Sơ Sơ Hướng Dương - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:19:00
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bảo : "Trước khi nhớ tên , gọi là Trình Dương ?"

 

Anh rạng rỡ như ánh mặt trời.

 

Chàng ngốc ngẩn hồi lâu mới phản ứng rằng giữ .

 

Trong ánh mắt chợt lóe lên tia sáng kinh ngạc xen lẫn vui mừng.

 

để Trình Dương ở trong phòng nghỉ tại vườn hoa.

 

Trồng hoa vốn là một công việc nặng nhọc.

 

Từ khi Trình Dương, cũng nhàn hạ hơn nhiều.

 

Anh luôn giúp gánh vác những việc nặng nhất.

 

Anh sẽ khen hoa trồng là nhất thế gian.

 

Hay những lúc trăn trở vì giống cây ghép mới, cũng thức trắng đêm cùng .

 

Anh chẳng hoạt động giải trí gì cho riêng .

 

Những lúc rảnh rỗi, chỉ lặng lẽ đó.

 

Ngắm trời.

 

Nhìn .

 

đến mức nóng bừng cả tai, bèn hỏi : "Anh cứ mãi gì thế?"

 

Trình Dương chống cằm, nở nụ ngây ngốc với : "Sơ Sơ lắm."

 

Nhịp tim ngày càng nhanh hơn.

 

Sau một giấc mơ hỗn loạn, chợt nhận hỏng bét .

 

Thân phận rõ ràng, đầu óc chẳng tỉnh táo... thể rung động như thế chứ?

 

thể thuyết phục nổi bản .

 

Thế là đưa cho ít tiền và quần áo bảo .

 

dặn hãy tìm cảnh sát, tìm gia đình .

 

Trình Dương ngơ ngác , lời nào.

 

Kể từ hôm đó.

 

Trình Dương còn xuất hiện nữa.

 

Mãi cho đến hai tháng , một đối thủ cạnh tranh lành mạnh nhắm tới.

 

Đối phương cử mấy tên côn đồ đến cảnh cáo .

 

Ban đầu chúng chỉ tống tiền nhưng đó nảy sinh ý đồ với .

 

Ngay khi cầm kéo định liều mạng với chúng thì một bóng đột nhiên lao từ phía .

 

Trình Dương như một con báo mất kiểm soát lao vật lộn với ba tên đó cho đến khi cảnh sát tới...

 

Lúc mới , bấy lâu nay vẫn luôn trốn ở gần vườn hoa để bảo vệ .

 

Ban ngày nhặt đồ thừa vứt để ăn, tối đến thì lẻn trong lán ngủ, rời từ sáng sớm.

 

hỏi tại .

 

Tại đuổi mà vẫn ở .

 

Tại rõ ràng sợ đ.á.n.h nhưng thể liều c.h.ế.t vì như thế.

 

Anh chẳng màng đến vết thương mặt, nén đau nhoẻn miệng với : "Vì em đối với ."

 

...

 

Vết thương đó để sẹo.

 

trán gần khóe mắt, chỉ một chút nữa thôi là trúng mắt .

 

Mỗi khi nhận đang vết sẹo đó, đều lời xin , bảo rằng tại bất cẩn quá.

 

Một nỗi đau xót nghẹn ngào đột nhiên lan tỏa trong l.ồ.ng n.g.ự.c .

 

Tại xin luôn là ?

 

Rõ ràng bỏ mấy đều là .

 

Rõ ràng thương vì cũng là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/so-so-huong-duong/chuong-6.html.]

 

Rõ ràng mới là nên lời xin .

 

run rẩy chạm vết sẹo của .

 

Đầu tiên là vết sẹo cũ trán, đó là vết sẹo mới nơi bụng .

 

Cuối cùng, kìm lòng mà nhào lòng .

 

"Em xin .

 

"Em xin ."

 

"Em xin ..."

 

Phó Kỳ An ngẩn : "Vợ ơi..."

 

vùi đầu l.ồ.ng n.g.ự.c , hận thể hết sạch những lời trong lòng.

 

"Em ở bên nhưng mà..." năng chút lộn xộn: "Xin , là em , em nên bỏ rơi nữa."

 

"Không ." Phó Kỳ An ôm c.h.ặ.t lấy : "Anh em thế là để cứu mạng mà, em nỡ để c.h.ế.t."

 

nức nở một trận trong lòng .

 

Sau khi bình tĩnh , mới ngẩng đầu hôn lên cằm : "Lúc phẫu thuật đau ?"

 

Phẫu thuật mở hộp sọ, lúc tỉnh chắc là đau lắm.

 

Anh lắc đầu, nắm lấy tay đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c : "Chỗ đau."

 

Đau lòng ?

 

Hơi thở của khựng :

 

"Tim cũng vấn đề gì ? Vấn đề gì thế? Có nghiêm trọng ?"

 

Phó Kỳ An trả lời, chỉ chằm chằm, khóe môi chợt hiện lên nụ .

 

nhận đang trêu , bèn cáu kỉnh đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c một cái: "Anh cố tình dọa em đúng !"

 

Má lúm đồng tiền của Phó Kỳ An càng hiện rõ hơn.

 

Anh nâng mặt lên, dụi dụi môi nũng như đây: "Vợ ơi, hòa nhé, ?"

 

đưa Phó Kỳ An đến gặp bà nội.

 

Trước đây khi đột ngột rời , bà lo lắng đến mức thao thức suốt mấy đêm liền.

 

Giờ gặp , bà chẳng cho vẻ mặt ôn hòa gì.

 

"Đã bảo Sơ Sơ nhà đừng phiền nữa , giờ còn đến đây gì? sẽ đồng ý cho hai đứa với . Sơ Sơ chịu nổi sự giày vò của thêm nào nữa ."

 

Trước đó vì sợ bà lo lắng nên từng kể với bà những chuyện .

Anan

 

sang bên .

 

Trình Vi nhún vai với : "Bà cứ hỏi mãi, chả lẽ em bảo c.h.ế.t ?"

 

hít sâu một .

 

Thấy Phó Kỳ An đang quỳ im lặng đất giải thích rõ ngọn ngành chuyện.

 

Khi đến đoạn bụng thương, ngay cả Trình Vi - thành kiến với nhất - cũng hít một lạnh.

 

Cuối cùng bà nội thở dài một tiếng.

 

Bà bảo đỡ dậy.

 

bà vẫn mủi lòng.

 

"Vậy hỏi , bên phía bố thì định liệu thế nào?"

 

"Lúc những lời đó với Sơ Sơ, ít nhất cũng chứng tỏ bà đồng ý, cháu gái chịu ấm ức."

 

Phó Kỳ An nắm lấy tay , giọng trịnh trọng:

 

"Người mà con công nhận chỉ Sơ Sơ, bà và em gái."

 

"Quá khứ như , hiện tại như , tương lai cũng sẽ vẫn như thế." Phó Kỳ An khựng một chút, giọng nhạt : "Còn về những khác, con cắt đứt quan hệ ."

 

Anh dùng những từ ngữ tuyệt tình như thế nhưng bình thản như đang một chuyện chẳng liên quan gì đến .

 

Tim thắt , cảm giác đau xót len lỏi khắp tâm trí.

 

Phó Kỳ An... rốt cuộc trải qua những gì?

 

Ra khỏi viện dưỡng lão.

Loading...