8.
Năm mười chín tuổi, phụ đột nhiên đổ bệnh.
Hoàng thượng cho gọi thái y đến xem, thái y :
"Bệnh cấp công tâm, thuốc thang vô hiệu."
Phụ một nữa dâng sớ cáo lão, hoàng đế hiếm khi tỏ chân tình, ở trong phòng phụ lâu.
Sau khi ngoài, ngài với thái giám theo:
"Truyền Tư Lễ Giám châu phê, ban cho gia đình Quốc Sư ruộng ngàn khoảnh, gấm vóc ngàn tấm. Chuẩn cho ông cáo lão."
Năm sáu mươi ba tuổi, mạ đồng chín vàng hơn mười mùa xuân thu, chúng ngày đêm gấp rút lên đường, mới đưa ông lão về cố hương.
Ông ho hai tiếng, : "Đỡ dậy, thêm một chút."
Ta và Đại ca đỡ ông dậy, phụ , Đại ca, mẫu , đại tẩu và đứa cháu trai nhỏ của ông.
"Lão nhị và lão tam ?"
Đại ca lau nước mắt, "Vẫn đang đường ạ."
Phụ : "Được , lớn từng còn ."
Ông với mẫu :
"Ta , may mắn, một bước. Nàng nhất định , đừng , chuyện buồn như chuyện vui. Lão nhị và lão tam về, thì đưa thư cho chúng nó."
Mẫu gật đầu, giọng nức nở : "Được."
Phụ con trai của Đại ca:
"Tiểu Triết, ngoan, lời phụ và mẫu , ?"
Tiểu Triết gật đầu.
Cuối cùng, phụ : "Mọi ngoài hết , riêng với Chiêu Nguyệt vài câu."
Đại ca một cái cùng lui .
Ta đỡ cha xuống mép giường, "Cha, ạ."
Phụ hít một thật sâu, :
"Chiêu Nguyệt, trong mấy đứa con, yên tâm nhất chính là con. Bao nhiêu năm qua, nghĩ con cũng hiểu sự đặc biệt của ."
Ta gật đầu, xen lời.
Ông : "Con là Thao Thiết."
Ta như sét đánh.
Ông thở yếu ớt, kể bộ chuyện cũ. Kể về lời tiên tri, về long tộc, về , về việc ông tìm cách để chia tách năng lực của thành chín bộ bát đũa.
"Những bộ bát đũa con tiếp xúc, để ba ca ca của con mặt cất giữ. Chúng là năng lực, cũng là gánh nặng, là thú tính, chứ nhân tính. Nếu lúc bất đắc dĩ, hãy dùng."
"Chiêu Nguyệt, tình yêu của phụ và mẫu dành cho mấy các con, tuyệt đối sự phân biệt."
"Cả đời của phụ , hổ thẹn với gia quốc. Chỉ là việc diệt long tộc tạo nghiệt quá lớn, đáng lẽ c h í c sớm. Ta c h í c muộn, chỉ sợ hại mấy các con..."
Nói xong câu đó, ông trút thở cuối cùng, lìa bỏ cõi đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thao-thiet-cuoi-cung/phan-8.html.]
Mắt đỏ hoe, dựa ông mà lớn.
Tam ca về sớm hơn Nhị ca, lúc về, phụ trong quan tài.
Nhiều năm gặp, làn da trắng trẻo của trở nên đen sạm, hình càng thêm vạm vỡ.
Người đàn ông cao lớn chín thước bật nức nở, "Phụ , nhi tử về muộn !"
Nhị ca là về muộn nhất, lúc về thì phụ đưa tang.
Huynh ngôi mộ cao, hình lảo đảo.
Nếu Tam ca đỡ lấy, e rằng ngã quỵ.
Nỗi sầu muộn của Đại ca biểu hiện ngoài, thẳng lưng hơn, như cột buồm sừng sững cơn bão.
Phụ mất, chính là trụ cột gia đình.
Ba năm để tang là thời gian hiếm hoi mà mấy chúng đoàn tụ.
Ba năm qua , mỗi một ngả.
Tam ca sâu chúng một lượt:
"Đại ca, Nhị ca, tiểu , nhất định bảo trọng."
Lời từ biệt, với mẫu .
Đại ca gật đầu: "Nhất định tự chăm sóc bản ."
Huynh : "Đệ sẽ."
Nhị ca mặc đồ tang: "Đệ cũng lên đường , lệnh điều động tới, bảo đến Lại Bộ nhậm chức Thị Lang."
Đại ca : "Lần cùng nữa. Kinh thành sóng gió khó lường, nhất định cẩn thận."
Nhị ca .
Ta cũng lắc đầu: "Muội cũng , ở nhà với mmmẫu ."
Nhị ca với Đại ca: "Đại ca, nhớ tìm cho Chiêu Nguyệt một phu quân ."
Đại ca đ.ấ.m nhẹ vai : "Đệ còn nơi chốn, về kinh thành mau tìm một ."
Nhị ca, Tam ca , rõ ràng vắng mấy , nhưng cảm thấy sân nhà trống một .
Ta xích đu, bỗng cảm thấy nó động đậy.
Đại ca : "Hồi còn nhỏ, cũng đẩy như thế ."
Ta : "Sao Đại ca ở cùng đại tẩu?"
"Cũng dành chút thời gian cho đại gia đình của chúng chứ."
Huynh nhẹ nhàng đẩy: "Muội , tuy bề ngoài vẻ vô tư, nhưng thực tâm tư tinh tế nhất. Chiêu Nguyệt, ai cũng sẽ . Tương lai một ngày nào đó, Đại ca cũng sẽ . Muội tìm một bầu bạn cả đời ?"
Ta sững , tự giễu: "Ai mà chịu nổi chứ?"
Đại ca : "Phụ lúc sinh thời là Quốc Sư, Nhị ca bây giờ là Lại Bộ Thị Lang, Tam ca ở ngoài là tướng quân biên ải, nhà chúng cũng giàu . Xét về vóc dáng tướng mạo, thua kém ai. Thơ từ sách họa, cũng trình độ khá sâu. Ai mắt chứ? Vấn đề chỉ là mắt ai thôi."
Bỗng nhiên, nghĩ đến cùng nâng chén cạn ly.
Ta : "Đợi tìm phù hợp ."
Thế nhưng gặp , là cảnh gươm s.ú.n.g sẵn sàng.