SỞ HÒA TRUYỆN - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-05-01 22:35:39
Lượt xem: 238

 

Văn án:

 

Ngày tuyển tú, vô tình bẩn váy múa của Thục phi.

 

Nàng ngay lập tức tỏ yếu đuối và đáng thương :

 

“Bệ hạ, gặp nàng, cũng nạp nàng .”

 

Thiên hạ đều , nàng sinh giống mà hoàng đế tìm mãi thấy.

 

Vậy nên… nàng , lòng liền mềm .

 

Bùi Lâm bật .

 

“Vậy trẫm ban nàng cho kẻ khác?”

 

Thế là một đạo thánh chỉ giáng xuống khiến trở thành Túc vương phi.

 

chính thê vẫn hơn nhiều… điều đó khiến hài lòng.

 

Thế nhưng qua bao lâu, khi cùng Túc vương tạ ơn trong một buổi cung yến vị hoàng đế hiếm hoi thất thần.

 

 

Chương 1

 

Trước khi rời cung, Thái hậu đặc biệt gặp một .

 

Ta là tôn nữ của bà, là quý nữ Sở gia. Nửa tháng , bà từng hứa cho vị trí quý phi.

 

lúc bà chỉ , khẽ thở dài:

 

“Con thể yếu nhược, ở Biện Châu Dược Vương nuôi dưỡng mười ba năm. Phụ mẫu con vì thấy với con nên mới cầu ai gia vì con mưu sự một tiền đồ như . Khi hoàng đế cũng gật đầu, chỉ là…”

 

Chỉ là hiện tại, Bùi Lâm vì Thục phi mà nhất quyết đưa khỏi cung.

 

Ta quỳ trong điện, khi liền nhịn mà hỏi:

 

“Vị Thục phi sủng ái đến ?”

 

Thái hậu trầm mặc một lúc.

 

Cuối cùng chỉ :

 

“Hoàng đế yêu nàng, coi nàng như thê t.ử.”

 

Nam t.ử nhà quan bình thường còn thông phòng thất, mà trong chốn thâm cung mỹ nhân vây quanh , coi Thục phi như chính thê.

 

Ta suy nghĩ một lát, hỏi:

 

“Bệ hạ từng , để chọn trong các vương gia một phu quân đúng ?”

 

Thái hậu gật đầu:

 

“Tĩnh vương từng gặp con, tài hoa hơn , dung mạo tuấn tú. Sau khi chuyện , còn đặc biệt cung, đối với con tình sâu nghĩa nặng. Con thấy thế nào?”

 

Sự đến nước , còn đường từ chối.

 

Ta đang định tạ ơn thì bên ngoài chợt truyền đến một giọng mềm mại dễ :

 

“Chuyện nhân duyên cũng đến duyên phận. Bản cung đặc biệt sai một ống thẻ, chi bằng để Sở cô nương thử vận may, rút trúng ai thì gả cho đó?”

 

Người đến chính là Thục phi Tô Cẩm Nguyệt.

 

Nàng một hoa phục, cao xuống khẽ :

 

“Đây cũng là ý của bệ hạ.”

 

Lời dứt, Thái hậu khẽ nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn gì thêm.

 

bà cũng sinh mẫu của hoàng đế.

 

Ta đành nhận lấy ống thẻ.

 

Rồi nhẹ nhàng lắc.

 

Một thẻ tre rơi xuống.

 

Tô Cẩm Nguyệt cúi nhặt lên, khi thấy tên đó nàng thoáng kinh ngạc, liếc một cái đầy ẩn ý, :

 

“Là Túc vương.”

 

Lời dứt, ngay cả Thái hậu cũng ngẩng đầu sang:

 

“Trường Phong?”

 

Ta từ nhỏ lớn lên ở Biện Châu, mấy khi về những , cũng hiểu vì khi nhắc đến Túc vương, họ phản ứng như .

 

bất luận thế nào hôn sự của , cứ thế định xuống.

 

 

Rời khỏi Từ Ninh cung.

 

Ta thở phào một .

 

Thật cung cũng .

 

Chiếc váy múa vốn bẩn, nhưng Tô Cẩm Nguyệt đang thánh sủng, nàng gì cũng thành đúng, trăm miệng cũng thể biện bạch.

 

Cho nên nếu đều như chẳng sẽ chịu ủy khuất cả đời ?

 

Gió xuân lay cành liễu, đình đài san sát.

 

Ta dọc theo con đường trong cung mà ngoài.

 

Đi nửa đường, bỗng thấy phía xa ngự liễn tiến đến.

 

Ta khựng , lùi sang một bên, cúi hành lễ.

 

cúi đầu nên thấy dung mạo .

 

Chỉ giọng lạnh như ngọc vang:

 

“Ngươi chính là Sở Tam nương?”

 

Thái giám bên cạnh nhỏ giọng nhắc:

 

“Sở cô nương, còn mau ngẩng đầu đáp lời.”

 

Khi cung, từng gặp vị Lý công công hai , còn vì ăn uống hơn mà biếu ông mấy thỏi vàng, coi như chút giao tình.

 

Hành động của ông , cũng là sợ hiểu lễ nghi, mạo phạm Bùi Lâm.

 

Nghe , đang định ngẩng đầu thì Bùi Lâm :

 

“Không cần.”

 

Ta lúc mới nhớ , hứa với Tô Cẩm Nguyệt là sẽ gặp .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/so-hoa-truyen/chuong-1.html.]

Ta đáp:

 

“Vâng.”

 

Gió nhẹ thổi qua.

 

Hắn :

 

“Nghe ngươi từ Biện Châu tới, trẫm hỏi ngươi về một .”

 

Ta ngẩn .

 

Ta cứ nghĩ… đầu chuyện với nếu vì Thục phi mà trách tội thì cũng vì dặn an tâm xuất giá, danh phận Túc vương phi.

 

thế nào cũng ngờ hỏi một câu như .

 

Khi đang định mở miệng thì một giọng vang lên:

 

“Bệ hạ, đến tìm thần ?”

 

“Người hứa, sẽ gặp nàng mà!”

 

Bùi Lâm khẽ , dường như chút bất lực:

 

“Trẫm chỉ hỏi nàng một câu.”

 

“Thần mặc kệ, phạt nàng.”

 

“Phạt thế nào?”

 

Vạt váy của Tô Cẩm Nguyệt dừng mặt .

 

Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.

 

Ngay đó, nàng :

 

“Cho nàng quỳ ở đây một canh giờ .”

 

Bốn phía lặng im.

 

Một lúc lâu hoàng đế lên tiếng:

 

“Theo ý nàng.”

 

 

Khi trở về, suýt nữa vững.

 

Mẫu thấy vết bầm đầu gối , tức giận đến mức ném vỡ chén , vô tình lỡ lời:

 

“Vốn nghĩ dung mạo con vài phần giống Thục phi, mới nghĩ lẽ cũng giống trong lòng bệ hạ, ngờ… bệ hạ để mắt đến con.”

 

“Xem con giống đó bằng Thục phi.”

 

bọn họ … ngày tuyển tú Bùi Lâm còn kịp gặp , Tô Cẩm Nguyệt lóc tố cáo, bẩn váy múa của nàng.

 

Ta lạnh giọng hỏi:

 

“Ý là ? Người đó là ai?”

 

“Là một cô nương mà bệ hạ gặp ở Biện Châu năm xưa. Nếu nàng còn ở đây, e rằng ngôi hoàng hậu cũng dễ dàng … chỉ tiếc bệ hạ sợ gây bất lợi cho nàng, nên từng cho ai thấy chân dung.”

 

Ta lạnh:

 

“Đó mới là lý do các nhất định ép cung ?”

 

Mười ba năm ở Dược Vương cốc, bọn họ hề hỏi han.

 

Ta vốn thấy lạ vì họ đột nhiên đón về nhưng xem tất cả đều là toan tính của bọn họ.

 

Kể từ đó, dần xa cách với phụ mẫu

 

Không lâu , gả Túc vương phủ.

 

Đêm tân hôn, hoàng đế đích đến.

 

Ta đội khăn hỉ, tay một nam nhân khác nắm tay.

 

Hắn tặc lưỡi:

 

“Hoàng đến đây?”

 

Bùi Lâm bước tới, vỗ vai :

 

“Chúng cùng một mẫu , ngươi thành , trẫm tất nhiên đến.”

 

“Huynh đấy, thích cưới thê t.ử. Nếu thật lòng thương , thì mang tân nương .”

 

Lúc mới hiểu, vì hôm đó Tô Cẩm Nguyệt và Thái hậu phản ứng như .

 

Phu quân của hóa là một kẻ ăn chơi vô dụng.

 

Bùi Lâm khẽ thở dài:

 

“Nói linh tinh gì đó, nữ t.ử Sở gia vốn nổi tiếng dung mạo xuất chúng, vô cùng xứng với ngươi.”

 

Bùi Trường Phong tin, ngay mặt Bùi Lâm định vén khăn trùm đầu của .

 

Giọng lười nhác:

 

“Đẹp , thôi.”

 

Trong nháy mắt, đại sảnh náo nhiệt hẳn lên.

 

“Vương gia, ngài cần gì ? Cẩn thận đêm nay tân nương cho ngài lên giường.”

 

“Sở gia mỹ nhân, ngài cứ yên tâm thiệt . Hôm nào dẫn tẩu tẩu đến tìm uống rượu nhé!”

 

Ngay cả Bùi Lâm cũng tay ngăn :

 

“Hồ nháo!”

 

Trong ánh thoáng qua của , cổ tay Bùi Lâm vững vàng hữu lực, còn Bùi Trường Phong thì như chẳng chút sức nào, giữ kêu đau.

 

“Được , nữa.”

 

Đến khi phòng tân hôn, gian xung quanh cuối cùng cũng yên tĩnh.

 

Bùi Trường Phong vén khăn, một cái.

 

Khi bốn mắt chạm , ánh mắt thoáng sững .

 

Một lúc lâu , mới lúng túng :

 

“Nàng hại t.h.ả.m .”

 

“Nàng , tối qua vì nàng mà Tĩnh vương còn đặc biệt tìm để đ.á.n.h một trận ?”

 

 

 

Loading...