Tống Thanh Hà vẻ nghi ngờ: “Hai hôm sai đem thiệp đến từng nhà, chỉ mỗi Cố tỷ tỷ nhận ?”
Ta nhún vai, nhạt: “Ai mà .”
chuyện đó cũng chẳng dây dưa lâu. Tiệc bắt đầu, bọn họ bày đủ trò vui, nào thi từ, nào ca phú, ồn ào, náo nhiệt mà chẳng hiểu gì.
Ta tách biệt, ung dung ăn uống. Hôm nay cũng may, chẳng ai thèm quấy rầy. Ngay cả Tống Thanh Hà cũng chẳng giống khi, lôi thơ, vẽ tranh để bêu riếu nữa.
đang ăn uống ngon lành thì bỗng dưng thấy gì đó bất . Cũng rõ là gì, nhưng quanh năm suốt tháng ở biên ải, giác quan nhạy bén với sát khí lắm. Lòng dâng lên một nỗi bất an, lặng lẽ thò tay trong áo, lôi đoản đao đưa cho nha .
Ở phủ Tướng quân, chẳng ai là mọt sách cả, ngược , ai ai cũng võ nghệ đầy .
Nha nhận lấy đao, mắt đảo một vòng, cảnh giác quan sát xung quanh.
Chưa bao lâu, khi cả đám còn đang hân hoan, vui vẻ, thì bỗng một mũi tên xé gió lao vun v.út về phía một công t.ử nhà giàu trong đám.
Ta phản ứng cực nhanh, chỉ trong nháy mắt phóng viên đá, gạt mũi tên lệch hướng. Mũi tên sượt qua má vị công t.ử, gây thương tích gì nghiêm trọng.
chỉ một mũi tên thôi cũng đủ náo loạn cả yến tiệc. Tiếng thét thất thanh vang lên giữa đám đông, chen lấn, xô đẩy, chạy tán loạn nhà, hỗn độn như bầy chim vỡ tổ.
Ta thầm c.h.ử.i một tiếng, cùng nha gạt những mũi tên tiếp theo bay tới.
Chẳng mấy chốc, một đám áo đen xông , tay lăm lăm v.ũ k.h.í, tay chút do dự. Mấy công t.ử tiểu thư kịp trở tay, ngã xuống ngay tức khắc. Cả đám hồn vía lên mây.
Còn , rút thanh nhuyễn kiếm bên hông, ung dung đ.á.n.h lui đám áo đen, tiện tay hạ gục vài tên.
Bọn công t.ử tiểu thư xưa nay quen sống trong nhung lụa, nào từng chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng như ?
Thấy thủ bất phàm, bọn họ như c.h.ế.t đuối vớ cọc, bám riết lấy , đến cả Tống Thanh Hà cũng chùn bước, dám lộng hành thêm.
Ta bảo họ đừng chạy tán loạn, mau mau tìm chỗ ẩn nấp, sai tức tốc phi ngựa về kinh báo tin cho đại ca, gấp rút điều binh đến tiếp ứng. Đám gia nhân rối rít.
Võ công của cũng dạng , nhưng quân địch đông, ban đầu còn xoay sở , đ.á.n.h thắng đó, dần dà cũng đuối sức, còn trúng một nhát đao.
Ta nghiến răng ken két, cố thủ nơi cánh cửa cuối cùng, quyết để đám áo đen xông phòng, bằng e rằng chẳng còn ai sống sót.
Trên trúng bao nhiêu nhát đao, chính cũng chẳng còn . Cánh tay cứ thế nâng lên hạ xuống, c.h.é.m g.i.ế.c ngừng, m.á.u me bê bết khắp .
Lúc đại ca đến nơi thì kiệt sức, ngã lăn tuyết, bất tỉnh nhân sự, nhuộm đỏ một màu m.á.u tanh tưởi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ta-dinh-phai-co-doc-mo-mat-da-yeu-chang/chuong-2.html.]
Nghe đại ca mặt mày tái mét, sợ đến hồn xiêu phách lạc.
Ta tỉnh thấy một mảng tối đen như mực, chẳng lẽ trời đen kịt ?
Lòng thắt , hoang mang tột độ, chẳng hiểu từ bao giờ thị lực ban đêm của kém đến .
Đưa tay dò dẫm, mới mắt bịt một dải lụa trắng. Nỗi lo trong lòng vơi phần nào.
Ta định gỡ xuống thì đại ca giật nảy , vội vàng ấn tay . Giọng run run: “Muội ơi, còn ở đây, đừng cởi !”
Ta lấy khó hiểu: “Huynh… chẳng lẽ mặc xiêm y ?”
Đại ca nghẹn lời, ghé sát tai , nhỏ: “Muội , , đại phu bắt mạch xong, bảo rằng trúng tình cổ. Muội hiểu tình cổ là gì ?”
Ta im lặng. Dĩ nhiên là rõ. Ta lớn lên ở biên cương, đất Tây Vực vốn lắm tà môn ma thuật thế . Nghe đồn tình cổ một khi gieo trúng, hễ mở mắt thấy ai đầu tiên là y như rằng nảy sinh thứ tình ý na ná tình yêu. May mà đại ca kịp thời chặn tay , nếu e là cha sẽ nổi trận lôi đình, trừ khử đứa con gái mất.
Ta thở dài, hỏi: “Vậy giờ ? Chẳng lẽ cả đời quấn lụa trắng thế ư?”
Đại ca chẳng chút do dự, đáp ngay: “Muội ưa trai nào, bắt về cho !”
Ta: …
Nghĩ thế nào cũng thấy thể nhịn nữa, c.ắ.n răng: “Vốn dĩ còn thấy đám công t.ử cũng tuấn, mày tươi mặt sáng, thế mà thấy dáng vẻ cha gọi của bọn họ ? Thiếu điều tè quần !”
Đại ca xong, chau mày: “Thật ?”
“Ta còn lừa nữa ?”
Thế là hai chúng kết luận, đám công t.ử thế gia , chẳng hợp với cánh cửa võ tướng nhà . Ta lẳng lặng bịt lụa trắng , chẳng dám gỡ . Đại ca thì chống cằm, đăm chiêu suy nghĩ, xoay xở .
Một lúc , bỗng sáng mắt lên, nắm tay , giọng phấn khởi: “Muội , thấy Tịnh An Vương thế nào?”
Thấy thế nào là thế nào? Ta ngẩn : “Tịnh An Vương t.ử trận mấy năm , định đào mộ lên ? Huynh quên , hoàng lăng cấm địa, ai dám xâm phạm. Vả , trong đó cũng chỉ y phục với mũ mão thôi.”
Tịnh An Vương, hùng nơi sa trường, tuấn tú, bất phàm, hiên ngang, phong trần. So với đám công t.ử bột kinh thành, nếu đặt lên bàn cân, cũng nghiêng hẳn về phía . Tiếc , vì nước quên , đến hài cốt cũng chẳng còn.
Đại ca gõ nhẹ lên đầu , hỏi: “Muội thử xem, nếu ngắm bức họa của y, liệu ? Dù gì y cũng mất , lỡ đem lòng yêu y thật, y cũng thể nào từ mồ chui lên rước ?”
Một câu đùa của , ai dè linh nghiệm về . lúc , thấy lời cũng , liền gật đầu cái rụp.
Đại ca tức tốc tìm cha. Cha nhờ vả khắp nơi, tìm cách lấy cho bức họa dung nhan Tịnh An Vương.