TA TIẾN CUNG NĂM 14 TUỔI... - Ngoại truyện 1
Cập nhật lúc: 2026-03-03 06:15:01
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1.
Năm năm tuổi, th.i th.ể của mẫu tìm thấy trong hồ ở Ngự hoa viên phía Tây, đôi chân đều cá ăn sạch chỉ còn bộ xương trắng.
Cho đến khi , bà cũng chỉ là một Tài nhân mà thôi.
Sau ba ngày quỳ ở tẩm cung của phụ hoàng, thì cuối cùng ông cũng chịu bước với chiếc áo choàng xộc xệch, nhẹ nhàng lên tiếng: “Truyền chỉ của trẫm, phong Tấn Tô Tài nhân lên Mỹ nhân, mang t.h.i t.h.ể chôn cất trong lăng mộ Hoàng gia.”
Ngừng một lát, ông cụp mắt xuống bằng ánh mắt mấy kiên nhẫn: “Tạ Hành, trẫm hết sức thể cho ngươi .”
Hôm đó là ngày giữa hạ, ánh nắng mặt trời như thiêu đốt cứ thế chiếu thẳng lên , khiến cho da thịt vô cùng bỏng rát.
Ta im lặng nhận lệnh, để cảm ơn liền dập đầu xuống nền gạch mặt, m.á.u và bụi đất hòa quyện với tạo thành hình tròn trông như một quả bóng.
Một lạy, hai lạy, ba lạy.
Chờ tới khi ngẩng đầu lên thì còn thấy bóng dáng của phụ hoàng.
Sau , Tạ Chinh mưu phản, chỉ đành c.ắ.n răng xử lý trưởng t.ử của , đó bất đắc dĩ phong lên tân đế.
Ta bên cạnh giường bệnh của , trong tay cầm một thanh kiếm, nhẹ giọng hỏi: “Phụ hoàng, Người hối hận ?”
Thoáng chốc, trong đôi mắt mờ đục liền lóe lên một tia khác thường.
Ông hỏi mà miệng đang ngừng ho m.á.u: “Là ngươi?”
Ta khẽ : “ .”
Người mà gợi ý cho bên nhà ngoại tới uy h.i.ế.p Hoàng quyền là , xúi giục Tạ Chinh mưu phản là , đương nhiên, h.ạ đ.ộc thức ăn của phụ hoàng... cũng là .
“Vốn dĩ mẫu phi của chỉ là một cung nữ bình thường, đợi đến khi tròn hai mươi tuổi là thể xuất cung lập gia đình, nhưng nhân lúc say rượu mà cưỡ.ng b.ức bà , đó còn để bà Hoàng hậu h.ành h.ạ cho tới chế.t.”
Từ từ, từng chút một, cắm mũi kiếm vai của ông , gương mặt đang run lên vì đau đớn và gào thét giống như một con mãnh thú đang mắc kẹt: “Tạ Hành, trẫm là phụ hoàng của ngươi!!!”
“Phụ hoàng?”
Ta chậm rãi nhắc hai chữ , qua một lúc mới mỉm lắc đầu: “Phụ hoàng của sớm ch.ết , từ khi năm tuổi kìa, chôn hồ cùng mẫu phi của .”
“Còn đang ở đây, chính là kẻ thù của .”
Ta luôn nhận thức rằng, bản là .
Không nhận cha, nhận Vua, nhận trời, nhận mệnh. Bàn tay dính đầy m.áu tươi, giẫm lên vô x.ác ch.ết mới thể lên ngai vàng như ngày hôm nay.
thật ngờ, một kẻ như mà cũng ông trời thương xót, Người mang Phù Tang tới bên cạnh .
Khi nàng mới xuất hiện thì xác nhận rằng, Tề Ngọc Thần đem giấu Tạ Chinh ở Nhạc Châu. Ở đó, bọn họ còn để một tấm thẻ bài cuối cùng.
Từ đó, mục đích mà Tề Ngọc Thần đưa Phù Tang cung cũng vạch trần.
Nàng sai, đầu tiên thấy nàng, suy nghĩ gi.ết chế.t nàng ngay lập tức.
khi đối diện với đôi mắt sợ hãi và hoang mang , thì trái tim mềm nhũn, cách nào xuống tay .
Nàng đúng là một tờ giấy trắng, ngay cả ranh giới giữa yêu và hận cũng , thì đành dạy cho nàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ta-tien-cung-nam-14-tuoi-icxh/ngoai-truyen-1.html.]
Ta dạy cho nàng nhiều thứ, cũng từ đó mà một tình yêu đáng trân trọng nhất thế gian .
Buổi tối ngày mà Phù Tang xuất cung, mơ. Trong mơ, mà Tề Ngọc Thần phái cung là Phù Tang mà chính là Tề Ngọc Nhàn.
Sau khi Lương Uyển Đồng chế.t do trúng đ.ộc, Thập Nhất liền tạo phản. Hắn đến nhờ vả Tạ Chinh, đó cấu kết với Tống Ngôn kéo quân xông Hoàng cung, tự tay đ.â.m thẳng thanh kiếm xuyên qua trái tim .
Trong đôi mắt của nổi lên những tia m.á.u đỏ ngầu, gương mặt tái mét chằm chằm : “Hoàng thượng rõ ràng hứa với thần rằng sẽ cho nàng một cuộc đời bình an, mà Người ...”
Trong mơ, thấy hình ảnh cau mày , hiểu chuyện gì đang xảy .
Sau khi bừng tỉnh, thì ngoài trời tờ mờ sáng. Ta đang chiếc giường ở cung Huyền Linh, bên cạnh vẫn còn tỏa hương thơm thanh ngọt Phù Tang.
Ta đột nhiên hiểu vì trong giấc mơ của nàng .
2.
Trước ngày sinh thần thứ mười tám của Phù Tang, những chú mèo con mà Lương Uyển Đồng và Thập Nhất nuôi cuối cùng cũng đầy tháng.
Ta chọn một con nhất, bộ lông màu trắng tinh khiết, Lương Uyển Đồng túm lấy nó trái vài , đó còn vỗ n.g.ự.c khẳng định chắc nịch với rằng: “Là một con mèo cái vô cùng đáng yêu, tính cách nữa, đảm bảo Phù Tang nhất định sẽ thích.”
Thế là liền đem con mèo đó quà sinh nhật tặng cho Phù Tang.
Quả nhiên là nàng thích, cả ngày cứ hết sờ ôm, ôm thì sờ. Con mèo đó cũng bám nàng như sam , dùng bữa cũng nhảy lên bàn , đem bát của nó đặt cạnh bát của Phù Tang mới chịu.
Buổi tối lúc ngủ càng cần .
Lần đầu tiên trong đời, Phù Tang đề nghị dùng riêng chăn với :(((
Đầu óc choáng váng, chút dám tin: “Tại ?”
Nàng một bên xoa đầu mèo, một bên nhẹ giọng giải thích: “Bởi vì Tuyết Đoàn còn nhỏ mà, nó ỷ , nên và nó ngủ cùng ...”
Tranh sủng với mèo là một điều đáng mặt nam nhi, chằm chằm đôi mắt xanh màu ngọc bích của con mèo một lúc, mỉm đồng ý: “Được thôi.”
Ngày hôm , khi hạ triều, giữ Thập Nhất ở một lát, đầu tiên là bàn luận một chút về chuyện triều chính, đó mới chuyển tới chủ đề chính: “Mấy con mèo ở nhà khanh, lúc nào cũng dính lấy Lương Uyển Đồng chứ?”
“Bẩm Hoàng thượng, con mèo bám nhất Người đem tặng cho Hoàng hậu nương nương đấy ạ.”
Một nữa choáng váng, mất một lúc mới thể phản ứng trở , ngừng nghiến răng nghiến lợi: “Lương! Uyển! Đồng!”
Cũng may là kịp thời đuổi nàng khỏi cung, nếu thì sớm muộn cũng nàng cho tức chế.t.
Sau khi Thập Nhất rời , một ở thư phòng, cuối cùng quyết định, thể cứ khoanh tay như nữa.
Thế là tối đó, khi Quất Hạ trải giường, còn đặc biệt dặn dò kỹ lưỡng: “Chỉ giữ một chiếc chăn, cái còn mang , mang cả con mèo luôn cho trẫm.”
Phù Tang tìm mèo nhưng túm c.h.ặ.t lấy eo, ôm trở giường.
Trước khi nàng mở miệng thì kịp áp sát môi đến bên tai nàng, nhẹ giọng : “Tang Tang, nàng đem ném lãnh cung thật ?”
“Lãnh cung gì?” Nàng mở to mắt đầy khó hiểu: “Tạ Hành, đang cái gì ?”
Ta tạm thời thèm giải thích với nàng, chuyên tâm việc của .
Chiếc váy đỏ mềm mại kéo xuống để lộ bờ vai trắng nõn của nàng.
Giọng của bắt đầu trở nên khàn đục: “Tang Tang, nàng yêu thương.”