“Tao bảo mở là mở!” Ông cụ khăng khăng đang giở trò, đòi xông dạy dỗ. Mọi đang can ngăn thì cánh cửa “cạch” một tiếng, tự động mở toang.
Bên trong tối om, tĩnh lặng như tờ. Một luồng khí lạnh âm u từ trong phòng tỏa , khiến cả đám nhà họ Vương ngoài cửa rùng .
Vương Bình xoa cánh tay nổi da gà, ngó ông nội: “Ông ơi… con sợ.”
Ba cô cũng lưỡng lự: “Hay là… gọi thầy Trương đến?”
Ông cụ trợn mắt: “Chúng mày sợ một con nhóc ? Đã nhà họ Vương thì đừng hòng thoát!”
“Tao bảo thứ bột mày mua mạng vớ vẩn! Chắc chắn là hàng đểu! Vào trói nó cho chắc!”
: Lại thêm một nữa sắp chuốc họa .
“Còn ! Xem lát nữa mày còn nổi !” Ông cụ họ Vương quát, bước phòng.
Mấy nhà họ Vương chạy theo .
“Két” một tiếng, cửa tự động đóng sập .
Vương Bình hét toáng lên.
Ông cụ quát: “Hét cái gì? Bật đèn lên!”
Vương Bình cùng, công tắc đèn ngay bên trái, với tay là bật .
đưa tay thì bàn tay lạnh ngắt của chị Kayako cũng xuất hiện.
Bàn tay Vương Bình đặt ngay lên mu bàn tay chị Kayako.
“Á… á…” Vương Bình rú lên một tràng dài.
“Im ngay!”
Chắc thấy con gái sợ quá, ông ba hắng giọng tỏ vẻ khó chịu, tự mò mẫm bật đèn.
“Ai chắn ở đây ? Lông lá thế …” Ông ba lầm bầm, chả thấy gì nên cứ quờ quạng loạn xạ, mãi bật đèn.
“Vô dụng! Chuyện cỏn con cũng ! Không dùng điện thoại soi ?” Ông cụ họ Vương mắng xối xả.
Lúc cả đám mới sực tỉnh, vội vàng lôi điện thoại .
Lần thì ngon lành, ánh sáng le lói từ màn hình điện thoại bật lên.
Dưới ánh sáng mờ ảo, ai nấy đều thấy mặt một nữ quỷ tóc tai bù xù, mặt mũi dữ tợn, đang “khè khè khè” rợn tóc gáy.
Chính là chị Kayako đang biểu diễn ảo thuật!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/tan-nuong-cua-quy-vuong-chinh-la-toi/phan-1-chuong-3.html.]
Chị tách thành vô Kayako giống như đúc!
Tiếng la hét “á á” vang lên khắp phòng, cứ liên hồi như sấm rền! Ông ba của Vương Bình thì túm tóc chị Kayako, mà chị Kayako coi mái tóc như báu vật, lúc nào cũng nhờ đốt nào dầu gội, nào dưỡng tóc hàng hiệu cho. Chắc chị nổi cơn tam bành mất thôi!
“Im ngay!” Chị Kayako gầm lên với ông ba. Chị cúi đầu, đôi mắt trợn trừng bàn tay thô kệch của ông , chậm rãi hỏi: “Ông bôi kem dưỡng da tay đấy?”
Ông ba cứng đờ cả , dám ho he. Chị Kayako vẫn buông tha, tiếp tục tra hỏi:
“Đốt vàng mã xong ông rửa tay ?”
“Đi vệ sinh xong ông rửa tay ?”
Giọng chị Kayako càng lúc càng dồn dập, như d.a.o cứa tim gan, hai hốc mắt trống rỗng cũng dần đỏ ngầu. Ông ba run cầm cập, mồ hôi vã như tắm. Mà khổ nỗi, vì quá căng thẳng nên tay vẫn nắm c.h.ặ.t mái tóc của chị Kayako, còn giật thêm cái nữa!
thầm trong bụng: “Chị ơi, để em chứng nhé, ông rửa tay ! Đốt vàng mã xong ông ăn cơm, xong nặng, còn giật tóc chị nữa chứ!”
Chị Kayako xong, hai mắt đỏ rực, ôm đầu ngửa mặt lên trời gào thét. Ông ba rùng một cái, xui xẻo thế nào hắt cả mồ hôi lên tóc chị Kayako.
Thế là chị nổi cơn tam bành thật: “Ông! Đi c.h.ế.t !”
Một cái hất tay như vuốt nhọn quẹt qua cằm ông ba, x.é to.ạc một mảng thịt m.á.u me bê bết, hất văng ông xa. Chị vẫn nguôi giận, lôi ông ba về, tát mắng:
“Sao ăn xong vệ sinh mà rửa tay hả?”
“Sao ở bẩn thế hả?”
“Ta đ.á.n.h c.h.ế.t bây giờ cái đồ quỷ bẩn thỉu !”
“Mày bẩn thế ba mày ? Ông bà tổ tiên mày hả?”
Ông ba Vương Bình c.h.ử.i cho hoảng hồn, ý chí tan nát, trợn mắt lên ngất lịm.
Bên , ông cụ nhà họ Vương cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Gan hơn ông ba Vương Bình một tí, ông chịu c.h.ế.t mà đầu chạy thẳng cửa. Chị Kayako liền hất tóc, mái tóc dài ngoằng như siết cổ ông cụ.
vội la lên: “Chị ơi khoan , bọn họ một năm mới tắm một thôi!”
Chị Kayako thì ngớ , đực mặt một lúc. Không bịa , chính Vương Bình kể cho đấy. Quê cô nghèo lắm, nước máy còn , nước ăn còn chật vật thì lấy nước mà tắm!
Nhân lúc chị Kayako đang ngẩn ngơ, ông cụ nhà họ Vương bò gần đến cửa. Tiếc là ông còn kịp chạm nắm cửa thì chị hồn, nhanh như chớp bò gần. Cái tài trườn nhanh của chị Kayako thì khỏi bàn, trong nháy mắt đến ngay mặt ông cụ, há cái mồm đỏ lòm như chậu m.á.u . Ông cụ ôm n.g.ự.c, lăn đùng .
Vương Bình – kẻ đầu têu bày trò – thì sợ xanh mặt, chạy toán loạn khắp phòng, cuối cùng leo tót lên giường tân hôn chuẩn sẵn cho . Cô cuộn tròn , trùm chăn kín mít, miệng lẩm bẩm: “A di đà Phật, Phật Tổ phù hộ con! Ma quỷ dám tấn công giường ! Ở giường là an nhất!”
khịt mũi khẩy. Phật nào rảnh phù hộ cho loại xa thế . Còn câu á? Chả cô ở , cứ như bịa, chả tí căn cứ khoa học nào cả.
Chị Kayako thấy thế, như thể chứng minh điều ngược , liền chui tọt trong chăn của cô . Vương Bình cứng đờ , im thin thít, hai con mắt đảo như rang lạc, đành trơ mắt chị Kayako Saeki mẩy bê bết m.á.u đè lên , biến hóa đủ kiểu c.h.ế.t ch.óc kinh dị mà chẳng gì .
Cô cố nhắm tịt mắt để khỏi , nhưng chị Kayako tha. Bao nhiêu năm theo , chị tu tâm dưỡng tính mong đầu thai, lâu lắm mới dịp dọa một trận, thể bỏ qua cơ hội .
Chị Kayako vươn móng vuốt sắc nhọn, đẩy mí mắt cô lên. Bản mặt trương phình xanh lét, kinh dị hiện ngay mắt cô ! Chị Kayako nhoẻn miệng , hàm răng nhọn hoắt trắng ởn: “Ta ?”