giận mặt , cứ thế lao thẳng nhà.
Và … Không để ý, ôm chầm lấy.
Lần Tạ Triệt.
vòng tay mềm mại ấm áp siết c.h.ặ.t.
“Bé cưng, về ~ Có nhớ nào?”
chớp mắt: “Mẹ?!”
Thì bố du lịch về.
Hai tháng trời rong ruổi, cuối cùng cũng .
ôm chầm lấy , nghẹn ngào: “Huhu ơi…”
Mẹ ơi, , hai tháng qua xảy bao nhiêu chuyện !
Mẹ kỹ lưỡng, ngạc nhiên: “Con gầy quá !”
: …
Không nha, con tăng hẳn… 2 ký lận đấy ơi.
“Ái chà.”
Mẹ thả , lui về hai bước, kỹ hơn.
Rồi sang hỏi Tạ Triệt: “Tiểu Triệt, ai bắt nạt em gái con ? Mắt nó đỏ hoe kìa!”
Tạ Triệt mặt tỉnh bơ: “Con bắt nạt đó.”
Mẹ: ?
Anh dừng ở đó, mặt biến sắc thả quả b.o.m nguyên t.ử: “Mộc Mộc t.h.a.i , con là bố đứa bé ạ.”
Mẹ: ?
Ông bố mới lạch bạch từ cửa bước : ?!
17
Bố tức giận.
Nhất là bố , ông giận đến mức suýt nữa thì lao tới đ.ấ.m Tạ Triệt.
vội ngăn , thì thầm: “Trước đây bố cứ giục cưới mãi còn gì, giờ thì cả hai đứa đều giải quyết xong chuyện hôn nhân . Hai bất ngờ , vui nào?”
Sau câu đó thì trông bố như đ.ấ.m cả một cái nữa.
trốn lưng , lí nhí: “Mẹ cứu con…”
Không là bố đ.á.n.h mất.
vẻ chuẩn tay.
ngước trần nhà, cầu mong trời Phật phù hộ.
May mà bố đều là học thức nên cũng khá lý trí, cuối cùng ai tay thật.
Mẹ kéo sang một bên, nghiêm túc hỏi chuyện.
lắp ba lắp bắp: “Chuyện là… con uống nhiều, xong … lỡ xảy chuyện…”
Bố giọng lạnh tanh: “Uống say á? Con gái mà say thì còn gì nữa!”
Tạ Triệt gật đầu phụ họa: “ đấy ạ.”
: …?
Anh đồng ý cái gì hả!?
Tạ Triệt từng bạn gái nên dĩ nhiên thể chuyện nhận nhầm .
Anh luôn đó là .
Đêm hôm đó chỉ là chuốc rượu mất sạch lý trí thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/tha-nhe-cuc-thinh-dinh-luon-anh-trai/chuong-8.html.]
Và lúc mất tỉnh táo, nhớ tới vẫn là , luôn là "hình bóng thầm thương trộm nhớ" từ thời trung học của .
lao lòng , gọi một tiếng một tiếng: “Anh, thích em chứ?”
“Anh ơi thơm em một cái mà~”
“Anh ơi… em khó chịu quá…”
Rồi sự việc cứ thế vượt khỏi tầm kiểm soát.
ôm đầu gào thét: “Đừng hỏi nữa ạ! Những chuyện cụ thể như phụ cần màaaaa!”
Mẹ thấy ngượng quá nên cũng truy hỏi nữa.
Bà thở dài: “Thôi , chỉ hỏi một câu… Hai đứa là tự nguyện, ?”
Tạ Triệt chẳng cần suy nghĩ, đáp ngay: “ ạ.”
mím môi, lén đang bố bắt quỳ đất, nhẹ nhàng đáp:“Vâng…”
Mẹ xoa đầu , dịu dàng : “Thôi , nếu thì cứ ở bên . Bố cổ hủ. Cả hai đứa mà đăng ký kết hôn còn pháp luật công nhận, bố cũng thể to hơn cả pháp luật, đúng nào?”
Nghe xong, thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ hỏi thêm: “Bé cưng… con thật sự t.h.a.i hả?”
Rồi ôm lấy , giọng đầy lo lắng: “Sao để thành m.a.n.g t.h.a.i cưới thế … trách , dạy con kỹ về những chuyện …”
Cuối cùng, Tạ Triệt vẫn đ.á.n.h một trận.
vì ở bên , mà là… vì thai.
18
Tạ Triệt đó, cầm t.h.u.ố.c mỡ xoa lưng giúp .
Anh vòng tay ôm lấy eo , vùi đầu bụng .
Bố tay cũng nhẹ, lưng hằn cả vết đỏ vì roi mây.
khẽ vuốt nhẹ qua mấy vết bầm: “Có đau ?”
Theo lý thì cũng nên ăn đòn một trận mới .
Nhà là gia đình nề nếp, chuyện yêu đương, cưới xin, sinh con theo đúng thứ tự.
Vậy mà giờ thì… ba bước đảo ngược sạch!
Chỉ vì đang m.a.n.g t.h.a.i nên “ miễn hình phạt”, nên… Tạ Triệt mới đ.á.n.h gấp đôi!
cứ nghĩ với tính cách của , chắc chắn sẽ là “ đau”.
Hồi xưa gãy chân còn chẳng rên lấy một tiếng.
Vậy mà : “Đau.”
suy nghĩ vài giây, cúi đầu hôn lên vết bầm đỏ lưng : “Vậy thì để em thơm cho một cái, sẽ đau nữa nhé.”
Hôn một cái tác dụng ghê gớm lắm.
Ai mà chẳng … mấy thứ tác dụng “mạnh” như thì dễ nghiện lắm.
Tạ Triệt cứ bảo hôn chỗ , hôn chỗ .
Hôn mãi hôn mãi… Cuối cùng thế nào mà đuôi mắt cũng ửng đỏ, : “Bé cưng, chỗ nữa… thơm một cái nữa nhé?”
: !?
“Đau quá…” Anh nhỏ giọng yếu ớt: "Anh nhớ em đến đau lòng…”
đẩy : “Anh nghĩ quá đó!! Mơ !!”
Anh thở dài, vẻ tiếc nuối: “Thôi .”
Sau đó, Tạ Triệt bế bổng lên, đặt lên giường.
“Nếu cho thơm em… Vậy thì thơm con.”