THIÊN KIM GIẢ VỀ LÀNG ĐÓN TẾT - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:30:00
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chh1FdB
Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:30:00
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chh1FdB
7
Căn phòng trở nên im lặng.
cảm thấy n.g.ự.c nghẹn , gì đó. dậy bật đèn: "Điềm Điềm, nhà camera ."
lôi con b.úp bê , em rụt . cạy chiếc khuy mắt b.úp bê : "Nhìn , bên trong chẳng gì cả."
kéo em dậy: "Em thấy chỗ nào an cứ , kiểm tra hết."
mang cả đèn bàn cho em xem, dỡ từng thứ giá sách: sách, hộp b.út, móc khóa, lọ thủy tinh đựng vỏ ốc. Em nhận từng thứ, lật xem, sờ nắn trả cho .
Khi cầm lọ vỏ ốc, em lâu hơn một chút: "Đây là vỏ ốc ạ?"
gật đầu: "Ừ, biển chị nhặt đấy."
Em trả : "Đẹp quá."
Sau khi kiểm tra xong, em: "Còn gì nữa ?", em lắc đầu.
cất đồ chỗ cũ: "Điềm Điềm, căn phòng từ nay là của em. Em bày biện thế nào cũng , ai rình mò can thiệp . Em cứ mua cái khóa mà khóa , nơi chỉ thuộc về em thôi."
Em gì, nhưng ánh đèn, thấy mắt em long lanh. Khi xuống nữa, cơ thể em thả lỏng hẳn.
Dưới chăn, tay em khẽ chạm mu bàn tay : "Cảm ơn chị... chị gái."
nắm c.h.ặ.t t.a.y em: "Lần chị dẫn em biển nhặt vỏ ốc."
Em siết c.h.ặ.t : "Vâng."
8
Sáng hôm , và Điềm Điềm thức dậy vì mùi thơm nức mũi. Bà nội đang rán đồ Tết: cá rán, tôm rán, thịt viên, bánh quai chèo. Điềm Điềm tò mò cạnh bếp xem.
Bà hỏi: "Trước đây ở nhà rán mấy thứ ?"
Điềm Điềm lắc đầu: "Dạ ."
"Thế Tết hàng năm các con gì?"
Em nghĩ một lúc: "Nhà nhiều khách đến, họ bắt con đ.á.n.h đàn piano cho khách . Họ con đ.á.n.h bằng con gái nhà họ Vương hàng xóm."
Bà nội gì, cứ thế lắng .
"Họ bắt con tập thêm mỗi ngày một tiếng, nhưng con vẫn bằng bạn ." Giọng Điềm Điềm nhỏ dần như thể sai điều gì.
Bà vớt thịt viên : "Con đ.á.n.h đàn để gì? Vì thích, là để thắng ?"
Điềm Điềm ngơ ngác: "Con thích , họ bảo đ.á.n.h thì con đ.á.n.h thôi."
Bà nhét một viên thịt nguội miệng em: "Thế thì cứ từ từ mà nghĩ, vội."
lập tức xúm : "Bà ơi, còn cháu nữa!"
Bà cái đầu bù xù của : "Đi rửa mặt ."
Rán đồ xong, bà chuẩn chợ phiên. kéo Điềm Điềm sẵn xe ba gác của bà: "Bà ơi, Điềm Điềm ăn vằn thắn ở chợ."
Bà lườm một cái: "Điềm Điềm chợ bao giờ mà vằn thắn? Chắc chắn là chị thèm thì ."
chỉ hì hì.
Đến chợ, bà mua đồ, dắt Điềm Điềm chạy dọc các hàng ăn, ăn lấy ăn để. Mắt Điềm Điềm hết sáng lên tròn xoe vì ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/thien-kim-gia-ve-lang-don-tet/chuong-3.html.]
Lúc bà , tay xách nách mang đủ thứ đồ ăn nhét tay chúng . đang nhai dở miếng bánh nhưng vẫn vội mở túi : "Bà ơi, cả bánh đường Hổ Niệu thích nhất !"
Nhắc đến Hổ Niệu, Điềm Điềm bỗng khựng , mắt đầy lo lắng: "Chị Tâm Di... liệu ?"
(Chu Tâm Di là tên khai sinh của Hổ Niệu, về nhà họ Lục đổi thành Lục Tâm Di).
nhét miếng bánh đường miệng em: "Hổ Niệu ở làng là vô đối, chị thấy nó chịu thiệt bao giờ , em yên tâm . Chị chỉ lo đôi vợ chồng đủ sức cho nó hành hạ thôi."
Điềm Điềm vẫn hoài nghi bà, bà gật đầu: "Yên tâm , nó ."
Vừa nhắc xong thì hôm Hổ Niệu xuất hiện ngay cửa, cùng một nữa.
9
Ngày 26 tháng Chạp, ngày mổ lợn Tết.
Cả làng rộn ràng từ sớm.
Bà mở cổng, Hổ Niệu xuất hiện với đôi mắt cong tít: "Bà ơi, con về !"
Nó mặc áo phao đỏ rực, hai tay xách đầy hộp quà, lao ôm chầm lấy bà: "Bà ơi, con nhớ bà c.h.ế.t mất!"
Bà vỗ vỗ lưng nó: "Mày bà ngộp thở bây giờ!", miệng mắng nhưng mặt bà rạng rỡ.
Nghe tiếng, cả nhà chạy , thím hai vỗ đùi: "Ối, Niệu Niệu về !", mắt thím đỏ hoe.
Hổ Niệu nhào lòng : "Mẹ, con nhớ quá."
Cảnh tượng ấm áp con Vàng cắt ngang bằng tiếng sủa, nó chờ mãi đến lượt nên bắt đầu c.ắ.n gấu quần Hổ Niệu.
Hổ Niệu xuống vò đầu nó: "Vàng, nhớ tao ?"
Con Vàng phấn khích vẫy đuôi kêu rít lên. Mọi sự chú ý đều dồn Hổ Niệu cho đến khi Điềm Điềm gọi: "Anh."
Lúc mới thấy ngoài cổng còn một trai cao gầy, mặc áo khoác xám, tay xách đầy đồ, vẻ lúng túng y như Điềm Điềm ngày đầu mới tới.
Hổ Niệu kéo sân, hì hì: "Con tính hôm nay nhà mổ lợn nên dắt trai về giúp một tay giữ lợn luôn!"
Chú hai đón lấy đồ đạc: "Vào nhà con, ngoài trời lạnh lắm."
Lục Diễn gật đầu: "Cháu chào chú ạ!"
Giọng điềm đạm, lễ phép. Anh tới xoa đầu Điềm Điềm, giọng nhẹ nhàng như trút gánh nặng: "Cao hơn , béo lên chút đấy."
Điềm Điềm cầm lấy tay thấy lạnh ngắt: "Anh, nhà lò sưởi cho ấm."
Hổ Niệu kéo bà nhà chính, hạ thấp giọng (nhưng cũng chẳng thấp lắm): "Bà ơi, con kể bà chuyện , con bà 'hờ' nhà họ Lục tức đến mức nhập viện đấy."
Điềm Điềm kinh ngạc Lục Diễn như hỏi: "Chị thế nào ?"
Hổ Niệu kể tiếp: "Con đoán họ viện thế nào cũng tìm con tính sổ nên con chuồn , sợ họ trút giận lên trai nên con dắt cùng luôn. Bà mau tìm đồ cho con , nãy qua đầu làng thấy đang đun nước sôi , sắp mổ lợn tới nơi ."
Bà phòng lôi hai bộ "đồng phục tỉnh", một bộ da báo cho Hổ Niệu, một bộ xanh thẫm cho Lục Diễn.
Lục Diễn bộ đồ ngủ lót nỉ mà ngơ ngác y như Điềm Điềm ngày . Hổ Niệu mặc xong, giục : "Anh đần đấy gì? Mặc , tí còn giữ lợn nữa."
Lục Diễn quanh tìm đồng minh mặc, nhưng thấy ai cũng mặc, kể cả em gái .
Điềm Điềm gật đầu xác nhận: "Anh mặc , ấm lắm."
Lục Diễn đành cởi áo khoác , giây phút giơ tay đồ, thấy cổ tay mấy vết sẹo cũ.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.