Hứa ma ma thấy nàng vẻ yếu ớt thể tự lo cho bản , tức đến : “Đã đến Tân Giả Khố , còn tưởng là tiểu thư phủ Thừa tướng ? Cùng là hai bàn tay, tại đều thể giặt xong, còn ngươi thì ?”
Liên Hương nhịn cầu xin giúp nàng: “Ma ma, của tiểu thư nhà , là do nô tỳ giặt quá chậm, giúp tiểu thư...”
Ta khỏi trợn mắt. Bây giờ là ở Tân Giả Khố, đều là nô tỳ, Hứa ma ma là lớn nhất. Liên Hương dám mặt Hứa ma ma nhắc đến từ “tiểu thư”, chẳng là đang tự tìm rắc rối ?
Quả nhiên, giây tiếp theo, roi tay Hứa ma ma quất xuống: “Đại tiểu thư Tô gia ? Thật ghê gớm! Ta, một ma ma quản sự, uống một chén còn tự tay rót, ngươi còn nha hầu hạ ?”
“Xem là việc phân cho ngươi còn quá ít ! Từ ngày mai, ngươi việc của hai !” Nói xong, bà lườm Liên Hương một cái: “Ngươi giúp ả!”
Chủ tớ hai đánh, ôm run rẩy, lóc như hai chú cún con đáng thương.
Kiếp một lòng nghĩ cho nàng, cọ xong bồn cầu còn giúp nàng giặt quần áo, chỉ sợ nàng giặt xong sẽ ma ma trách phạt. Nàng chê mùi hôi, bịt mũi né tránh.
Bây giờ giúp, nàng còn cách nào.
Ta tiến lên phía , mỉm với Hứa ma ma: “Hứa ma ma nguôi giận, tỷ tỷ của con ngày thường động đến nước, nhất thời cũng là lẽ thường, giặt nhiều sẽ quen thôi ạ!” Sau đó, lẳng lặng đưa một chiếc vòng bạc qua.
Hứa ma ma thấy , nhướng mắt, lặng lẽ nhận lấy chiếc vòng. Nói với : “Ngươi đúng là đứa hiểu chuyện!” Sau đó, bà hung hăng chọc một cái trán Tô Tương: “Cùng là nữ nhi Tô gia, ngươi ngươi mà xem, ngươi kìa!”
Tô Tương tức đến run rẩy: “Tô Ngu! Muội... tự hạ thấp hèn! Muội dù gì cũng là đích thứ nữ của Tô gia, cam tâm tình nguyện những việc như cọ bồn cầu, còn qua với những kẻ tớ thấp hèn ...”
Hứa ma ma học hành nhiều, nhưng lời ý dở thì . Nghe , bà trợn mắt hỏi : “ tớ thấp hèn? Ả đang ?”
Ta cố nén nụ đang điên cuồng nhếch lên, đây là hại nàng, mà là nàng tự tìm đường chết: “Ma ma xin nguôi giận... Tỷ tỷ con cố ý ạ...”
Hứa ma ma đột nhiên túm lấy tóc Tô Tương, cầm roi kéo nàng ngoài: “Ta thấp hèn? Hôm nay lão nương sẽ cho ngươi xem, rốt cuộc ai mới là kẻ thấp hèn nhất trong Tân Giả Khố !!!”
5.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/to-ngu-truyen/chuong-3.html.]
Mẫu thấy tỷ tỷ Hứa ma ma lôi , sốt ruột thôi: “Ngu Nhi, tỷ tỷ con tính khí cao ngạo, con bé cố ý ! Con là hiểu chuyện, cầu xin Hứa ma ma, bảo bà tha cho tỷ tỷ con ?”
Ta mẫu ngày thường tính tình hiền hậu, đối với Tô Tương, trưởng nữ , cũng phần nuông chiều và thuận theo. nay khác xưa, nếu còn tiếp tục nuông chiều nàng , chỉ e sẽ nàng kéo xuống ngừng.
Ta sang mẫu , lạnh giọng: “Mẫu nãy cũng thấy , con lấy lòng Hứa ma ma, giúp cho tỷ tỷ, là tỷ tỷ tự điều, đắc tội với Hứa ma ma nữa. Tỷ tự kiếm chuyện, đánh, chẳng lẽ để tỷ ?”
Mẫu đến hai mắt đỏ hoe: “Ngu Nhi, nương con oán tỷ tỷ, nhưng hai con là tỷ ruột thịt mà, chẳng tay con tiền bán đàn , cố gắng thêm chút nữa...”
Ta nghẹn một , chỉ thấy lồng n.g.ự.c tắc nghẽn.
Kiếp , mẫu vốn yếu ớt, Tân Giả Khố lâu thì mắc bệnh nặng. Ta tiền, tỷ tỷ chỉ khoanh tay . Mẫu chẳng bao lâu qua đời. Thiêu thành một nắm tro tàn, ném giếng sâu trong hậu cung.
Đệ nhỏ tuổi bán nhà quan nô bộc, thiếu gia nhà đó tính tình ngỗ nghịch, mới bảy tuổi hại c.h.ế.t đuối trong hồ sen. Ta nhờ vả khắp nơi, dập đầu khắp thể, mới tìm thu xác cho , một chiếc quan tài mỏng để chôn cất.
Nghĩ đến đây, lòng lạnh tanh.
“Mẫu , tiền chúng tay, dùng những việc cần thiết. Lẽ nào chỉ lo cho tỷ tỷ, lo cho hai vị di nương và hai ? Cả nữa, thằng bé mới năm tuổi, giờ cũng bán . Mẫu chẳng lẽ chuộc thằng bé về ?”
Lời của khiến mẫu và hai vị di nương đều im lặng. Thế giới bao giờ chỉ xoay quanh một Tô Tương. Người tự cứu , ai thể cứu nàng?
Kiếp hận nàng như , cũng vì những thứ hư ảo như ân sủng của Thành vương.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Nam nhân, chẳng qua chỉ là công cụ để leo lên. Điều là vinh quang sinh trưởng tử của Thành vương, và cái vị Trắc phi đó. Có như mới thể cầu xin ân huệ của Thành vương, xin giúp cho phụ .
Còn Tô Tương, giả vờ thanh cao bao nhiêu năm, sống an nhàn sung sướng nhờ sự che chở của như . Nàng tận mắt thấy gập cong lưng, trả giá nhiều như , nhân lúc mang thai mà mặt cướp công... Mối thù sẽ quên, sớm muộn gì cũng bắt nàng tự ăn quả đắng!
Tô Tương Hứa ma ma lôi đánh, Liên Hương lo lắng như kiến bò chảo nóng: “Nhị tiểu thư, thể nhẫn tâm như ?
“Phu nhân, Giang di nương, Lý di nương, thật sự cứ trơ mắt Đại tiểu thư Hứa ma ma ức h.i.ế.p ?”