3.
Phụ sớm liệu , cắn đầu ngón tay b.ắ.n m.á.u về phía cây nến.
Sau vài cái bắt quyết, ngọn lửa bùng lên dữ dội.
Lách tách, sáp nến chảy xuống ào ào.
Mấy cái dán chặt miệng .
Cha dùng đầu ngón tay quệt một cái lên miệng , thở phào nhẹ nhõm
"Như coi như phong miệng xong."
Mẫu hỏi: "Phu quân, lẽ nào Chiêu Nguyệt cả đời đều như ?"
Phụ : "Đây chỉ là kế sách tạm thời, đợi tìm cách khác sẽ thôi."
Mẫu ôm , mắt ngấn lệ
"Chiêu Nguyệt ơi Chiêu Nguyệt, mẫu sinh con để chịu khổ ."
Tam ca chọc má , :
"Mẫu , mẫu xem Chiêu Nguyệt đang , ."
Phụ một bên, nhắm mắt .
Lý sư phụ mãi vẫn đến, phụ cũng thể giữ bình tĩnh, dậy .
Cuối cùng, hầu hô to: "Nhị thiếu gia về !"
Nhị ca dẫn theo Lý sư phụ, hoảng hốt đến mức suýt vấp ngưỡng cửa.
Huynh thở hổn hển : "Phụ , Lý sư phụ đến !"
Cha tiến lên đỡ Lý sư phụ đang hành lễ
"Lý sư phụ, tính mạng của con gái , xin phó thác cho ngài."
Lý sư phụ dám chậm trễ, trong bắt đầu hình nhân giấy.
Thủ pháp của ông điêu luyện, ba năm hai lượt hình dáng ban đầu.
Ông dậy : "Xin phu nhân tiểu thư ngày sinh tháng đẻ."
Mẫu cũng là con nhà danh giá, cầm bút lên là một hàng chữ lưng hình nhân.
Ông : "Xin Quốc Sư đại nhân lấy một giọt m.á.u của tiểu thư."
Phụ cầm kim bạc lên, châm nhẹ một cái, cổ tay liền rỉ máu.
Sau khi bôi lên, Lý sư phụ :
"Sau khi thế mạng như , mệnh cách ban đầu của tiểu thư sẽ thể dùng nữa."
Phụ gật đầu : "Ta tự sắp xếp."
Hình nhân to bằng ném chậu lửa, ngọn lửa dữ thiêu rụi.
Phụ vung từng nắm tiền giấy, với trong phủ:
"Khóc!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thao-thiet-cuoi-cung/phan-3.html.]
Trong phút chốc, tiếng than vang lên ngớt.
Lúc Đại ca trở về thuận lợi, mang về sương mai còn dư dả.
Phụ đặt chậu tắm, ánh nắng ban mai chiếu lên .
Ta đón nhận một cuộc đời mới.
...
Mấy năm , tại Ngôn phủ.
Tam ca cầm kẹo hồ lô của chạy tới chạy lui.
"Chiêu Nguyệt, đến đuổi !"
Nhị ca đặt sách xuống: "Tam , trả cho , thì tiểu bây giờ."
Tam ca dừng , :
"Chiêu Nguyệt, mau chứng minh cho Nhị ca thấy là đồ mít ướt."
Ta "hehe" một tiếng thật tươi
"Chiêu Nguyệt kiên cường, Chiêu Nguyệt thích ."
Tam ca trả kẹo hồ lô cho :
"Giỏi lắm, Chiêu Nguyệt. Như mới thể nên nghiệp lớn!"
Ta , "rắc rắc", cả kẹo hồ lô lẫn que tre đều nhai hết.
Nhị ca quen còn thấy lạ, chỉ dặn dò:
"Tiểu , mặt ngoài tuyệt đối như , sẽ dọa sợ c.h.ế.t khiếp đấy."
Ta ngoan ngoãn gật đầu: "Chiêu Nguyệt hiểu ạ."
Đại ca bước :
"Mấy đứa còn ở đây trốn việc nhàn hạ , đến đưa mời, tặng quà ở ngoài sắp xếp hàng mấy con phố kìa."
Tam ca khinh thường :
"Lúc phụ buộc cáo lão, trong triều mấy ai giúp . Bây giờ Đại thái giám Phùng Trình hạ bệ, hoàng thượng phục chức Quốc Sư cho phụ , đám đúng là gió chiều nào che chiều , thật đáng ."
Nhị ca : "Quan trường là . Bọn họ chỉ luồn cúi, mới khiến cho Đại Càn của chúng chồng chất tệ nạn khó cứu vãn. Nếu đăng đàn bái tướng, nhất định sẽ trong sạch bộ máy quan , báo quốc gia, an lê dân!"
Tam ca : "Đệ hứng thú với những thứ đó, chí hướng của là quét sạch ngoại xâm, dẫn thiết kỵ đuổi giặc về phương Bắc."
Đại ca lắc đầu :
"Huynh thì chí lớn như các , định khắp thiên hạ, một cuốn du ký."
Tam ca : "Chiêu Nguyệt, gì?"
Ta suy nghĩ nghiêm túc :
"Sau Chiêu Nguyệt chỉ cần đồ ăn là đủ ."
Mấy phá lên . Ta hiểu chuyện gì, cũng theo.
Đại ca xoa đầu : "Chiêu Nguyệt đáng yêu quá."