Bùi Độ rũ mắt, siết c.h.ặ.t dây đai áo choàng, đầu ngón tay khẽ run rẩy.
Chàng lùi hai bước: “Vân Chu, nàng hãy suy nghĩ kỹ .”
“Thái t.ử phi tái giá là chuyện cực kỳ gian nan. Nếu nàng gả cho , chỉ thể cô độc một thôi.”
“Nàng xưa nay vốn sợ nhất là cô đơn, sợ nhất là lạnh lẽo...”
Ta nhớ kiếp .
Sống mũi cay cay.
Nước mắt từng giọt lớn lã chã rơi xuống.
Lúc Bùi Độ qua đời, ở bên cạnh . Rõ ràng là hai tâm đầu ý hợp, thế mà nỗi đau đớn cuối cùng của .
Chàng cũng đối xử lạnh nhạt, sống những ngày tháng khó khăn đến nhường nào.
Con đường như thế qua một .
Kiếp , chỉ cầu sớm tối .
“Có cưới nữa ...”
Ta nức nở.
Bùi Độ cuống cuồng, rút lấy tờ hôn thư trong tay , vội vàng đáp: “Muốn chứ, .”
“Thánh chỉ sớm xong , tối nay sẽ gửi đến Hứa phủ.”
“Trước đây ngày thành cũng định sẵn mấy ngày lành .”
“Nếu nàng bằng lòng...”
Ta nín , nở nụ : “Vậy thì chọn ngày gần nhất .”
7
Nhân lúc cửa cung còn đóng, Bùi Độ đưa bái kiến Đế - Hậu.
Tam cương cửu lễ đều chuẩn từ sớm. Hôn kỳ tuy gấp nhưng hề vội vàng, sơ sài.
Khi trăng bắt đầu lên, Bùi Độ tiễn khỏi cung. Các thuộc quan ở Đông Cung mang đến nhiều thứ, chất đầy cả một cỗ xe ngựa.
Bùi Độ : “Đây là những món đồ nhỏ mà thuộc quan Đông Cung tìm gần đây, nghĩ lẽ nàng sẽ thích.”
Ta mím môi . Lại nhớ về thuở nhỏ, khi còn bạn học của công chúa.
Khi , Bùi Độ cũng thích tặng đồ cho .
khi còn trẻ, tính tình kín đáo. Để tặng một hộp điểm tâm, tặng cho tất cả hoàng t.ử, công chúa và các bạn học khác mỗi một phần, cuối cùng mới đỏ bừng mặt giao món đồ tay .
Chàng đưa cho một cuộn tranh: “Khúc phổ Quảng Lăng Tán, nàng đây vẫn luôn mong nhớ nó.”
Ta nhận lấy, nhưng đầu ngón tay khẽ run lên. Đây chính là thứ mà kiếp Cố Thanh Nhượng mang từ trong cung về tặng cho . Khi đó, hề rõ đây là di vật của tiên Thái t.ử.
Bùi Độ cau mày, khẽ cúi ghé sát gần : “Lại ?”
“Chao ôi, thật đúng là hợp với cái tiết trời xuân khiến lòng thương cảm mà.”
Ta , nhưng hiện tại mà thì chắc chắn trông còn khó coi hơn.
Ta mím môi, cố tỏ bình thản: “Ta .”
Bùi Độ bật . Chàng đưa tay , vuốt nhẹ đôi lông mày đang nhíu của .
“Ta chỉ thể tiễn nàng đến đây thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/song-lai-bi-tu-hon-ta-ga-cho-thai-tu/chuong-3.html.]
“Không gần đây xảy chuyện gì, nhưng hy vọng nàng hãy vui vẻ hơn một chút, Vân Chu.”
Phải .
Sống mới vài ngày, việc mà cả kiếp luôn khắc khoải khôn nguôi.
Kiếp , sống thật vui vẻ.
8
Về đến phủ, băng qua hành lang, ngang qua phòng khách.
Ánh nến sáng choang, bóng lay động. Cố Thanh Nhượng và mẫu , Cố phu nhân đều ở đó. Cố phu nhân nhíu mày, sang với vẻ đầy lo lắng: “Vân Chu từ trong cung về ?”
Mẫu lạnh lùng hừ một tiếng: “Phải .”
“Con bé hôm nay chịu nhục nhã ê chề như thế, chẳng lẽ cung để thưa chuyện với di mẫu của nó ?”
Di mẫu của là Đức phi, quản lý nhiều sự vụ trong nội đình, lời vô cùng trọng lượng. Cố phu nhân lộ vẻ ngượng ngùng, đẩy Cố Thanh Nhượng một cái: “Còn mau qua xin Vân Chu !”
Hắn tiến về phía hai bước nhưng rủ mắt xuống, , nhỏ giọng : “Hôm nay là của .”
“Ta nên chuyện giữa chốn đông .”
“ hôn ước nhất định hủy. Ta trong lòng, Vân Chu chắc cũng sẽ thấu hiểu thôi.”
“Sẵn dịp cả hai nhà đều ở đây, những lễ vật cầu , cũng xin mang về luôn một thể.”
Ta ngờ năng thẳng thừng đến thế. Ngay cả chút thể diện giữa hai nhà cũng màng tới.
Kiếp , vạch rõ giới hạn với .
Cũng thôi.
Người và việc của kiếp , càng tách rời khỏi bao nhiêu thì càng bấy nhiêu.
Ta bình thản : “Những sính lễ đó tự nhiên sẽ giữ . Lục Ngạc, ngươi sai mang danh sách và đồ đạc đến đây, để Cố công t.ử kiểm kê từng món một ngay tại chỗ.”
Cố Thanh Nhượng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng ngước mắt lên: “Vân Chu, thể mượn bước chuyện riêng ?”
Bàn tay giấu ống tay áo của siết c.h.ặ.t : “Là những lời quan trọng.”
Ta còn kịp bày tỏ thái độ thì sắc mặt mẫu xanh mét, ném mạnh chén xuống đất.
“Ngươi còn nh.ụ.c m.ạ Vân Chu đến mức nào nữa?”
“Hôm nay tiện tiếp khách.”
“Cố công t.ử kiểm kê đồ xong thì mau ch.óng về cho.”
Đây là lệnh đuổi khách.
Mẫu lên tiếng, cũng nán nữa, một về viện của .
9
Cố Thanh Nhượng thể thêm lời nào với , nhưng gửi thư.
Lá thư là do Lục Ngạc chuyển đến.
Nàng vốn thích Cố Thanh Nhượng, nhưng cứ hết lời dặn dò, rằng nội dung trong thư vô cùng quan trọng đối với .
Thư dài:
[Vân Chu, hề cố ý tổn hại đến danh dự của nàng. Chỉ là do Tích Ngô bệnh nặng, nàng tin chúng hủy hôn thì mới thể yên tâm dưỡng bệnh.]