Cho nên, quyết — nhất định kiếm cho một hội chị em bạn già thật chất, để cùng chơi, du lịch, hưởng thụ cuộc sống. Để mấy kẻ chỉ một chỗ độc miệng tự thấy thiển cận tới mức nào.
Tết cũng trôi qua. Mẹ vẫn vác xác về cái nhà đó.
còn thuê hẳn giúp việc lo chuyện dọn dẹp nấu nướng, mà tìm thú vui mới — tóc, nhảy quảng trường, uống chiều, cắm hoa cắm lá với hội mấy cô hàng xóm.
Không dừng ở đó . Nghe giờ còn mấy ông già độc xếp hàng theo đuổi.
thản nhiên bảo, bạn bè , con gái , niềm vui đủ . Mấy ông già giữ mà xài, thèm.
Chưa vui bao lâu thì em họ gọi điện báo tin: ba đ.á.n.h, liệt trong viện.
chẳng buồn theo dõi group, nên chả xảy chuyện gì.
Em họ bên như nghẹt thở:
“Năm nay em cũng trốn về. Mệt cái đám dì Hai với cả nhà thúc ép cưới riết, em phát ngán .”
“Còn ba? Là do cái vụ Đỗ Thắng đó chứ . Hai thành đôi, mà thì vô viện súc ruột. Đòi kiện chị tội đầu độc. chặn ngay: cám heo chất độc, kiện cái gì mà kiện! Haha, chị đúng là cao tay!”
“Hai cái thằng đó, dám sống thật, cưới phụ nữ về đẻ hộ. Còn đòi ba đưa tiền đền bù. Cậu chịu, chúng sang kiếm chuyện. Tới tai công ty Đỗ Thắng, soi tới mức nghỉ việc luôn.”
“Bạn trai Đỗ Thắng là dân xã hội đen, cho trùm bao bố đ.á.n.h một trận. Giờ đó ngậm đắng, vì thằng đ.á.n.h khai say rượu nhớ gì, chẳng nhận tội cũng bồi thường. Khổ !”
há hốc mồm. Không ngờ thứ xa tới . mà… công nhận hả hê thật.
“Chưa hết . Vụ Đỗ Thắng là do dì Hai mai mối. Cậu mắng thẳng mặt bà , hai cãi nổ trời. Giờ đòi gọi điện bảo dì Quế Phương về dọn dẹp. Nghe xong ? Chuẩn tinh thần !”
bặm môi.
Gọi về? Nằm mơ giữa ban ngày hả?!
Ngay hôm , dẫn và hội chị em hộ chiếu, book luôn một chuyến du thuyền hạng sang, chuẩn chơi xuyên tháng cho bõ công.
còn kịp lên tàu thì điện thoại reo. Tên gọi: Tôn Trấn Hùng.
“Còn chịu vác mặt về ! Đồ già đầu lú lẫn! Chỉ bám lấy con gái!”
Mở miệng là gào rát họng, nhưng — giọng ông yếu hẳn .
“Về hả? Về cái đầu ông á! đang sống êm ru bên con gái, ai thèm về để hầu hạ ông nữa? Dù gì ông cũng chê phiền mà. Vậy thì khỏi về luôn. Ly hôn cũng !”
Giọng lạnh như d.a.o, dứt khoát như b.úa bổ.
Bà còn là đàn bà cúi đầu chịu trận ngày xưa nữa. Giờ bà tự tin, bà hiểu: sống một cũng hạnh phúc . Và con gái mới là chỗ dựa vững chắc nhất đời bà.
Chỉ một chữ ly hôn, mà ba bên sặc luôn:
“Bà… bà bao nhiêu tuổi … còn ai thèm bà nữa chứ? Ở ngoài chắc là gã nào ?! Mặt dày!”
Chưa dứt câu, tút máy thẳng tay, còn tiện thể chặn luôn . “Phụt!” — bà khinh miệt như nhổ mặt ông qua sóng điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/tet-ve-que-bi-giuc-lay-chong-toi-cung-me-lat-ca-ban-tat-nien/6.html.]
Mẹ tiếp tục lên du thuyền. thể bỏ mặc , nên chỉ gọi chăm sóc cho ông trong viện. Cơm nước đủ ăn, đồ, nhưng chả con cháu nào tới thăm, đó cho mùi cô quạnh.
Còn ? Sống càng ngày càng m.á.u.
Mặc váy , học make-up, cà phê với bạn, như cô gái tuổi đôi mươi.
Tới lúc về, bà trẻ hơn hẳn cả chục tuổi.
Tưởng ba sẽ phận. Ai ngờ lẽo đẽo theo , giả giọng ngọt nhạt:
“Ơ… ly hôn hả? Vậy thôi, cũng rảnh đây.”
qua năn nỉ liền:
“Không , vợ , lo bà chơi mệt, nên mới đón bà về…”
cạn lời. Nằm viện đầu óc ông nhũn chắc?
Ông còn sang , rên rỉ:
“Con gái , con giúp ba một tiếng… Con ba ly hôn thật đúng ?”
bật điện thoại, vuốt ảnh du lịch: bà , bà rạng rỡ, bà sống như nữ hoàng.
“Con chỉ hạnh phúc. Giờ con cả hội đàn ông theo đuổi, vui c.h.ế.t . Con còn đang tính tìm bố dượng mới cho vui nhà vui cửa. Ba mới nhà đàn ông mà? Con thấy mấy ông đó hợp hơn hẳn đấy. Họ ép con lấy chồng , con ngại ba kế nha!”
Nghe đến đó, ba đổ mồ hôi hột:
“Không… … ba thấy con gái ba giỏi lắm mà… lấy chồng cũng … thật đó… thật mà…”
“Chó hoang dù già cũng bỏ thói ăn phân.”
Mẹ liếc ông một cái, lạnh hơn băng đá.
… bà vẫn để ông ở vài hôm.
Chưa đầy một tuần , bắt ông xách hành lý về quê .
ngạc nhiên: “Mẹ tha cho ổng nữa ?”
Mẹ nhạt:
“Nếu ly hôn thật, lỡ ông thành gánh nợ đè lên vai con thì ? Mẹ đành.”
“ nếu ông giở trò, xử liền. Ba tháng thôi là tiễn ông sạch sẽ. Lần mà tái phạm… cho ăn luân phiên cám heo, cám gà!”
Quế Phương của năm xưa còn.
Giờ là — Nữu Hỗ Lộc Quế Phương!
【HẾT.】