TÔI MUA IPHONE 17 THƯỞNG CON TRAI, LŨ KHỐN NẠN LẠI ÉP TÔI ĐẾN KHÔNG CÒN ĐƯỜNG SỐNG - 5
Cập nhật lúc: 2026-04-21 11:41:00
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
là nông dân, nhiều nội dung đó hiểu nổi.
lên tiếng hỏi:
“ hiểu cái , thể để con trai đến xem giúp ?”
Người đàn ông mỉm :
“Ông hiểu chỗ nào? thể giải thích cho ông.”
gật đầu:
“ gần như chỗ nào cũng hiểu.”
Nụ của ông càng đậm hơn:
“Tờ giấy nghĩa là ông đồng ý tha thứ cho hành vi của chúng .”
“Dù trung tâm điện thoại lớn như chúng cũng cần giữ gìn hình ảnh.”
“Những hành động phần thô bạo với ông, cũng chỉ là để bảo vệ danh dự của chúng mà thôi.”
“Chúng sẵn sàng bồi thường năm mươi nghìn tệ để bù đắp tổn thất cho ông.”
Người đàn ông khéo, đến mức những lý do qua còn vẻ chấp nhận .
hỏi thêm một câu:
“Vậy chuyện quản lý của các thương thì ?”
Người đàn ông vẫn giữ nguyên nụ kiểu nghề nghiệp:
“Chuyện đó chúng sẽ truy cứu, ông cứ yên tâm.”
“Hơn nữa, quản lý Ngô cũng đang hồi phục , ông cần bận tâm.”
nghĩ nghĩ , vẫn cảm thấy chuyện chắc chắn đơn giản như .
vốn kiểu tâm tư phức tạp, nhưng những gì xảy đó khiến buộc nghi ngờ rốt cuộc bọn họ đang toan tính điều gì.
với đàn ông:
“ thể ký, nhưng con trai mặt ở đây.”
“Phải để nó xem qua mới ký.”
“ chỉ tin con trai .”
Sắc mặt đàn ông lập tức lạnh xuống.
Ông dậy, một lời, bỏ .
Ngồi trong phòng, thể lờ mờ thấy giọng ông càu nhàu bên ngoài:
“Lão già đúng là khó đối phó thật!”
Trong khoảnh khắc , vô cùng may mắn vì ký tờ giấy đó.
Ông gọi như thế, rõ ràng căn bản hề ý hòa giải.
Tờ giấy chắc chắn là một cái bẫy!
giữ trong buồng tạm giam thêm một thời gian, đến đủ hai mươi bốn tiếng mới thả .
Khi thả, con trai chờ bên ngoài, đôi mắt đến sưng đỏ.
Nó chạy đến ôm chầm lấy :
“Bố!”
xoa đầu nó:
“Bố , con yên tâm.”
Hai bố con cùng ngoài, đến cổng thì đàn ông xuất hiện.
Ông :
“Tự giới thiệu một chút, là Trần Diệu của văn phòng luật Hằng Thái.”
“Hai thể gọi là luật sư Trần.”
“Nếu hai định hòa giải, thì chúng sẽ khởi tố dựa hành vi của ông.”
“Theo kinh nghiệm của , ông nghi ngờ cố ý gây thương tích, chỉ tù mà còn nộp phạt.”
“Tiền đồ của con trai ông, coi như sẽ chính ông hủy hoại.”
“Ông tù , con trai ông sẽ thể thi công chức nữa.”
chỉ cảm thấy đầu óc cuồng, trời đất tối sầm.
Con trai đỗ Thanh Hoa, con đường nhất chính là thi công chức.
Nếu vì mà nó thể thi công chức, chẳng khác nào tội nhân.
lập tức van xin:
“Luật sư Trần, xin đừng khởi tố , các gì, cũng phối hợp.”
Luật sư Trần :
“Ký giấy bãi nại là sẽ chuyện gì.”
Nói xong, ông lấy tờ giấy đề “Biên bản xác nhận trách nhiệm” đưa cho ký.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/toi-mua-iphone-17-thuong-con-trai-lu-khon-nan-lai-ep-toi-den-khong-con-duong-song/5.html.]
Con trai lập tức chắn ngay phía :
“Bố, đây giấy bãi nại.”
“Nếu bố ký, tức là bố nhận tội .”
“Họ khởi tố thì chúng cũng sợ.”
“Trong cửa hàng kiểu gì cũng camera giám sát, chỉ cần xem là thể trả sự trong sạch cho chúng .”
Luật sư Trần gì, chỉ thu tờ giấy xoay rời .
con trai:
“Thật sự chứ?”
Con trai c.ắ.n môi:
“Chuyện khởi tố chắc là sẽ xảy .”
“ bọn họ nhất định vẫn còn những thủ đoạn khác ở phía .”
8.
“ tiền của thì đây?”
“Đó là mười lăm nghìn tệ cơ mà, chẳng lẽ cứ thế để họ nuốt trắng ?”
đau lòng lấy từ trong n.g.ự.c chiếc điện thoại Dứa.
Đến tận bây giờ, vẫn thấy nhất định lấy mười lăm nghìn tệ .
Số tiền đó đủ cho con trai học đại học suốt một năm.
Vợ mất sớm, bao năm nay và con sống nương tựa .
Hay đúng hơn, con trai chính là mạng sống của .
Đương nhiên đòi tiền , để con thể sống hơn khi đại học.
Đỗ Thanh Hoa là chuyện đáng mừng, nhưng xuất từ nông thôn chắc chắn sẽ coi thường.
chỉ thể cố gắng hơn nữa, để nó sống đàng hoàng và hơn.
Con trai , khẽ thở dài:
“Bố, lẽ đòi nữa .”
“Lúc còn học, con từng học một câu.”
“Nghèo đấu với giàu, dân đấu với quan.”
“Những chuyện ngoài khả năng của , với họ chỉ cần một câu là .”
cúi gằm mặt, ủ rũ về nhà.
Mới bao xa, thấy cửa nhà một chiếc xe sang trọng đỗ sẵn.
Cửa xe mở , bên trong một đàn ông trung niên.
Ông liếc một cái:
“Ông là kẻ mua điện thoại hôm nay ?”
theo bản năng gật đầu, vẫn hiểu phận của đối phương.
Người đàn ông trung niên vẫn lạnh nhạt :
“ là ông chủ của trung tâm điện thoại Đông Hưng, ông thể gọi là Đông.”
“Hôm nay chúng chuyện về những tổn thất mà ông gây cho .”
“Kẻ nuốt tiền của ông hôm nay là Ngô béo, chuyện đó liên quan đến trung tâm điện thoại.”
“ ông gây thiệt hại cho , khoản nợ , chúng tính cho rõ.”
chút hiểu nổi ý trong lời của Đông.
Rốt cuộc ông truy cứu chuyện gì?
Nếu đúng là Ngô béo nuốt tiền của , khiến loạn ở trung tâm điện thoại, cũng để Ngô béo xử lý mới đúng.
Ông đến tìm là ý gì?
Anh Đông buồn vui, thản nhiên :
“ ông đang hỏi, vì tìm Ngô béo.”
“Ngô béo là của , xử lý nó !”
“Ông cần .”
“ còn ông, ông định bồi thường cho thế nào, thử xem.”
nghẹn mãi mới thốt một câu:
“ tiền.”
Anh Đông nheo mắt, chằm chằm:
“Không tiền thì dễ thôi, nhà cửa và ruộng đất trong nhà đều thể gán nợ.”
“Hôm nay buôn bán , cộng thêm thiệt hại trong cửa hàng, ông đền cho mười vạn tệ, chúng coi như xong.”
“Nghĩ cho kỹ hẵng , sai là Ngô béo, nên mới còn đây chuyện t.ử tế với ông.”
“Nếu là mấy năm , chôn sống ông ngoài ruộng như trồng nhân sâm, còn sang xin trợ cấp trồng trọt của địa phương nữa kìa!”