Một hôm tan học, trời bất ngờ đổ mưa tầm tã. Hạ An loay hoay mở chiếc ô bé xíu mang theo, đủ che cho bản . Bên cạnh, Khả Nhi quên mang theo ô. Hạ An nhường ô cho bạn nhưng Khả Nhi từ chối, thế là Hạ An ở chờ ngớt mưa cùng Khả Nhi. Duy Phong từ bước tới, cầm chiếc ô màu đen. Cậu liếc sang Hạ An, dừng Khả Nhi. Không nhiều, Duy Phong đưa thẳng chiếc ô cho cô: “Cậu cầm . Về kẻo ướt cảm lạnh.”
Khả Nhi tròn mắt, vội lắc đầu: “ còn thì ?”
Duy Phong nhẹ, nụ thoáng chút bướng bỉnh: “Không , tớ quen .”
Nói , dúi ô tay Khả Nhi, lưng bước màn mưa trắng xóa. Áo đồng phục nhanh ch.óng ướt đẫm, nhưng Duy Phong chẳng hề ngoái . Khả Nhi ngẩn , siết c.h.ặ.t cán ô, ánh mắt cô dõi theo bóng lưng ướt sũng của .
Hạ An nghiêng đầu sang, khóe môi cong cong: “Ơ kìa, còn định ngẩn bao lâu nữa thế? Cẩn thận cảm lạnh lo.”
Khả Nhi giật , sang, gương mặt đỏ: “Tớ… ngẩn ngơ gì .”
Hạ An bật , trêu tiếp: “Không ngẩn ngơ ? Nhìn trong mưa mà mắt long lanh thế . Này, đừng là…”
Khả Nhi khẽ huých vai bạn, giả vờ giận: “Cậu mà còn nữa là tớ bỏ mặc đấy.” Nói cô bước . Hạ An gọi với: “Này, chờ tớ với.”
Tối đó, căn phòng nhỏ sáng dịu ánh đèn bàn học. Khả Nhi lưng về phía Hạ An, trùm kín chăn. Hạ An gác tay đầu, khẽ : “Khả Nhi ơi, ngủ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/tinh-yeu-bat-dau-sau-mot-mua-xa-cach/chap-6.html.]
Không tiếng trả lời. Hạ An giả vờ thở dài, giọng đầy trêu chọc: “Thôi , chắc giờ vẫn còn đang mơ màng nghĩ về ai đó ướt như chuột lột mưa nhỉ?”
Khả Nhi bật dậy, kéo chăn xuống, đôi má ửng hồng: “Lê Hạ An! Cậu im ngay, thì mai học một đấy!”
Hạ An bật khúc khích, đưa tay che miệng: “Ơ kìa, tớ gì sai . Người ga lăng thế cơ mà. Không rung rinh tí nào là lạ đó nha.”
Khả Nhi lườm bạn, xuống, lưng nữa. Giọng cô nhỏ như muỗi kêu: “Cậu cứ linh tinh…” Hạ An bóng lưng bạn , ánh mắt dịu . Cô trêu nữa, chỉ khe khẽ thì thầm: “Dù thế nào thì tớ vẫn mong vui vẻ.” Trong lặng, Khả Nhi khẽ kéo chăn lên, khóe môi bất giác cong cong. Cô , bên cạnh luôn một Hạ An để sẻ chia- điều đó mới là quan trọng nhất.
Sáng hôm , giờ chơi. Khả Nhi cầm chiếc ô đêm đến bàn của Duy Phong, khẽ gõ lên mặt bàn. “Cảm ơn hôm qua cho mượn. Trả nè.”
Duy Phong ngẩng lên, đôi mắt sáng lên chút ngạc nhiên, : “Không cần cảm ơn . Miễn là ướt là .”
Khả Nhi mím môi, gật đầu nhẹ. lúc , Khánh Du bước tới, cảnh tượng mặt, nụ cứng . Cô chống tay lên bàn Duy Phong, cố tỏ vô tư: “Ô, ô của hả? Sao ở chỗ Khả Nhi ?”
Duy Phong chỉ liếc cô, trả lời, vì cô là cảnh cáo Hạ An và cả Khả Nhi đừng gần , sang Khả Nhi hỏi tiếp: “Hôm nay kiểm tra toán nhỉ? Nếu cần thì lát chơi tớ chỉ cho vài dạng dễ nhầm nhé.”
Tuy Khả Nhi học khá giỏi nhưng vẫn mỉm đáp: “Ừ, thì… cảm ơn nhé.”
Khánh Du bên cạnh, mặt thoáng đỏ vì tức, bàn tay siết c.h.ặ.t. Không ai để ý đến cô nữa. Sau một hồi lúng túng, Khánh Du chỉ còn cách gót về chỗ , nụ môi cứng ngắc như ai giáng một đòn thẳng mặt. Từ xa, Hạ An chứng kiến cảnh , khẽ nghiêng đầu thì thầm với chính : “Có kịch để xem đây.”
Sau nhiều Duy Phong giúp đỡ, trò chuyện cùng , thì Khả Nhi dần tình cảm với .