THÊ MÔN - 4

Cập nhật lúc: 2026-01-22 04:40:45
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời tối, bắt gặp A Thọ đang cầm chiếc bánh bao cũ mà thẫn thờ. Đó là chiếc bánh cuối cùng tổ phụ để , nâng niu như báu vật dẫu nó cứng như đá. 

Ta nhận sự im lặng của gì đó bất thường.

Ta xuống cạnh : "Sao vui thế?"

 A Thọ vân vê lớp vỏ bánh bao, chậm rãi lắc đầu. Ta cố ý trêu chọc, vẻ mặt u sầu:

 "A Thọ để ý tới nương t.ử nữa ?"

Chàng lập tức cuống quýt phủ nhận. Sau một hồi gặng hỏi, mới buồn bã thốt lên:

 — "Mọi đều nương t.ử khác xưa ... nương t.ử vẫn thích . Hôm nay xuất hiện, nương t.ử cứ mãi thôi. Nương t.ử ... sẽ bỏ rơi ?"

Lời của nghẹn ngào trong gió, đầy sự hoang mang và bất an. Tim khẽ thắt , cảm thấy xót xa vô cùng cho trai ngây ngô .

Ta nắm c.h.ặ.t lấy đôi bàn tay đang run rẩy của , chậm rãi :

 "Không bao giờ ." 

Rồi ghé tai thì thầm một bí mật:

 "Thực , từ trời xuống. Là thần tiên phái tới để nhà của A Thọ."

A Thọ ngây , đôi mắt đỏ hoe hỏi:

 "Là tổ phụ nhờ thần tiên đưa nàng tới ?" Lòng rung động.

 Chàng kể về nỗi đau khi tổ phụ mất, về việc ông chôn đất nhưng chẳng thể mọc như một hạt giống. Chàng sợ hãi nỗi cô đơn, sợ hãi việc bỏ .

Ta lau nước mắt cho , dịu dàng dỗ dành: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/the-mon-nrtf/4.html.]

— "Không chỉ là A Thọ cần , mà cũng cần A Thọ. Tổ phụ chọn trong muôn vạn vì ông A Thọ là nhất. Tốt hơn cả Tần tú tài gấp vạn ."

A Thọ cuối cùng cũng nín , nở một nụ rạng rỡ:

 "Nương t.ử thật , nương t.ử là nhất đời."

Sáng sớm hôm , A Thọ đồng gặt lúa. Ta bận rộn trò chuyện với các thẩm trong thôn để cải thiện ấn tượng nên mang cơm muộn.

 Vừa tới ruộng, thấy Liễu Uyển đang cạnh .

Ta định lặng lẽ tiến tới thì đột nhiên thấy tiếng A Thọ hét lớn:

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 — "NƯƠNG TỬ ĐỐI VỚI TA LÀ TỐT NHẤT!"

Tiếng hét cả cánh đồng sững sờ. Chàng dõng dạc khẳng định:

 — "Nàng là nương t.ử nhất, nàng bao giờ đ.á.n.h !"

Nhìn gương mặt Liễu Uyển đỏ bừng như gan lợn, nhịn mà bật bước tới. A Thọ thấy liền chạy "mách lẻo" đầy ủy khuất: 

"Nàng cứ bảo nương t.ử đ.á.n.h , bao nhiêu mà nàng vẫn cứ hỏi mãi, còn cản đường gặt lúa nữa."

lúc , Trần thẩm — vị "trợ thủ đắc lực" nhất thôn — xuất hiện và mắng Liễu Uyển một trận lôi đình:

 — "Cái con bé , mới đính hôn lo thêu thùa, suốt ngày xía chuyện nhà gì? Người đang sống yên , ngươi cứ đ.á.n.h mới lòng ? Một tháng nay tỷ tỷ ngươi gặp nạn, nhà các ai thèm ngó ngàng tới mà giờ bày đặt quan tâm?"

Lời của Trần thẩm như sấm bên tai, khiến Liễu Uyển chỉ còn cúi đầu đỏ mặt tía tai. 

Ta âm thầm thầm trong lòng, cuối cùng cũng "thế thiên hành đạo" bằng cái miệng sắc bén .

 

Loading...