như lời bọn họ , các hòa thượng của Từ Tể Tự ba ngày tới sơn môn của Tân Nguyệt Tông, mấy cái đầu bóng lưỡng so với hàng t.ử mái tóc đen dày của Tân Nguyệt Tông thì dễ khiến chú ý. Ôn Ninh phía Ôn Hiệp lén các vị hòa thượng, những đều tồi, trong đó một bộ dáng đặc biệt xinh . Với cái đầu trọc tròn trịa như , cũng phá hủy khí chất tựa như Trích tiên của y. Ngược càng lộ rõ tướng mạo, càng lộ vẻ thanh cao xuất trần.
Nga, đây chính là “con nhà ” trong miệng của sư phụ, là Vô Âm đại sư .
“Tố Vấn sư , cũng tới đây .” Nàng khẽ gãi một bên mặt chạy tới, giả vờ như chuyện gì hỏi bên cạnh là Cửu sư Tố Vấn, “Vô Âm đại sư tướng mạo thật .”
“Hừ, nữ t.ử các ngươi chỉ mặt.” Tố Vấn khịt mũi trút giận.
“Được sư , quanh năm hành tẩu ở bên ngoài, chuyện bát quái gì của y .” Thừa dịp Ôn Hiệp bắt mạch cho Vô Âm, hai t.ử tập trung thấp giọng thì thầm.
“Huynh chỉ đây y là nhi t.ử độc nhất của Bùi gia, là một Kiếm tu thế gia, khi y đời thì phật âm lượn lờ vang lên. Mọi đều là vì Bùi gia sát nghiệt nặng nề nên Phật tổ mới để Phật t.ử sinh ở Bùi gia. Vì y tục danh, mà chỉ pháp danh là Vô Âm.” Tố Vấn nghiêng với sư , “Phi, rõ ràng là một hòa thượng, tại liên tục đầu bảng xếp hạng ‘Nam nhân gây thương nhớ XOXO nhất Tu Chân Giới’ , thật trong đầu nữ tu các ngươi đang nghĩ cái gì nữa.”
“....Huynh nhiều ư?! Còn nữa, sẽ thương nhớ y, từ chối đại diện cho các nữ tu khác.”
Ôn Hiệp thu tay bắt mạch, khoát tay áo dậy, tới mặt hai t.ử đang sột soạt ngừng chuyện phiếm, cho mỗi một cái cốc đầu.
Ôn Ninh ôm đầu rơi lệ, ngay cả hình ảnh sư phụ trong tầm mắt cũng trở nên mơ hồ.
Vô Âm vẫn như cũ cúi thấp đầu, tựa như từng thấy gì.
“Chê .” Ôn Hiệp xoa tay, đầu với Liễu Phàm, “Là Hoan Tình cổ.”
Linh Xu nhíu mày, những khác trong đại điện hít một ngụm khí lạnh —— Hoan Tình cổ chính là thiên hạ kỳ độc, t.h.u.ố.c giải. Người trúng cổ độc sẽ ngày càng trở nên tàn nhẫn và hung bạo, cho đến khi tẩu hỏa nhập ma c.h.ế.t như đèn cạn dầu.
Đương nhiên, mãi cho đến khi thấy cái tên , Ôn Ninh mới sợ hãi hiểu —— Nàng nhớ , chẳng trách nàng cảm thấy cái tên Vô Âm quen thuộc đến như . Vốn dĩ nàng cho là vì sư phụ cứ nhắc mãi đến ‘con nhà ’ với nàng, cho đến , khi nàng cái tên ‘Hoan Tình cổ’ .
Thì là nàng xuyên ! Mà nàng đây là xuyên sách!
“Vô Âm” —— Là một nhân vật phản diện, là một đại ma đầu trong cuốn tiểu thuyết tu tiên mà nàng từng khi xuyên sách. Trong cuốn tiểu thuyết đó, bởi vì trúng kịch độc t.h.u.ố.c giải, lão tổ của Tân Nguyệt Tông cách nào cứu chữa nên y sinh tâm ma, Vô Âm khước từ lời đề nghị ở Tân Nguyệt Tông. Ngược , tự tìm nữ Ma tu Họa Mi hạ cổ độc cho y, kết quả, những cổ độc tái phát mà còn ả bắt . Bị bắt như , y chịu loại t.r.a t.ấ.n, cuối cùng tâm tính cũng đại biến . Trở thành một hủy dung, tàn bạo lãnh khốc, ghét nữ nhân, là một đại ma đầu g.i.ế.c chớp mắt.
—— Đã qua mười tám năm, nàng còn nhớ rõ nữa, nàng thật sự cảm thấy quá khó để nhớ . Có lẽ là vì cuộc đời của quá t.h.ả.m nên hiện giờ nàng mới nhớ .
“Loại độc giải .” Ôn Hiệp nhíu mày, “Hơn nữa, vấn đề của ngươi ở trúng độc, biện pháp áp chế Hoan Tình cổ phát tác, nhưng ngươi ở Tân Nguyệt Tông.”
“Y tu nếu chữa trị cho bệnh, khi đột phá cảnh giới sẽ dễ sinh tâm ma. Nếu Ôn lão tổ nắm chắc việc giải độc, Vô Âm liền——"
“Sư phụ, là giao y cho con chiếu cố ?” Một thanh âm nhẹ nhàng chen .
Ánh mắt của Vô Âm và Ôn Hiệp đồng thời rơi xuống mới lên tiếng, “Hồ nháo.” Ôn Hiệp nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-1-sau-khi-thanh-tang-trung-co-2.html.]
“Sư phụ là Hóa Thần cảnh, đương nhiên Hóa thần cảnh so với Trúc Cơ cảnh như con thì quý giá hơn nhiều,” Ôn Ninh những sợ, ngược còn tiếp, “Sư phụ biện pháp áp chế cổ độc, nhất định đến lúc nào đó sẽ biện pháp giải cổ độc. Để con chiếu cố cho Vô Âm đại sư , dù thì con cũng tư chất tu tiên, ở Trúc Cơ cảnh cả đời cũng cả. Hơn nữa, con còn sư phụ và các sư dưỡng mà, cũng sợ khác khi dễ.”
Ôn Hiệp:.....
Đồ chỗ nào cũng , chỉ là chí tiến thủ.
“Hồ nháo! Muội Hoan Tình cổ ——" Linh Xu vỗ bàn, “Muội là nữ nhi——" Sau đó cảm thấy lời giống như tín nhiệm cách đối nhân xử thế của Vô Âm, vì đột ngột dừng , “Tóm là !”
Ôn Hiệp trầm mặc.
“Ninh nhi, con lời là nghiêm túc?” Sau một lúc lâu, Ôn Hiệp hỏi .
“Đồ nhi cũng nhất thời bồng bột.” Ôn Ninh thẳng mắt Ôn Hiệp, sống lưng thẳng tắp.
Suy nghĩ của nàng thật đơn giản, cứu một mạng còn hơn xây bảy tòa tháp. Nếu hòa thượng trở thành đại ma đầu, nàng chính là cứu tính mạng của thiên thiên vạn vạn bá tánh trong tương lai đó.
Cũng đủ để xây một cái tháp thông thiên .
Tâm huyết bỏ cũng uổng.
Hơn nữa, Vô Âm là , trở thành như thật sự đáng tiếc.
Liễu Phàm và Liễu Trần , Vô Âm đang cự tuyệt, cả hai đều lắc đầu.
Vô Âm im lặng.
Ôn Hiệp liếc hai lão đầu trọc, cất lời, “Vô Âm đại sư, ý của ngươi như thế nào? Đệ t.ử của chút lỗ mãng, nhưng về y thuật tinh thông.”
Vô Âm chỉ đành chắp tay chữ thập, “Một khi , Vô Âm đành phiền .” Y thoáng qua tiểu nữ tu Trúc Cơ mà từ lúc đến đây vẫn từng qua , nghĩ thầm——
Cái gọi là ‘Ta địa ngục thì ai ’, cứ tạm coi là như thế .
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])