TA TIẾN CUNG NĂM 14 TUỔI... - 8
Cập nhật lúc: 2026-03-02 10:09:48
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12.
Ta hoảng sợ vội đưa tay lên lau, nhưng Tạ Hành nắm lấy tay lắc đầu nhẹ nhàng.
Sau đó, đầu những trong phủ Thừa tướng với vẻ mặt lạnh lùng, khiến mặt bọn họ dần trở nên tái nhợt.
Ngay lập tức, Thừa tướng vội kéo tay Tề Ngọc Thần quỳ xuống.
“Bệ hạ thứ tội!” Tề Nghiêu vội vàng , “Người , lập tức điều tra phủ Thừa tướng, nhất định tìm tung tích của tên s.át th.ủ!”
Đám lính trong phủ Thừa tướng lập tức nhận lệnh hành động, nhưng Tạ Hành lập tức ngăn : “Không cần tìm nữa.”
“Bây giờ mới tìm thì kịp trốn .” Tạ Hành nắm lấy tay , giọng lạnh lùng, “Chỉ cần b.ắ.n một mũi tên trốn cũng thể coi là sát thủ . Ta thể hiểu đó là một lời cảnh cáo ?”
Tề Nghiêu vẫn quỳ ở đó, trán lấm tấm mồ hôi: “Bệ hạ minh giám, liên quan đến phủ Thừa tướng. Thần sẽ điều tra kỹ càng, trong vòng năm ngày sẽ đưa tên sát thủ đến mặt Bệ hạ chịu tội.”
Tạ Hành nhẹ : “Tốt nhất ngươi nên giữ lời.”
Nói xong liền đưa lên xe ngựa.
Trước khi , thì bắt gặp ánh mắt của Tề Ngọc Thần.
Trong cơn hoảng loạn, đôi mắt đó vẫn hiện lên một tia sát ý.
Xe ngựa dần dần rời khỏi phủ Thừa tướng, kiểm tra vết thương mặt Tạ Hành, nhưng nắm lấy tay nhẹ nhàng lắc đầu: “Không , chỉ là vết thương nhỏ thôi Tang Tang .”
“Tề Nghiêu, lão dám !” Ta c.ắ.n môi “Ta theo ý của mà hạ độc . Vậy tại còn bố trí sát thủ? Là vì quá nóng lòng ?”
Hiện tại vẫn đang là ban ngày, hơn nữa còn ở trong phủ Thừa tướng.
Sao lão dám!!!
Tạ Hành cong môi, đưa tay sờ đầu : “Tang Tang đừng quá lo lắng. Mặc dù những kẻ trong phủ Thừa tướng g.i.ế.c nhưng họ cái c.h.ế.t của liên quan đến họ. Nên những kẻ ám sát hôm nay do bọn họ sắp đặt.”
Sau đó, gõ nhẹ thành xe gọi: “Thập Nhất.”
Một bóng lập tức xuất hiện ngay bên cạnh cửa sổ. Thấy cảnh đó thật sự sợ hãi, vô thức ngã vòng tay của Tạ Hành, khẽ ôm c.h.ặ.t lấy hơn.
Chàng luôn… khiến cảm thấy thoải mái.
Bóng mặc áo choàng xám tên là Thật Nhất ngẩng đầu lên, kỹ hoá chỉ là một bé với khuôn mặt phần non nớt.
Hắn thấy vết thương mặt Tạ Hành liền cúi đầu : “Thuộc hạ đáng c.h.ế.t, thuộc hạ Bệ hạ thương.”
Ta mở to hai mắt: “Là ngươi?”
“Được , ngươi lui xuống .”
Sau khi Tạ Hành xong, Thập Nhất lập tức cúi đầu tuân lệnh trong nháy mắt liền biến mất.
Chàng cúi đầu hôn lên tóc , thì thầm : “Thập Nhất là cận vệ bí mật của , mũi tên đó cũng là do sắp đặt, mục đích chính là cho phủ Thừa tướng trở nên hỗn loạn.”
Ta vẫn thể hiểu ý đồ của .
Tạ Hành vén một sợi tóc mai bên thái dương của lên tiếp tục kiên nhẫn giải thích cho .
“Hiện nay, nhà họ Tề đều là những quan viên trung thành và tướng giỏi, nhưng ai tham vọng sâu ngút trời của bọn họ. Ta phơi bày tham vọng đó mắt thiên hạ, để nếu xử lý bọn họ cũng các đại thần phản đối.”
Ta tựa tay , suy nghĩ một hồi lâu mới dần dần hiểu : “Bởi nên bọn họ để đóng giả Tề Ngọc Uyển, một hề tồn tại, để cung g.iết , hơn nữa họ chỉ lấy phụ mẫu và để uy h.i.ế.p chứ thực ý g.i.ế.c họ. Nếu thật sự hạ độc thì bọn họ cũng sẽ rằng chỉ là kẻ giả mạo, liên quan gì đến họ. Như đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ta-tien-cung-nam-14-tuoi-icxh/8.html.]
Tạ Hành mỉm : “ , Tang Tang nhỏ bé của thật sự thông minh.”
“Nếu nàng học chữ từ nhỏ nhất định sẽ điểm nào thua kém nam nhân cả.”
Ta đỏ mặt vì lời khen của , liền vùi mặt vòng tay của Tạ Hành, một lúc cánh tay đột ngột nhấc lên.
Ngay lúc đó, Tạ Hành cúi đầu xuống.
Thoáng chốc, đôi môi mềm mại và ấm áp của chạm trán , để chút dư âm đó.
Mặt trở nên đỏ ửng nhưng vẫn cố giả vờ bình tĩnh: “Tạ Hành, trở về gặp mẫu và .”
Tay của Tạ Hành đặt ngay bên tai : “Hửm! Tại ?”
“Ta về….để xác nhận một chuyện.”
13.
Tạ Hành thật sự đối xử với . Nghe xong liền lệnh cho đ.á.n.h xe đầu xe về hướng nhà mà lời nào.
Lúc tới nơi, thấy một căn nhà cũ quen thuộc ở trong hẻm, hẻm nhỏ đến mức xe ngựa thể .
Vậy nên yêu cầu Tạ Hành đợi trong xe để tự .
Chàng bình tĩnh một lúc nhẹ nhàng : “Được . Ta sẽ xuống nhưng lo cho sự an của nàng. Để cho Phó Ninh Toàn cùng với nàng, ?”
Phó Ninh Toàn chính là Phó công công.
Ta đáp vỗ nhẹ tay Tạ Hành: “Đừng lo, sẽ sớm thôi.”
Phó công công cùng xuống xe ngựa bước những phiến đá xanh đầy nước, xuyên qua con hẻm đến cánh cửa bạc màu.
Cửa đóng, nhưng mở, thấy mẫu ở giữa chiếc sân mục nát, tay đang ôm c.h.ặ.t thứ gì đó.
Nhìn thấy , bà liền cau mày mắng như thường: “Tiểu Thảo, tại con về nhà mà ở trong phủ Thừa tướng hầu hạ Đại Công t.ử?"
Nói , bà vội vàng chạy tới định véo tai , nhưng Phó công công tiến lên một bước, dừng mặt , nghiêm mặt : "Dừng tay."
Hắn theo Tạ Hành nhiều năm nên cũng vài phần phong thái oai phong lẫm liệt. Mẫu rõ ràng dọa sợ, ngập ngừng bỏ tay xuống hỏi: “Ngươi là ai?”
Phó công công thẳng mặt mẫu , : “Ta chính là bên cạnh Đại Công t.ử.”
Rõ ràng học tài năng diễn xuất của Tạ Hành khiến mẫu của nghi ngờ gì cả. Bà liền lau tay áo nịnh nọt hỏi Phó công công xem sai gì .
“Nếu Tiểu Thảo phạm sai lầm, đại nhân cứ đ.ánh để dạy cho nó một bài học. Ta gia tộc lớn nhiều quy tắc. Hôm Đại Công t.ử đưa chúng đến nhà thầy lang khác để chữa trị hai ngày. Ngài đối xử với Tiểu Thảo như , chúng cũng là những phép tắc…”
Phó công công im lặng , một lúc mới nhẹ giọng : “Lần trở về cùng Tiểu Thảo là bởi vì nàng một chuyện.”
Mẫu đảo mắt lườm .
Ta hỏi bà : “Nếu sinh , còn sinh con ?”
Bà nghiêm mặt: “Ngươi đang cái gì ?”
“Nương chỉ cần trả lời .”
Ta chằm chằm mắt mẫu , nhưng bà khó chịu vì cái của nhưng vì Phó công công còn đang ngay bên cạnh nên bà dám gì cả.
Bà vẫn trả lời, chỉ là đang cố tránh né ánh mắt của : “Đương nhiên…đương nhiên sẽ sinh con . Tiểu Thảo , khi và phụ con vẫn cần chăm sóc cho con mà.”
Cuối cùng cũng bật : “Thì là vì .”