TIỂU ĐƯỜNG CAO - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:14:50
Lượt xem: 709
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong đôi mắt đen của thứ cảm xúc hiểu.
Sau đó nhẹ nhàng kéo lòng, chút cứng ngắc vỗ lên lưng .
“Không . Không .”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Giọng cũng chút cứng rắn, nhưng dịu hơn thường ngày.
Ta vốn định òa trong lòng .
chợt thấy một mũi tên từ bay tới.
Gần như kịp nghĩ, vòng lưng Tiểu Tinh Tinh, chắn lấy.
Đau.
Đau quá.
Tiểu Tinh Tinh vội đỡ lấy thể đang ngã xuống, trong mắt đầy vẻ dám tin.
Ta trong lòng , đau đến nghiến răng.
“Ai bảo ngươi chứ?”
Hắn nhất thời mất bình tĩnh, giận gấp.
Ta nắm c.h.ặ.t vạt áo , đau đến mơ hồ, chỉ nức nở:
“Đau quá… Tiểu Tinh Tinh, đau quá…”
Những chuyện đó, còn gì nữa.
…
Ta dường như ngủ lâu, lâu.
Cuối cùng, một cơn đau dữ dội kéo khỏi bóng tối.
“Bệ hạ, thần hết sức !”
Bên tai vang lên giọng run rẩy đầy sợ hãi.
“Ý ngươi là, ngươi cứu nàng?”
Là giọng của Tiểu Tinh Tinh.
Ta vui mừng gọi một tiếng, phát hiện thể mở mắt, cũng thể chuyện.
“Bệ hạ tha tội!”
Vài đồng thanh kêu lên, bên tai là tiếng đầu dập xuống đất.
Giống như hôm ma ma quỳ mặt .
Vậy chẳng bọn họ cũng đau ?
Nghĩ tới đó, chút tự trách.
Lúc , dường như xuống bên cạnh .
Ngón tay lạnh lẽo khẽ lướt qua má .
“Nàng tỉnh , trẫm nuôi các ngươi để gì?”
Là Tiểu Tinh Tinh.
“Bệ hạ, Tần cô nương tuổi còn nhỏ, như từng mắc trọng bệnh, trong đầu ứ m.á.u bầm, vốn là bệnh cũ nhiều năm. Lần thương tới phế phủ…”
Vẫn là giọng .
“Thần… thần thật sự…”
Tiểu Tinh Tinh rời tay khỏi má .
Rồi nắm lấy tay .
Hắn như đang tỉ mỉ xem từng ngón tay , khiến thấy ngứa ngứa.
Cuối cùng, nắm lấy ngón út của , khẽ vê một cái.
Giọng lạnh như băng tháng chạp.
“Vậy các ngươi xuống mà bầu bạn với nàng.”
Hả?
Bầu bạn với gì?
Cùng ngủ với !?
“Không , .”
Ta buột miệng .
Thế mà .
Ta chậm rãi mở mắt, thấy Tiểu Tinh Tinh đang bên giường.
Sắc mặt tái nhợt, đuôi mắt thoáng ửng hồng, khiến vô cớ thấy xót xa.
Thấy mở mắt, sững , khẽ hỏi:
“Tỉnh ?”
Ta gật đầu, nhưng chỉ cử động một chút cũng đau đến tê dại.
“Ta cần bọn họ bầu bạn. Ta chỉ cần bệ hạ và ma ma.”
Giọng nhỏ.
Hắn khẽ .
Trong điện, trừ ma ma , những khác đều vội lui xuống.
Hắn nghiêng đầu ma ma đang đỏ cả mắt, như gì đó, cuối cùng thôi.
“Vì ?”
Hắn hỏi .
Ta chớp mắt.
“Hửm?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tieu-duong-cao/chuong-6.html.]
“Vì chắn mũi tên đó trẫm.”
Giọng trầm và khàn, bàn tay nắm tay siết c.h.ặ.t hơn một chút.
Ta nghĩ một lúc, lắc đầu.
“Không . Chỉ là cảm thấy nếu mũi tên đó trúng ngươi, sẽ đau.”
“Ta ngươi đau.”
Ta nghiêm túc .
Là thật.
Trên đời , ngoài ma ma , là đối xử với nhất.
Ta giống như ngày đầu chúng gặp , đầy m.á.u mà kêu đau.
Còn thì giỏi kêu đau.
“Đau quá! Tiểu Tinh Tinh, ngươi đút .”
“Đau quá! Tiểu Tinh Tinh, ngươi đưa ngoài chơi .”
“Đau đau đau, ăn chân giò to.”
Suốt nửa tháng, chỉ cần kêu đau, Tiểu Tinh Tinh đều đáp ứng điều.
Hôm nay, như ý kéo thả diều.
Chỉ là chơi đến cuối, thật sự mệt.
Ta kéo tay áo , chu môi nũng.
“Đau quá! Tiểu Tinh Tinh, ngươi cõng về.”
Cung nhân bên cạnh liền quỳ xuống.
Ma ma lưng cũng quỳ theo, thấp giọng ngăn :
“Tiểu thư…”
“Không ?”
Ta nghiêng đầu hỏi Tiểu Tinh Tinh.
Hắn xuống , đuôi mắt mang theo ý khiến say lòng.
“Triêu Dương, ngươi giả vờ ?”
Hắn hỏi.
Ôi thôi.
Bị phát hiện .
vẫn lưng , khom xuống mặt .
Ta tươi bò lên lưng , chạm tay tai , vội vàng biện bạch:
“Ta giả vờ. Ta thật sự đau mà.”
Bên vang lên tiếng dễ của .
“Trẫm chuyện đó.”
Hắn nhấc nhẹ lên, :
“Trẫm là , ngươi đầu óc linh hoạt cũng giả vờ ? Mấy ngày nay trẫm thấy ngươi càng lúc càng thông minh.”
Ta ôm c.h.ặ.t cổ , kinh ngạc hỏi:
“Thật ? Ta thật sự thông minh ?”
“Phải. Không ai thông minh hơn Triêu Dương.”
Dù ma ma từng .
Ta cũng thông minh bằng khác.
Tiểu Tinh Tinh là đầu tiên khen thông minh.
…
Vết thương của sớm lành.
Chỉ để một vết sẹo xí.
Lần định cho Tiểu Tinh Tinh xem, còn nắm tay ngăn .
“Ma ma, nếu Tiểu Tinh Tinh thấy vết sẹo , sẽ thích nữa ?”
Lúc tắm, sờ vết sẹo hỏi bà.
Ma ma đang dội nước ấm lên , liền dừng tay.
“Tiểu thư thích bệ hạ ?” bà hỏi.
Ta xoay , sấp bên thành thùng tắm, đôi mắt long lanh bà.
“Đương nhiên là thích. Hắn như , như . Trên đời ai hơn .”
Bà cụp mắt những cánh hoa nổi mặt nước.
Một lát mới hỏi tiếp:
“Vậy tiểu thư nhớ cữu cữu ?”
Ta hiểu vì bà nhắc tới cữu cữu, nhưng vẫn đáp:
“Có nhớ chứ. Chỉ là cữu cữu là thế nào. Ma ma ?”
Bà trầm ngâm một lúc.
“Quốc cữu gia là vị đại tướng quân danh tiếng lẫy lừng. Lão nô cũng chỉ từng thấy từ xa một .”
Đại tướng quân.
Ta từng gặp đại tướng quân.
Chỉ đại tướng quân đều oai phong lẫm liệt, khiến khác sợ hãi.