SỐNG LẠI MỘT ĐỜI TÔI QUYẾT TÂM KHÔNG ĐỂ KẺ XẤU LỪA BÁN NHÀ - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:35:23
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc chơi đợi Giang Duệ lâu.
Chỉ hai ngày tin nhắn đe dọa , thông báo mời việc chính thức từ Ủy ban quận gửi đến. Lý do ghi rõ ràng: “Trao đổi, rõ một nội dung liên quan đến phản ánh của dân về việc cản trở hoạt động nghiên cứu quy hoạch.”
Giang Duệ xong, tức giận.
Cô chỉ , nước chảy đến đoạn sâu nhất.
Buổi việc sắp xếp 8 giờ sáng. Khi Giang Duệ đến, phòng họp lớn nhưng chật ních . Có đại diện phòng tài nguyên, cán bộ pháp chế quận, của ban quản lý dự án, và ở cuối bàn, cô thấy Lục Minh Trạch.
Anh ngẩng đầu lên ngay.
Không cần , Giang Duệ cũng : đây còn là sự tình cờ.
Người chủ trì mở lời , giọng đầy khách quan, nặng nhẹ. Nội dung xoay quanh việc “tiếp nhận phản ánh”, “đảm bảo tiến trình nghiên cứu gián đoạn”, “tránh hiểu lầm gây ảnh hưởng dư luận”.
Giang Duệ thẳng lưng, lắng từng chữ.
Khi hỏi ý kiến, cô dậy.
“ phản đối quy hoạch, cũng cản trở bất kỳ hoạt động quản lý nhà nước nào,” cô chậm rãi. “ yêu cầu hành động tiếp cận tài sản của cơ sở pháp lý rõ ràng.”
Cô mở túi hồ sơ, đặt lên bàn một xấp giấy.
“Trong hơn một tháng qua, và gia đình liên tục tiếp cận chính thức, gây áp lực thông qua dư luận, thông qua trung gian, thậm chí thông qua hàng xóm. đầy đủ thời gian, địa điểm, nội dung, và bằng chứng kèm theo.”
Một vài ánh mắt bắt đầu đổi.
“Đây là đơn bảo hiện trạng tòa án tiếp nhận.”
“Đây là văn bản xác nhận quyết định thu hồi phương án bồi thường.”
“Đây là bản ghi nhận việc tiếp cận dân cư khi thông báo chính thức.”
Giang Duệ xong, căn phòng yên lặng trong vài giây, vì thuyết phục, mà vì dễ phản bác.
Người của ban quản lý dự án lên tiếng, cố giữ giọng ôn hòa:
“Cô Giang, cô nên hiểu rằng, dự án mang tính dài hạn, phục vụ lợi ích chung. Việc một cá nhân giữ thái độ cứng rắn sẽ gây khó khăn cho cả tập thể.”
Giang Duệ thẳng.
“Nếu lợi ích chung xây dựng bằng cách mập mờ quyền lợi cá nhân,” cô đáp, “thì đó lợi ích chung, mà là ép buộc.”
Câu khiến chủ trì gõ nhẹ xuống bàn.
Lục Minh Trạch cuối cùng cũng hé miệng.
“Giang Duệ,” , giọng thấp hơn , “em nghĩ rằng đang quá xa ?”
Cô sang , ánh mắt bình tĩnh.
“Anh từng hỏi chống cả một bầu trời ,” Giang Duệ . “Giờ trả lời: cần chống , chỉ cần thứ diễn minh bạch, lợi ích kẻ chiếm đoạt mà thôi.”
Không khí trong phòng họp chùng xuống.
Buổi việc kết thúc bằng một kết luận chính thức: tạm dừng hoạt động tiếp cận khu dân cư cho đến khi thông báo quy hoạch rõ ràng, đồng thời yêu cầu các bên “tránh phát tán thông tin gây hoang mang”.
---
Chiều hôm đó, Giang Duệ về nhà muộn.
Mẹ cô vẫn đợi bếp, ánh đèn vàng hắt xuống gương mặt gầy nhưng bình thản. Bà hỏi kết quả, chỉ nhẹ nhàng đưa nước cho cô.
“Con ăn chút gì ?” bà hỏi.
Giang Duệ lắc đầu, xuống bên cạnh.
“Con mệt,” cô thật.
Mẹ cô đặt tay lên lưng con gái, vỗ nhẹ.
“Vậy nghỉ một chút.”
Chỉ một câu thôi, nhưng Giang Duệ cảm thấy như thứ gì đó trong lòng đặt đúng vị trí.
Đêm đó, bài nặc danh diễn đàn biến mất. Không một lời giải thích, một lời xin , như từng tồn tại.
Sự biến mất của bài nặc danh khiến Giang Duệ nhẹ nhõm ngay lập tức, ngược , nó khiến cô cảnh giác hơn.
Sáng hôm , khi Giang Duệ khỏi nhà, con hẻm yên tĩnh đến lạ. Không còn những ánh tò mò, còn tiếng xì xào lưng. Người bán bánh mì vẫn mở cửa đúng giờ, bà hàng xóm vẫn tưới cây hiên. Mọi thứ về trật tự quen thuộc như bình yên cơn bão.
Ở văn phòng luật sư, bà Lâm đưa cho cô một bản biên bản buổi việc hôm qua.
“Đây là thứ quan trọng nhất,” bà . “Không kết luận, mà là việc họ ghi nhận rằng hành vi tiếp cận chính thức.”
Giang Duệ nghiêm túc qua, mỗi câu chữ đều theo lối trung tính, quy kết chỉ đích danh. chính sự trung tính là rào chắn mạnh nhất. Từ giờ trở , nếu còn ai đến gõ cửa, nếu còn ai gọi điện “thương lượng”, thì họ sẽ còn là vùng xám nữa.
“Họ sẽ đụng cô trong một thời gian,” bà Lâm tiếp. “Ít nhất là trực diện.”
“Còn gián tiếp?” Giang Duệ hỏi.
Luật sư cô, né tránh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/song-lai-mot-doi-toi-quyet-tam-khong-de-ke-xau-lua-ban-nha/chuong-11.html.]
“Vẫn . họ sẽ cẩn thận hơn. Và điều đó đồng nghĩa với việc… họ sẽ lộ rõ hơn.”
Giang Duệ hiểu.
Những tổ chức lớn thích tự nhúng tay. Khi gặp lực cản, họ thường đẩy trách nhiệm xuống , sẽ mũi chịu sào.
Buổi trưa hôm đó, Giang Duệ nhận một cuộc gọi từ nội bộ.
Là Lục Minh Trạch.
Cô bắt máy ngay. Đến cuộc gọi thứ ba, cô mới nhấn .
“Anh còn đại diện cho họ nữa,” thẳng, vòng vo.
Giang Duệ tỏ ngạc nhiên.
“Em đoán .”
“Anh rút khỏi nhóm dự án.” Lục Minh Trạch tiếp tục. “Lý do là xung đột lợi ích và xử lý tình huống phù hợp.”
Giang Duệ im lặng.
“Em thắng ,” , giọng khàn . “Ít nhất là trong ván .”
“Không,” Giang Duệ đáp. “ chỉ thua.”
Ở đầu dây bên , tiếng thở dài nhẹ.
“Em vì liều đến ?” Lục Minh Trạch hỏi. “Vì khu đất đó… nếu dự án duyệt, cha sẽ cân nhắc để thừa kế, giá trị sẽ đổi . Anh nghĩ chỉ cần thêm một chữ ký là xong.”
“Và nghĩ sẽ ngu ngốc ký đó?” Giang Duệ .
“Phải .” thừa nhận.
Giang Duệ trách móc, cũng giận dữ. Những cảm xúc đó còn cần thiết nữa.
“Anh sai ở một chỗ,” cô . “Anh tưởng chỉ căn nhà đó.”
“Không ?” Lục Minh Trạch hỏi.
“ còn quyền từ chối,” Giang Duệ đáp. “Và từng tính đến điều đó.”
Cuộc gọi kết thúc mà ai níu kéo.
Buổi chiều, tổ trưởng dân phố ghé qua, cùng ai. Ông mang theo một xấp giấy, nhờ Giang Duệ ký xác nhận việc “ đổi hiện trạng dân cư”.
“Chú xin ,” ông , giọng thấp hơn . “Hôm … vài hỏi nhiều quá.”
“Cháu hiểu,” Giang Duệ đáp. “Không trách chú.”
Khi ông , Giang Duệ ở cửa theo. Cô nhận , từ lúc nào đó, những xung quanh thôi cô như một “kẻ cứng đầu”, mà bắt đầu coi cô là rõ đang gì.
Buổi tối, Giang Duệ mở laptop, kiểm tra cổng thông tin quận.
Dòng thông báo về “nghiên cứu điều chỉnh quy hoạch” vẫn còn đó, nhưng bổ sung một dòng nhỏ: “Chưa lộ trình triển khai cụ thể.”
Chỉ một câu, nhưng đủ để dịu nhiều áp lực.
Cô đóng máy, xuống bếp, cô đang gấp mấy chiếc áo cũ, động tác chậm rãi. Trên bàn là bát t.h.u.ố.c uống hết.
“Con về ?” hỏi.
“Vâng.”
Giang Duệ xuống, giúp bà xếp đồ. Căn bếp yên tĩnh, chỉ tiếng vải sột soạt.
“Mấy hôm nay,” cô , “nhà yên hơn.”
“Vì họ tạm thời dừng ,” Giang Duệ đáp.
“Vậy thì ?”
Giang Duệ suy nghĩ một chút.
“Sẽ còn tiếp,” cô thật. “ còn khó khăn như nữa.”
Mẹ cô gật đầu, hỏi thêm.
Đêm đó, Giang Duệ lên tầng hai, ban công.
Gió mát hơn thường ngày. Dưới ánh đèn đường, con hẻm cũ hiện rõ ràng từng viên gạch, từng vết nứt. Căn nhà hề đổi, cô , trận chiến lớn nhất lúc đối phương ồn ào nhất, mà là khi họ buộc im lặng, rút lui từng bước, để tránh để dấu vết.
Và cô cũng , từ thời điểm , kết cục còn trong tay họ nữa.
Giang Duệ phòng, đóng cửa ban công.
Cô mở cuốn sổ cũ của bà ngoại, lật đến trang cuối cùng còn trống, một dòng ngắn:
“Bà ơi! con giữ nhà, và con cũng bảo vệ nữa.”
Ngòi b.út dừng .
Ngoài , đêm yên tĩnh.