THIÊN KIM GIẢ VỀ LÀNG ĐÓN TẾT - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:29:44
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1
Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:29:44
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1
4
Con Vàng đúng là bá chủ làng quê, kinh nghiệm dẫn chúng bãi sông. Mùa đông bãi sông ít nước nhiều bùn, hợp để nổ hố.
Đuôi con Vàng ngoáy như chân vịt, giục chúng mau lên. lấy pháo rời, úp ngược chậu inox lên, để lộ ngòi nổ bảo Điềm Điềm châm lửa.
Bật lửa trong tay em mãi cháy, xuống nắm lấy tay em: "Ấn đây."
Xèo... ngòi nổ cháy, chúng lùi . Tiếng pháo nổ giòn giã, cái chậu hất tung lên cao, nhào lộn một vòng rơi "choang" xuống phía xa.
Con Vàng lao tới, ngậm chậu mang về đặt chân Điềm Điềm, sủa một tiếng như lập công. Chúng đốt, nó nhặt, nó còn vui hơn cả chúng , đuôi ngoáy như quạt điện.
Bất ngờ, cái chậu b.ắ.n một vũng bùn nước, kịp cản thì con Vàng "vèo" một cái lao tới.
Con Vàng hễ gặp nước là phát điên, chậu cũng chẳng thèm nhặt, nó lăn lộn luôn trong vũng bùn. Điềm Điềm ngơ ngác con ch.ó vàng biến thành ch.ó màu bùn.
thì thầm nghĩ: "Vàng ơi, mày xong đời , bà sẽ đ.á.n.h gãy chân mày mất."
con Vàng hào phóng bao giờ ăn mảnh, nó bò từ bùn lên, lao về phía chúng để "chia sẻ niềm vui".
Những từng nó hại đều nhanh ch.óng né , chỉ Điềm Điềm ngây ngô chậm một nhịp, nó nhảy bổ .
Chẳng mấy chốc, chiếc áo phao trắng của em cùng tông màu với nó. đập tay lên trán: "Hỏng , phen cũng xong đời luôn."
5
như dự đoán, một tiếng hét ch.ói tai vang lên: "VÀNG! Mày lăn bùn đấy ?!"
Nghe giọng thấy , con Vàng "vèo" một cái chạy biến ngoài cổng. Bà nội cầm gậy đuổi theo, Điềm Điềm thấy cảnh bao giờ nên lo lắng ngoài.
chẳng kịp lau mặt cho em, dắt tay em chạy theo: "Mau, kịch để xem !"
Trên đường làng, bà nội cầm gậy đuổi theo phía , con Vàng thè lưỡi chạy phía . Bà thở hổn hển: "Vàng, cho tao!"
Con Vàng thì nhơn nhơn: "Gâu gâu gâu!"
Chạy mười mét, nó đầu xem bà đuổi kịp , thấy xa quá nó còn đợi, thấy bà sắp tới nơi nó vắt chân lên cổ chạy tiếp.
Người trong làng tiếng động thu hút chạy :
"Ôi, Vàng lăn bùn ?"
"Đoán xem năm nay bà Chu đ.á.n.h nó trận nào ?"
" cá năm hào là đ.á.n.h ."
" cũng cá là , ha ha ha."
Đám trẻ con từ khắp nơi tụ chạy theo bà nội, mấy con ch.ó làng cũng lao góp vui. Tiếng , tiếng ch.ó rộn ràng, đội quân ngày càng đông.
Có cổ vũ bà nội, cổ vũ con Vàng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/thien-kim-gia-ve-lang-don-tet/chuong-2.html.]
"Bà Chu cố lên!"
"Vàng chạy mau!"
Là "tay sai" một của bà, tất nhiên cổ vũ bà: "Bà ơi, đón đầu bên trái kìa!"
Dường như bầu khí vui vẻ lây lan, Điềm Điềm — đang lấm lem đầy bùn — bỗng nhiên cũng cất tiếng gọi lớn: "Vàng! Chạy nhanh lên!"
Tiếng hét của em xuyên qua đám đông truyền đến tai con Vàng.
Nó vểnh tai, đầu thấy cô bé cùng màu với đang giữa đám đông, đuôi nó vẫy tít mù chạy tiếp hăng hơn.
Nhìn con Vàng chạy xa dần, trong mắt Điềm Điềm lóe lên những tia sáng nhỏ, khóe môi em cũng hé nở nụ .
Nụ như một chiếc công tắc mở trái tim đóng kín bấy lâu, xua tan u ám để ánh nắng chiếu .
Cuối cùng con Vàng cũng ngoan ngoãn để bà nội bắt . Bà túm lấy vòng cổ nó, thở dốc: "Chạy , chạy nữa?"
Con Vàng cụp tai, bà vẻ vô tội. Bà lườm nó một hồi, định giơ gậy lên đặt xuống: "...Đi, về nhà tắm."
Bà một tay túm con Vàng, đầu thấy Điềm Điềm đầy bùn, tóc mái dính bết trán. Bà quẳng gậy lòng , nắm lấy cổ tay Điềm Điềm: "Con cũng về tắm ."
Điềm Điềm bà dắt, con Vàng bà túm, một một ch.ó hai bên bà, ngoan ngoãn về nhà.
Ánh hoàng hôn vàng rực kéo dài bóng của ba bà cháu con đường làng.
6
Điềm Điềm tắm xong, bà nội đưa cho em một bộ "đồng phục tỉnh".
Em bộ đồ ngủ lót nỉ dày cộp, mũ hai tai thỏ dễ thương, bộ đồ gấu tương tự mà ngơ ngác.
Suốt những năm nhà hào môn uốn nắn, em bao giờ mặc bộ đồ đáng yêu và " đắn" thế ngoài.
Thấy em , nhe răng : "Bà chợ mua riêng cho em đấy, ấm lắm."
Cuối cùng, sự thúc giục của , Điềm Điềm mặc bộ tai thỏ , mắt em sáng lên ngay lập tức vì ở nơi lò sưởi , đồ lót nỉ chính là thần khí hộ .
Vì nhà ít phòng, bà sắp xếp Điềm Điềm ngủ chung với . Sau một ngày tiếp xúc, em nhanh ch.óng đồng ý.
Nửa đêm thức giấc vệ sinh, thấy em vẫn mở mắt trân trân con b.úp bê đầu giường. hỏi: "Sao em ngủ?", em trả lời.
Cho đến khi xong việc định ngủ tiếp, em mới hỏi nhỏ: "Trong con b.úp bê đó... camera ?"
Cơn buồn ngủ của tan biến hẳn: "Búp bê camera?"
Điềm Điềm im lặng một lúc mới kể: "Trong phòng em ở nhà bố nuôi đấy."
Giọng em nhẹ bẫng như đang kể chuyện của khác: "Trong mắt b.úp bê, đế đèn bàn, giá sách, chỗ nào cũng . Ban đầu em tâm sự nhiều với b.úp bê, em mệt lắm, đ.á.n.h đàn, chơi với bạn, ăn hàng quán lề đường, mặc đồ thích. Em em ngưỡng mộ những điều , mong cha yêu thương, em chạy trốn.... Sáng hôm , họ bật đoạn ghi âm đó ngay bàn ăn. Họ gì, chỉ dẫn em quán lề đường, bắt em ăn hết món đến món khác cho đến khi nôn thốc nôn tháo. Họ còn quẳng em cho đám du côn ngoài đường để chúng dọa dẫm, trêu chọc, em quỳ xuống dập đầu chảy m.á.u xin họ cứu mới đưa về nhà. Về đến nơi họ nhốt em phòng tối ba ngày để 'tự kiểm điểm'. Từ đó em dám phàn nàn, dám chuyện với b.úp bê, dám trong phòng và cũng dám trong nhà nữa. Thế họ chê em quá lầm lì, bắt em học lớp ngôn ngữ để những lời họ ."
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.