Thử thần - TẬP 18 – BẤT NGỜ
Cập nhật lúc: 2026-04-04 11:14:28
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuyết bàng hoàng c.h.ế.t lặng, cổ họng nghẹn cứng thốt nên lời. Nước mắt cứ thế rơi xuống, từng giọt, từng giọt, nhanh ch.óng thành dòng như mưa. Cô run rẩy đưa tay phía , bước từng bước chậm chạp như sợ chỉ cần mạnh tay một chút thôi… bóng hình sẽ tan biến.
-Sư phụ…
Giọng cô vỡ vụn.
Cô cố tiến gần hơn, ôm lấy, chạm tấm gầy gò quen thuộc - thầy, cha già nuôi nấng và dạy dỗ cô suốt những năm tháng lang bạt.
ngay khi cách chỉ còn một bước…
Bóng hình nhòe .
Như khói.
Như từng tồn tại.
Tuyết khựng giữa trung, hai tay vẫn dang , nhưng chẳng ôm gì ngoài lạnh lẽo.
Kí ức trong đầu cô chợt khép ngay tại khoảnh khắc cuối cùng - hình ảnh thầy mo say xỉn, khà khà, dẫn cô qua làng kế bên, băng qua con đò nhỏ. Sau đó… là một trống.
Cô nhớ điều gì đó.
Cô vì Mo c.h.ế.t.
Càng vì Mo trở thành “vạn oán tụ linh” mà theo cô.
Là oan khuất?
Hay… là vì vẫn còn lo cho đứa trẻ năm đó?
Tuyết siết c.h.ặ.t t.a.y, nước mắt ngừng rơi.
-Không… thể như …
Cô phắt , nắm lấy tay Hoài An, giọng gần như cầu xin.
-Mau… mau giúp chị thấy Mo … chị xin em…
Hoài An im lặng một chút, lắc đầu.
-Ông trốn ạ…
Tuyết sững .
-Ông … giờ lúc.
Câu nhẹ nhưng như đ.â.m thẳng tim cô.
Tuyết buông tay , ánh mắt trống rỗng về phía .
-Mo ơi…
Giọng cô nhỏ dần, như tan khí.
Cả ngày hôm đó, Tuyết gần như thêm lời nào. Cô im giường, mặt trong, hai vai thỉnh thoảng run lên vì những cơn nấc thành tiếng. Không còn là cảnh sát mạnh mẽ, còn là chị cứng rắn - chỉ còn một đứa trẻ… mất duy nhất của .
Căn nhà trở nên yên tĩnh lạ thường.
Hoài An ở cửa, , gì.
Hai con dê cũng im lặng ở một góc, chạy nhảy như ngày.
Chỉ còn tiếng thở nhẹ… và những giọt nước mắt rơi trong im lặng.
Sáng hôm , khi ánh nắng len qua cửa sổ, Tuyết thức dậy từ lúc nào. Cô gương, buộc tóc gọn gàng, chỉnh bộ đồng phục quen thuộc. Mọi động tác đều trơn tru như từng chuyện gì xảy . Khi bước ngoài, môi cô là nụ quen thuộc—tươi tắn, hoạt bát, đúng với dáng vẻ của một nữ công an mà vẫn thấy mỗi ngày.
-Đi thôi, trễ giờ .
Giọng cô nhẹ nhàng, thậm chí còn mang chút vui vẻ.
Hoài An ở cửa cô một lúc lâu. Cậu gì, nhưng ánh mắt dừng lâu gương mặt Tuyết. Nụ vẫn đó… nhưng đôi mắt thì . Trong ánh một trống sâu, như đ.á.n.h mất một thứ gì đó thể lấp đầy.
Cậu khẽ thở , mặt , trong lòng thoáng qua một suy nghĩ.
“thôi cứ để … khi hơn…”
Hai con dê chạy lon ton phía , khí dường như trở về như .
Sau ba ngày đến trường, sân trường hôm nay trở nên nhộn nhịp hơn hẳn. Ngay khi thấy bóng hai con dê xuất hiện gốc phượng quen thuộc, đám trẻ reo lên, ùa tới vây quanh.
-aaaa tụi nó về !
-Tiểu hắc! tiểu bạch!
-Nhớ tụi mày c.h.ế.t luôn á!
Hai con dê vẫn ngoan ngoãn như khi, im gốc cây, để mặc lũ trẻ xoa đầu, vuốt lưng mà hề phản kháng. Thỉnh thoảng chúng “be” nhẹ một tiếng, như đáp sự yêu thích của đám trẻ.
Hoài An đó, cảnh tượng quen thuộc, ánh mắt bình thản như gì đổi. chỉ … nhiều thứ còn như nữa.
Ở phía bên thị trấn, Tuyết bước đồn công an. Cánh cửa quen thuộc mở , mùi giấy tờ, mùi cũ, và cả khí nghiêm túc của nơi vẫn đổi. với cô, thứ khác. Ánh mắt cô khẽ lướt qua từng , và đầu tiên, cô chỉ thấy con họ… mà còn thấy “thứ” bao quanh họ.
Một lớp ánh sáng màu cam nhàn nhạt tỏa từ đội trưởng, rực rỡ nhưng dày và định, giống như ngọn lửa âm ỉ cháy suốt nhiều năm tắt. Tuyết khẽ sững một nhịp, trong lòng hiểu , đó là thứ tích tụ từ bao nhiêu năm lăn lộn, bao nhiêu sinh t.ử, bao nhiêu việc thiện ác rõ ràng. Những khác trong đồn cũng mang những sắc khí khác , đa phần là sáng, ánh vàng nhạt, ngả tím, tất cả hòa tạo thành một cảm giác… “”.
ánh mắt cô chợt khựng .
Ở góc phòng, một bóng im lìm. Không vì cúi đầu im lặng… mà vì quanh là một cột khí đen đặc, dày đến mức gần như nuốt trọn cả ánh sáng xung quanh. Nó chỉ là màu đen, mà còn như đang chuyển động, lặng lẽ, nặng nề, khiến chỉ thôi cũng thấy lạnh sống lưng.
Tuyết gì, chỉ hít nhẹ một , bước tiếp như chuyện gì xảy .
-Chào mừng đồng chí việc, sức khỏe cả chứ?
Giọng đội trưởng vang lên, kéo cô trở về thực tại. Tuyết nghiêm, ánh mắt trở về như bình thường, để lộ chút d.a.o động nào.
-Báo cáo đội trưởng, em .
Ông gật đầu, ánh mắt cô kỹ hơn một chút, như xác nhận điều gì đó, mới tiếp lời.
-Được, hôm nay chúng cuộc truy bắt móc túi ở chợ huyện, tình hình dạo phức tạp. em cần ở đồn nghỉ ngơi thêm ?
Tuyết khẽ lắc đầu, giọng dứt khoát nhưng hề cứng nhắc.
-Báo cáo, em .
Đội trưởng cô thêm một giây, gật đầu.
-Tốt, chuẩn , năm phút nữa xuất phát.
Tuyết bước về phía bàn việc của . Khi ngang qua góc phòng, nơi cái “cột đen” đang , cô thẳng, nhưng linh cảm trong cơ thể nhói lên một chút. Một cảm giác khó tả… giống như gần một thứ gì đó thuộc về nơi .
Bàn tay cô khẽ siết , nhưng bước chân vẫn đều, chậm cũng nhanh.
Bên ngoài, nắng lên cao. Một ngày bình thường bắt đầu… nhưng , Tuyết rõ, cô còn là “ bình thường” nữa.
Tất cả nhanh ch.óng thường phục tản khắp các lối của khu chợ huyện, dòng đông đúc chen chúc giữa tiếng rao hàng, mùi thức ăn, tiếng mặc cả và cả những va chạm tưởng chừng vô tình. Tuyết bên cạnh đội trưởng, ông thỉnh thoảng liếc sang cô, rõ ràng vẫn còn lo cho tình trạng của cô mấy ngày nghỉ bệnh. kịp gì, chỉ mới bước khu chợ chừng mười phút, Tuyết đột ngột dừng , ánh mắt sắc , lao tới túm lấy cổ tay một thanh niên đang xách túi ngang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/thu-than/tap-18-bat-ngo.html.]
-Đứng !
Chàng trai giật , hiểu chuyện gì thì giữ c.h.ặ.t. Đội trưởng cũng khựng một nhịp, vội bước tới.
-Có chuyện gì ?
Tuyết trả lời ngay, ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t , giọng lạnh hơn thường ngày.
-Mở túi .
-Em… em chỉ giao hàng thôi mà chị…
-Mở .
Người thanh niên run tay mở túi, bên trong chỉ là gà sẵn, còn bốc mùi tanh nồng. Không ví tiền, đồ khả nghi, chỉ là hàng hóa bình thường. Sau một hồi tra hỏi kỹ càng, thứ đều rõ ràng, chỉ là thuê, g.i.ế.c gà giao cho các sạp trong chợ.
Đội trưởng thở dài một , sang xin rối rít.
-Xin , hiểu lầm thôi, phiền .
Chàng trai lắc đầu liên tục vội vàng rời , ánh mắt vẫn còn hoang mang. Không khí xung quanh cũng dần lắng , nhưng ánh tò mò của vài vẫn còn đọng .
Tuyết im, đầu cúi xuống, hai tay siết nhẹ. Cô gì, nhưng trong đầu vang lên một suy nghĩ rõ ràng, lạnh lẽo mà tỉnh táo.
“Thì … cứ khí tối là . Anh chỉ mưu sinh… nhưng g.i.ế.c quá nhiều sinh mạng. Với con là bình thường… nhưng với nhân quả, đó vẫn là ác nghiệp.”
Đội trưởng cô một lúc lâu, chỉ khẽ lắc đầu.
-Đừng vội kết luận khi chứng cứ.
Câu đó nặng, nhưng đủ để kéo cô trở thực tại. Tuyết hít nhẹ một , gật đầu.
-Em hiểu .
Lần , cô hành động vội nữa.
Ánh mắt cô bắt đầu quan sát kỹ hơn, chỉ màu sắc… mà còn hành vi, ánh mắt, cách di chuyển, cách họ chạm khác. Những cột khí xám, nâu, tím… còn là dấu hiệu kết luận, mà chỉ là một gợi ý. Một bản đồ… chứ câu trả lời.
Dòng trong chợ vẫn đông đúc, nhưng với Tuyết lúc , thứ như chậm . Một bàn tay lướt qua túi áo ai đó quá nhanh, một ánh mắt đảo liên tục, một bước chân cố tình va chạm rút lui… tất cả bắt đầu lộ rõ.
-Bên trái, áo xanh, chuẩn tay.
Cô nhỏ.
Đội trưởng lập tức hiểu ý, lặng lẽ áp sát. Chỉ vài giây , một cú giữ tay gọn gàng, chiếc ví còn kịp chuyển sang tay đồng bọn tóm gọn.
-Bắt .
Không dừng ở đó, Tuyết tiếp tục di chuyển, ánh mắt quét qua từng dòng . Mỗi cô lên tiếng, gần như đều chính xác. Một kẻ móc túi, một giật điện thoại, thậm chí cả một nhóm nhỏ phối hợp đ.á.n.h lạc hướng… tất cả lượt bóc như những sợi chỉ rối kéo thẳng.
Cả buổi sáng hôm đó, khu chợ huyện như “lột một lớp da” mà chính những sống trong đó cũng hề nhận từ đến giờ nó mục ruỗng ở .
Đội trưởng từ chỗ lo lắng, dần chuyển sang im lặng quan sát. Ông hỏi thêm gì, chỉ theo những gì Tuyết chỉ , nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Không may mắn. Cũng ngẫu nhiên.
Mà là… thấy thứ mà khác thấy.
Đội trưởng cạnh cô, ban đầu còn dè chừng, nhưng càng về càng im lặng, chỉ phối hợp theo những gì cô chỉ .
Chưa dừng ở đó, vài gian hàng bắt đầu kiểm tra. Những bán hàng gian lận, cân thiếu, bày bán thực phẩm ôi thiu, bẩn thỉu cũng lượt lộ . Những cột khí nâu đục, quá nặng nhưng lẫn mùi “tham” rõ, khiến Tuyết chỉ cần từ xa cũng nhận điều gì đó . Khi cân kiểm tra, khi bao thực phẩm mở , tất cả đều lộ rõ. Tiếng cãi vã, chối cãi vang lên khắp một góc chợ, nhưng cũng nhanh ch.óng im bặt khi chứng cứ bày mắt.
Đỉnh điểm là một xạp hàng tưởng chừng bình thường, bán lương thực như bao sạp khác. Bao gạo xếp ngay ngắn, hỏi han cũng tự nhiên. Tuyết khựng lâu gian hàng đó. Không vì hành vi… mà vì “khí”.
Một đám tụ , hỏi gạo ngon , chất lượng , nấu dẻo , mua bao lớn bao nhỏ… tất cả đều bình thường. quanh họ là một lớp khí đen lẫn xám đậm, tan mà tụ thành từng mảng, nặng nề và bám dính. Không một … mà là nhiều cùng mang thứ đó.
Tuyết khẽ , giọng nhỏ nhưng đủ để đội trưởng thấy.
-Chỗ … gạo.
Đội trưởng hỏi , chỉ hiệu cho bao vây kín đáo. Khi những bao gạo rạch kiểm tra, lớp gạo phía vẫn bình thường… nhưng sâu bên trong là những túi zip nhỏ đóng kín, giấu kỹ đến mức nếu linh nhãn, gần như thể phát hiện. Chúng nhét sâu, khâu cẩn thận, bán như một mặt hàng bình thường.
Ba tên xạp hàng kịp phản ứng thì khống chế. Một tên còn định chạy, nhưng lưng quật ngã xuống nền đất, tay khóa c.h.ặ.t. Những ánh mắt xung quanh từ tò mò chuyển sang hoảng hốt khi sự thật lôi ánh sáng.
Một vụ tàng trữ, sử dụng và buôn bán chất cấm quy mô nhỏ nhưng tinh vi… bóc trần ngay giữa ban ngày.
Đội trưởng đó, đống tang vật gom , sang Tuyết. Ông gì ngay, chỉ bật , nụ càng lúc càng rộng, đến mức cả khuôn mặt như giãn .
Cả buổi chiều hôm đó, ông cũng , ghi chép lẩm bẩm, thỉnh thoảng vỗ vai em trong đội.
-Được … … phen đồn sáng mặt .
Đến lúc gần tan ca, ông , giọng đầy hào hứng.
-Tháng lương, đãi cả phòng một bữa trò!
Không khí trong đồn bỗng trở nên rôm rả hẳn lên, tiếng vang lên một ngày việc căng thẳng nhưng đầy kết quả.
Chỉ Tuyết lặng một chút bên cửa sổ, ngoài. Gió chiều thổi nhẹ qua, mang theo đủ thứ âm thanh của thị trấn nhỏ. Cô lớn như , chỉ khẽ mỉm .
Một ngày… cô dùng năng lực của .
cũng là ngày cô hiểu rõ hơn… thế giới , đơn giản chỉ trắng và đen… năng lực , nếu dùng sai, sẽ nguy hiểm hơn bất cứ con d.a.o nào.
Ở một góc khuất phía chợ, nơi ít qua , một chiếc điện thoại công cộng, đàn ông tựa bức tường loang lổ, ánh mắt hằn lên sự bực bội. Hắn nhấc máy, giọng gằn xuống. Tiếng reo đồn cảnh sát vắng vang lên.
-Alo?
Đầu dây bên vòng vo, giọng đầy khó chịu và áp lực.
-Này, tại phía ông bắt đàn em của ? Mà chẳng thông báo gì cả ? Anh em ăn bao năm nay, ông là hết nể mặt đúng ?
Người đàn ông khựng một nhịp, liếc nhanh xung quanh hạ giọng xuống, cố giữ vẻ bình tĩnh.
-Hôm nay chỉ tuần tra, bắt mấy tên móc túi thôi… ai đàn em của ông ngang nhiên bán mặt cơ chứ?
Đầu dây bên bật khẩy, rõ ràng tin.
-Chúng bán gạo mà… ông tại chúng phát hiện?
Một lặng thoáng qua. Người đàn ông siết c.h.ặ.t điện thoại, giọng trở nên thấp và sắc hơn.
-Chẳng lẽ tự triệt đường sống của mà tố cáo? Mấy cái công lao đó… bằng một phần nhỏ tiền bảo kê đưa .
Câu dứt, khí như đông . Đầu dây bên im lặng vài giây, giọng lạnh hẳn .
-Anh thì … đưa mấy đứa cháu về. … thì yên với .
Tút… tút… tút…
Cuộc gọi cắt ngang một lời giải thích.
Người đàn ông c.h.ế.t lặng vài giây, bất chợt nghiến răng, bàn tay siết c.h.ặ.t đến nổi gân xanh.
-Con nó… ai cũng trèo lên đầu tao …
Nova Hinami
Hắn đá mạnh bức tường bên cạnh, lớp vôi cũ bong rơi lả tả. Ánh mắt tối , còn là sự khó chịu đơn thuần nữa… mà là thứ gì đó nguy hiểm hơn, đang âm thầm tích tụ.