Thập Niên 80 Nữ Phụ Phản Công - 5

Cập nhật lúc: 2025-08-25 07:10:26
Lượt xem: 475

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Phàm hết cách.

 

Vứt mấy tờ phiếu còn sót, một tờ giấy nợ, ôm theo chút gia sản còn bước qua ngưỡng cửa nhà .

 

lập tức bước lên.

 

【Rầm!】

 

Cánh cửa lớn đóng sập mạnh mẽ.

 

tựa lưng cửa.

 

Lật xem những cuốn giáo trình trung học trong tay.

 

Khẽ thở một .

 

Nguy thật.

 

Suýt chút nữa để chiếm lợi .

 

11

Nhất Phiến Băng Tâm

 

Kỳ thi đại học mới khôi phục lâu.

 

Mấy bộ sách giáo khoa trung học quả thật khó tìm.

 

Chỉ vì đó buông một câu: “ tham gia thi đại học.”

 

tốn bao tâm tư, bỏ tiền nhờ vả khắp nơi, cuối cùng mới gom đủ một bộ sách.

 

Hiện tại, bộ sách tiền là thể mua nữa.

 

Đáng tiếc, Bạch Phàm thực sự ngu dốt.

 

Trong nguyên tác. Anh thi suốt năm năm, ngay cả một trường trung cấp cũng đỗ nổi.

 

Cho dù bây giờ đưa bộ sách cho , e rằng cả đời cũng thể thi đỗ.

 

, sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.

 

Thứ tuyệt đối thể để cho .

 

nhất định cắt đứt bộ đường lui của ngay từ gốc rễ.

 

Không để kẻ địch cơ hội, chính là nguyên tắc nhất quán của .

 

Tiễn ôn thần .

 

ngắm mấy gian nhà gạch ngói xanh mắt.

 

Chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái.

 

Nói thật .

 

Điều kiện nhà nguyên chủ trong thời đại coi là .

 

Ông nội còn là bí thư chi bộ trong thôn.

 

Những năm tháng khác còn lo lắng chuyện cơm áo, thì nhà cô ở trong nhà ngói.

 

Mỗi tháng thậm chí còn thể ăn một bữa thịt.

 

Con gái nhà khác, bốn năm tuổi giúp việc trong nhà.

 

Còn cô thể học, sách.

 

So với ở đời thực – cha thương, yêu – thì hơn nhiều lắm.

 

khẽ thở dài một .

 

Nhấc chân bước gian trong.

 

Đưa mắt quanh.

 

Đây vốn là phòng của cha nguyên chủ.

 

Căn phòng rộng rãi, ánh sáng cũng là nhất.

 

Chỉ là, khi cha nguyên chủ bất ngờ qua đời, căn phòng liền bỏ trống.

 

Ông nội chịu đối diện với hiện thực.

 

Vẫn luôn chịu dọn ở.

 

Còn , cũng mang suy nghĩ ông nội ở thì cũng ở, nên vẫn từng bước chân .

 

Cuối cùng để tiện nghi cho ngoài.

 

nghĩ một lát, vẫn quyết định dọn đồ của ông nội đó.

 

con cũng về phía .

 

Sau khi ông nội trở về.

 

Ông cũng chẳng gì.

 

Không hỏi đuổi Bạch Phàm .

 

Cũng hỏi vì đổi chỗ ở cho ông.

 

Chỉ khẽ vỗ đầu , thở dài một câu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/thap-nien-80-nu-phu-phan-cong/5.html.]

“Anh Anh lớn .”

 

Sống mũi cay xè.

 

Suýt nữa thì rơi lệ.

 

Trong nguyên tác, nguyên chủ mải miết chạy theo lưng Bạch Phàm, luôn bỏ quên ông nội vẫn lưng .

 

Đến cả lúc ông nội qua đời, nguyên chủ cũng chẳng thể ở bên.

 

nén chua xót nơi hốc mắt.

 

Dùng đầu cọ cọ lòng bàn tay ông.

 

Ngẩng lên nở một nụ thật tươi:

 

“Ông ơi, để cháu thi đỗ một trường đại học về cho ông nhé?”

 

“Cháu còn thi trường đại học ở Bắc Kinh, dẫn ông Thiên An Môn gặp Mao Chủ tịch.”

 

“Được, cháu gái Anh Anh của ông là thông minh nhất. Ông sẽ chờ Anh Anh dẫn ông Thiên An Môn.”

 

Ông hề nhạo viển vông.

 

Điều ông dành cho , vĩnh viễn chỉ sự ủng hộ.

 

12

 

Bạch Phàm buộc về điểm tập trung trí thức trẻ.

 

Trong ký túc xá chỉ còn trơ một chiếc giường cũ nát, sát cửa sổ, gió lùa lạnh buốt.

 

Chưa mấy ngày, liền nhiễm lạnh, cảm mạo.

 

Ban đầu, định xin nghỉ vài hôm.

 

thì sẽ công điểm.

 

Hơn nữa, tiền bạc đều dùng để trả nợ cho .

 

Nếu việc, e rằng ngay cả cơm cũng chẳng mà ăn.

 

Thời buổi , nhà ai cũng sống chật vật thiếu thốn.

 

Ai sẽ dư lương thực để chia cho chứ.

 

Huống hồ.

 

Trước cao ngạo, từng giao hảo với các trí thức trẻ khác.

 

Ai giúp một kẻ bao giờ nở nổi một nụ với ?

 

Đường Uyển cũng từng ghé qua một hai .

 

cũng chỉ dừng ở vài câu thăm hỏi suông, đến chén nước cũng chẳng mang cho .

 

Bất đắc dĩ, chỉ thể cắn răng gắng gượng, lê bệnh tật tiếp tục .

 

Lần nữa gặp .

 

Anh đang gánh hai thùng phân, lảo đảo bước bờ ruộng.

 

Chiếc sơ mi trắng vốn luôn sạch sẽ, giờ ố vàng, nhăn nhúm.

 

Trên vạt áo thậm chí còn lấm vài vết bẩn khả nghi.

 

Khuôn mặt nuôi đến hồng hào sáng sủa, mấy ngày gặp tiều tụy nhiều.

 

Da mặt vàng vọt, môi khô nứt nẻ, cả còn bốc mùi khó ngửi.

 

Bất cứ điểm nào trong đó cũng đủ khiến buồn nôn.

 

【Trời ạ, đây còn là nam chính phong quang rực rỡ ?】

 

【Lần đầu tiên thấy kẻ đến gánh phân mà cũng chẳng cách, đúng là chỉ cái mã ngoài.】

 

【Không ngờ đó phát hiện, nam chính giả tạo đến thế.】

 

, ai đồng mà mặc sơ mi trắng, định diễn cho ai xem chứ.】

 

Dạo hình như đạn mạc đổi sang một nhóm khán giả khác.

 

Lời bọn họ thật hợp ý .

 

Trong lòng âm thầm gật gù.

 

Ngược mắt đảo trắng, định vòng qua .

 

Anh ngẩng đầu thấy , trong mắt thoáng chút kinh ngạc, như chợt hiểu .

 

Run rẩy đặt gánh nặng vai xuống.

 

Bước lên một bước.

 

vội đưa tay che mũi, nhảy bật sang một bên, nhanh chóng tránh xa hơn.

 

Sự chán ghét mặt , rõ rành rành phơi bày ngay mắt .

 

【Hahaha, nữ phụ của chúng tay chân thật nhanh nhẹn.】

 

【Mau chạy nữ phụ, đừng để dính lấy!】

 

Loading...