọng mang theo chút trêu chọc khó giấu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/toi-va-phan-dien-trong-truyen-nien-dai-co-mot-dua-con/chuong-8.html.]
“Thật ?
Chẳng Chiêu Chiêu và chia tay ?”
Sắc mặt Văn Lương lập tức trở nên khó coi,
ưỡn n.g.ự.c chắn đường, hỏi gay gắt:
“Anh ý gì?”
Bộ dạng như gà chọi sắp lao đ.á.n.h .
“Ý nghĩa mặt chữ thôi.”
Lục Hoài Anh thản nhiên đổ thêm dầu lửa.
“Lục Hoài Anh, cho rõ ràng!”
Giọng Văn Lương trực tiếp cao v.út lên.
Mạnh Lộ giường lập tức bật dậy:
“Anh hung dữ với Lục thúc gì chứ!”
Lục Hoài Anh ngạc nhiên sang cô —
cô như một chú gà con xù lông, sắp lao tới che chắn cho .
“Không , .”
Mạnh Lộ trấn an Lục Hoài Anh, cuống quýt chắn Văn Lương:
“Anh nhỏ tiếng thôi, lớn đang ngủ,
đ.á.n.h thức cả nhà ?
Mau về ngủ .”
Bị cô đẩy , Văn Lương càng tức giận hơn,
nghiến răng hỏi Lục Hoài Anh:
“Anh là ý với Mạnh Lộ ?”
“Văn Lương!”
Mạnh Lộ cuống đến mức gần như chui xuống đất.
Ngay đầu cầu thang tầng hai,
cửa phòng ngủ của vợ chồng nhà họ Lục kéo bật ,
An Di ở cửa, mặt đen một câu:
“Nửa đêm nửa hôm, các con đang cái gì ?”
Rốt cuộc… vẫn kinh động tới họ.
Mạnh Lộ tức đến mức đạp Văn Lương một cái.
Văn Lương cuối cùng cũng chịu yên,
cùng Lục Hoài Anh mỗi trở về phòng .
Sau một phen náo loạn như ,
Mạnh Lộ vốn thấy áy náy lắm ,
nào ngờ sáng hôm tỉnh dậy phát hiện Văn Lương sốt cao,
nóng hầm hập, đầu óc mê man.
Lục An Bang và An Di đều ,
Mạnh Lộ đành nhờ Lục Hoài Anh lái xe đưa Văn Lương đến trạm y tế gần nhà.
May mà Lục Hoài Anh gì,
chỉ giao Mạnh Chiêu Chiêu cho Vương thím trông,
tự lái xe đưa Mạnh Lộ và Văn Lương đến bệnh viện gần nhất.
Bệnh viện tiêm cho Văn Lương một mũi hạ sốt,
kê thêm ít t.h.u.ố.c, bảo về nhà nghỉ ngơi là .
Thật cũng bệnh nặng,
Ngày Không Vội
Lục Hoài Anh đoán là do tối qua mặc áo khoác, ngoài trời, tự chuyện,
nhưng An Di và Lục An Bang nhận điện thoại của Vương thím,
con trai sốt liền vội vã xin nghỉ, về nhà.
Mạnh Lộ vốn chăm sóc cẩn thận,
nên cơn sốt của Văn Lương cũng nhanh ch.óng lui.
An Di về tới nhà còn chỉ huy Lục An Bang gọi điện cho quen trong bệnh viện tới kiểm tra ,
rằng mấy năm nay Văn Lương ở quê,
thể tệ, chỉ là nhiệt hỏa tích tụ, đáng lo.
Lục Hoài Anh thấy trong nhà việc gì nữa thì ,
khi còn dặn Mạnh Chiêu Chiêu ở nhà chơi, đừng ngoài,
đợi về sẽ đưa cô bé ăn KFC.
Mạnh Chiêu Chiêu đang trong sân, cầm dây hoa nhựa chơi đùa, gật đầu với coi như chào tạm biệt.
Cô ngẩng đầu lên cửa sổ phòng ngủ tầng của Văn Lương, hỏi:
“Bao giờ thì dì Lộ Lộ thời gian chơi với con ?”
Trong phòng ngủ lầu, Mạnh Lộ thật chen tay , An Di và Lục An Bang quanh giường chăm Văn Lương, cô vốn định lặng lẽ rời .
Văn Lương cô,
khàn giọng với An Di:
“Cha , con gần khỏi ,
, để Lộ Lộ ở với con là .”
An Di tuy gì,
nhưng trong lòng thoải mái.
Bà đặt đĩa trái cây cắt xong xuống,
cùng Lục An Bang rời khỏi phòng.
Vừa khép cửa thấy Văn Lương hỏi Mạnh Lộ:
“Em còn giận ?”
Mạnh Lộ thản nhiên đáp:
“Giận chứ.
Hôm qua nổi điên như ,
em ở nhà hổ lắm.”
“Xin , Lộ Lộ.”
Văn Lương cúi đầu xin cô:
“ tối qua đổi là ai cũng nhịn .
Lục Hoài Anh quan tâm em quá mức, đối với em chắc chắn vô tâm.”
Mạnh Lộ ngược thẳng thắn:
“Nếu yên tâm như , thì trực tiếp với em , đừng kéo kéo giật giật.”
An Di mà đau đầu, thật sự phòng với Mạnh Lộ đừng dính líu mập mờ với Văn Lương.
Lục An Bang kéo xuống lầu.
Trong phòng khách ai, An Di phịch xuống sofa, càng nghĩ càng tức:
“Ông con bé Mạnh Lộ ? Nó rõ ràng đang kích động quan hệ giữa Văn Lương và Hoài Anh. vốn tưởng nó chỉ ham tiền ham phú quý,
bây giờ xem nó căn bản loại con gái đắn!”
“Nhỏ giọng thôi.” Lục An Bang khẽ.
“Em sai ?
Có cô gái đắn nào giữ cách với hai đàn ông như thế ?”
An Di run lên vì tức, hạ giọng tiếp:
“Văn Lương vì phát bệnh? Không đều do Mạnh Lộ ! Hôm qua bàn ăn, nó ở nhà dám dạy đời như thế, Văn Lương còn vì nó mà cố ý giả bệnh. Tối qua bọn họ cãi lầu, ông thấy ? Mạnh Lộ tát Văn Lương một cái, Văn Lương còn lấy chiếc vòng vàng dỗ nó!”
“Cái vòng vàng đó là tiền Văn Lương dùng học bổng mua!”
An Di càng càng tìm nổi một điểm của Mạnh Lộ:
“Nó bây giờ bám lấy Văn Lương , mới thể mặt dày bước nhà chúng !”
Lục An Bang thở dài một . Ông cũng cho rằng một cô gái giáo dưỡng nên nhận món đồ đắt tiền như , càng nên ở giữa hai em mà mập mờ dây dưa, thật chẳng thể thống gì.
Ông đặt tay lên vai vợ, :
“Đợi Văn Lương lên đại học thì .
Bây giờ bà càng xua đuổi họ, chỉ càng khiến Văn Lương oán bà.
Đợi nó đại học, thấy thế giới rộng lớn hơn,
quen nhiều cô gái hơn,
tự nó sẽ hiểu Mạnh Lộ xứng với nó.”
“ chỉ là… cả ngày đều thấy con bé đó……”
An Di còn xong,
cửa phòng khách đẩy mạnh .
Mạnh Chiêu Chiêu ở cửa,
giống như một chú nhím nhỏ đang nổi giận, lớn tiếng :
“Mọi lưng khác!
Mọi mới là gia giáo, là !”
Tim An Di đột nhiên thót . Nhìn đứa trẻ càng lúc càng đau đầu. Đứa bé …
Lục Hoài Anh rốt cuộc định mới đưa nó đây?
“Không chuyện với lớn như .”
Lục An Bang trầm mặt quát:
“Ba con dạy con lễ phép ?”
Dì Thái vội vàng chạy tới kéo Mạnh Chiêu Chiêu.
Chiêu Chiêu giật tay , đôi mắt đỏ hoe, tức giận hét lớn:
“Ba con dạy con lễ phép! Chỉ là mới là lễ phép!”
“Mạnh Chiêu Chiêu!”
Lục An Bang đập mạnh xuống bàn.
“Có chuyện gì ?”
Mạnh Lộ hoảng hốt chạy từ lầu xuống, nhanh ch.óng đến mặt Chiêu Chiêu, ôm lấy con bé lòng, gượng với Lục An Bang:
“Chiêu Chiêu còn nhỏ, chú Lục đừng giận con bé.”
Lục An Bang chọc tức đến đau đầu, giọng buông một câu:
“Gia giáo kém.”
Bốn chữ như mũi kim đ.â.m thẳng tai Chiêu Chiêu.
Con bé tức giận hét lớn trong vòng tay Mạnh Lộ:
“Ba con dạy con!
Ông như !”
Mạnh Lộ siết c.h.ặ.t Chiêu Chiêu một chút, cuối cùng cũng nổi giận, thẳng:
“Chú Lục rốt cuộc là đang mắng , là đang mắng Chiêu Chiêu?”