THAO THIẾT CUỐI CÙNG - Phần 1
Cập nhật lúc: 2025-08-28 15:19:26
Lượt xem: 490
1.
Phụ là Quốc Sư của nước Đại Càn.
Được hoàng đế gọi là "cánh tay đắc lực của trẫm", "trụ cột của quốc gia".
Hai mươi năm , ông tính rằng rồng sinh Thao Thiết, thế gian sẽ diệt vong.
Bèn xin lệnh chu diệt long tộc tứ hải.
Ban đầu hoàng đế còn do dự, khi dùng Long Nguyên thể trường sinh, mới đồng ý cho mượn Nhân Hoàng Kiếm.
Phụ khoác giáp sắt, tay cầm binh khí, dẫn quân viễn chinh, diệt sạch long tộc.
Thu tám mươi viên Long Nguyên.
Chín là con cực đại.
Phải cần chín chín tám mươi mốt viên mới thể phá vỡ giới hạn tuổi thọ cho hoàng đế.
Vì , vị Đại thái giám gièm pha với hoàng đế:
"Nghe trong lúc hành quân, Quốc Sư tư túi mấy viên Long Nguyên, bệ hạ thể trường sinh."
Hoàng đế nổi trận lôi đình, tiên lấy cớ chiến dịch kết thúc, bắt phụ giao Nhân Hoàng Kiếm.
Sau đó từng bước tước đoạt, chia rẽ quyền lực trong tay ông.
Nếu lý trí vẫn còn, e rằng ngay lập tức lệnh khám nhà diệt tộc.
Phụ thấy tình hình như cũng phản kháng, bèn dâng sớ xin cáo lão về quê.
Hoàng đế nể tình xưa nên chấp thuận.
Năm đó, đời.
Trước khi chào đời, sấm chớp rền vang, mẫu khó sinh.
Bà đỡ vội : "Ngôn lão gia, cứ thế e rằng cả mẫu lẫn tử đều giữ ."
Phụ ngẩng đầu trời, thấy vô oan hồn của long tộc.
Ông thở dài, lẩm bẩm:
"Ngôn Hạ Thanh ơi Ngôn Hạ Thanh, ngươi vì giang sơn Ngô gia mà hết lòng hết , nay chính là báo ứng."
Ông , cuối cùng vẫn lấy một viên Long Nguyên còn nguyên vẹn.
Viên Long Nguyên vỡ trong lúc vận chuyển, là ý trời.
Trời cho hoàng đế sống vạn tuế.
Ông sợ mang về sẽ gây ảnh hưởng dư luận, lung lay ách thống trị của hoàng đế, nên mạo hiểm họa diệt tộc để cất giấu nó.
Thế nhưng, thần coi vua như ruột gan, vua coi thần như cỏ rác.
Phụ nhắm mắt , : "Mang cái cho phu nhân uống."
Bà đỡ phụ tài năng phi thường, dám chậm trễ, vội vén rèm .
Sau khi mẫu uống xong, cuối cùng cũng sinh một cách bình an vô sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thao-thiet-cuoi-cung/phan-1.html.]
Mây đen dần tan, bà đỡ : "Chúc mừng lão gia, là một tiểu thư."
Phụ đó ba con trai.
Mẫu luôn một cô con gái nên mới sinh mãi.
Nay cuối cùng cũng thấy con gái, bà mừng tả xiết.
Chỉ phụ là vẻ mặt nặng trĩu, ông hai cái với quản gia:
"Mang kiếm của đây."
Nụ của mẫu cứng , "Phu quân, định gì?"
Phụ : "Trừ một tai họa cho Đại Càn!"
Ông thấy, trong miệng đang nhai một linh hồn rồng.
Linh hồn rồng cộng với Long Nguyên khiến lời tiên tri ứng nghiệm theo một cách khác.
Thanh kiếm trong tay ông run rẩy, ông : " là ý trời."
Mẫu từ giường ngã xuống, bò đến mặt ông
"Mười tháng mang thai, m á u mủ ruột rà, nỡ lòng g i ế c hại? Hổ dữ còn ăn thịt con, huống chi là ?"
Tiếng bà ai oán, tình bà tha thiết.
Mấy ca ca của đồng loạt quỳ xuống.
"Phụ , gần lành thì lành, gần ác thì ác. Sao ai sinh là kẻ ác bẩm sinh."
Phụ quanh, thanh kiếm trong tay rơi thẳng xuống đất, trong phút chốc như già mười tuổi.
Ông giằng xé giữa trung thần, gia đình nhỏ và đại cục, cuối cùng thua chính . Cuối cùng ông cũng nhận sự phức tạp của bản tính con .
dù là vì gia đình nhỏ , cũng thể gây thêm tai họa nữa.
Ông lệnh: "Lão đại, lấy sương mai núi, lấy đủ một chậu và khi mặt trời mọc để Chiêu Nguyệt tắm rửa."
Ngôn Chiêu Nguyệt là cái tên đặt sẵn cho từ .
Đại ca chắp tay: "Con ngay."
Phụ : "Lão nhị, đến ngay tiệm giấy mã mời Lý sư phụ đồ vàng mã đến đây, cho con một hình nhân thế mạng để đánh lừa thiên cơ."
Nhị ca dậy, đáp: "Vâng!"
Phụ Tam ca : "Lão tam, con mau đến miếu Thành Hoàng lấy một cây nến đang cháy, lúc về để lửa tắt, nhỏ sáp nến để phong miệng cho Chiêu Nguyệt, ngăn chặn cảm giác thèm ăn của nó."
Tam ca gật đầu lao khỏi cửa.
Dưới sự sắp xếp của phụ , hầu trong phủ cũng đồng loạt hành động, đèn lồng đỏ thành đèn lồng trắng.
Phụ với mẫu :
"Hôm nay biến chuyện vui thành chuyện buồn, lát nữa bảo nàng thì nàng cứ , càng to càng ."
Mẫu gật đầu, a dìu dậy.
Phụ lên thiên tượng, : "Hy vọng vẫn còn kịp."