SAU KHI NGỦ VỚI NAM CHÍNH TA LIỀN BỎ RƠI HẮN - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-11 19:11:24
Lượt xem: 1,486

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 5

 

【Aaaaaaaa!】

 

【Aaaaaaaa!】

 

【Nữ nhân! Nhất định đừng bỏ qua !】

 

【Khoan ! Các ngươi rốt cuộc phe nào ?!】

 

【Nếu thể… ngủ ở giữa.】

 

 

Bình luận đừng nhảy nữa!

 

Che mất tầm của !

 

 

“Ta thể tùy ngươi hấp thu dương khí.”

 

Đầu ong một tiếng.

 

Kiếm tu từ xưa là đỉnh cấp lô đỉnh trong mắt Hợp Hoan tông.

 

Nhiều năm luyện kiếm.

 

Thân thể rèn luyện đến vô cùng mỹ.

 

Vừa bộc phát, bền bỉ.

 

Dương khí dồi dào.

 

Linh lực tinh thuần.

 

… là đầu trong kiếm tu.

 

Càng là cực phẩm trong cực phẩm.

 

Lần mới ăn sơ ba .

 

Vốn vẫn còn thỏa mãn.

 

nghĩ tới việc nhục , nên mới c.ắ.n răng bỏ .

 

bây giờ… là tự nguyện…

 

Ta nuốt nước bọt.

 

Liên tục khuyên .

 

ngửi thấy mùi linh khí thanh lãnh .

 

Ta vẫn ma xui quỷ khiến tiến gần.

 

Đại bổ…

 

Cực phẩm…

 

Hấp thu dương khí ba cách.

 

Môi lưỡi là thượng.

 

Nhũ tiêm là trung.

 

Dương vật là hạ.

 

Môi lưỡi…

 

Ta thử chạm nhẹ.

 

Hắn lập tức giữ gáy , ngẩng đầu phối hợp.

 

Kiếm Tôn vốn trầm mặc.

 

Giờ phút mở miệng, chủ động đưa đầu lưỡi .

 

Hai dây dưa c.ắ.n mút.

 

Sau đó ngậm lấy, hút lấy.

 

Từng sợi dương khí theo đó chảy miệng .

 

Cảm giác tê dại lan theo từng động tác nhỏ.

 

Ta giữ vai .

 

Nụ hôn càng lúc càng sâu.

 

Cuối cùng hẳn lên đùi .

 

Tiểu Kiếm Tôn ở lập tức tinh thần phấn chấn.

 

Hắn khẽ rên một tiếng.

 

Cánh tay siết lấy eo c.h.ặ.t hơn.

 

 

Bình luận vốn ồn ào mắt bỗng nhiên hiểu vì biến mất.

 

Trong cơn mơ hồ, chợt ngộ .

 

Hóa bọn họ xem cảnh nhạy cảm!

 

“Chuyên tâm…”

 

Hắn c.ắ.n nhẹ môi , lòng bàn tay nóng nảy trượt lưng .

 

Được .

 

Pháp bảo chặn bình luận của .

 

Kiếm tu…

 

Một khi thả lỏng thật sự đúng là khiến khó chống đỡ…

 

Ban đầu còn dịu dàng kiềm chế.

 

Về thì đòi hỏi vô độ.

 

Hai bên eo ấn đến in cả dấu tay.

 

Trên cũng đầy vết hôn.

 

Vừa nhạt một chút.

 

Lại in thêm.

 

Đậm nhạt chồng chất.

 

Cả mềm nhũn rã rời…

 

Tất nhiên cũng kém phần đặc sắc.

 

Ta thích c.ắ.n .

 

Nghe tiếng hít khí vì đau.

 

Trên cơ n.g.ự.c, dấu tay khi đ.á.n.h nhẹ che lên vết c.ắ.n.

 

Một khi bắt đầu.

 

Thì điên đến cùng.

 

 

Một tuần .

 

Ta đá xuống giường.

 

Chân đạp lên n.g.ự.c , nghiến tới nghiến lui.

 

“Đủ đủ đủ !”

 

Hắn nắm lấy cổ chân .

 

Từng chút vuốt lên .

 

“Vẫn đủ…”

 

“Không đủ thì tự chơi ! Lão nương hầu nữa!”

 

Ta nhanh ch.óng khoác pháp bào.

 

Chạy trối c.h.ế.t khỏi Côn Luân.

 

 

Bình luận lâu thấy ùn ùn xuất hiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/sau-khi-ngu-voi-nam-chinh-ta-lien-bo-roi-han/chuong-5.html.]

 

Không ngờ còn chút nhớ chúng.

 

【Tại tắt đèn! Có gì mà VIP tôn quý như xem?!】

 

【Ta mới thấy hôn lưỡi xong là hết! Không ngờ nam chính chủ động .】

 

【Thiết lập nhân vật đổi ? Nam chính vốn là kiểu ngoài lạnh trong nóng, giờ thành gợi tình công khai thế ?】

 

【Không quyến rũ cho là thê t.ử chạy mất ~】

 

【Nữ phụ tính là thê t.ử cái gì?! Nữ chính mới là thê t.ử chứ!】

 

【Người còn ? Không thích xem thì thoát , bấm × ?】

 

 

Ta xem mà bốc lên một cơn tức vô cớ.

 

Quả nhiên…

 

Cái gọi là nhớ nhung là ảo giác.

 

 

Ta về tông môn bế quan nhập định.

 

Cuối cùng cũng còn thấy đống bình luận ồn ào nữa.

 

Chẳng lẽ điều nghĩa là…

 

Sau yên tĩnh.

 

Hoặc là song tu, hoặc là nhập định?!

 

là thần khí khuyến học…

 

 

Khi chuyển hóa bộ dương khí tích trữ.

 

Tu vi tăng vùn vụt như tên lửa.

 

Ta thừa nhận.

 

Trước đây còn giả vờ thanh cao.

 

song tu sướng mà còn tiến giai nhanh thế … đúng là quá thơm.

 

 

Khi tinh thần sảng khoái bước ngoài.

 

Thẩm Lăng Uyên đang trong sân .

 

Một bình ngọc xanh nhỏ.

 

Hai chén .

 

Hơi nước lững lờ bay lên.

 

Nhàn nhã vô cùng.

 

“Ngươi tới gì…”

 

Đối diện .

 

Ta dần dần một cảm giác chột khó .

 

Giống như đối mặt chủ nợ.

 

Chỉ là chủ nợ đòi nợ.

 

Còn tiếp tục cho tiền.

 

Ngươi ăn ăn?

 

Nhận nhận?

 

Vừa ăn nhận vốn là bản tính của .

 

đồ miễn phí… thường đắt nhất.

 

 

“Uống ?”

 

“Trà Ngộ Đạo.”

 

Câu chất vấn định của nuốt ngược .

 

Trà Ngộ Đạo.

 

Đó là Trà Ngộ Đạo!

 

Một ngụm thể bằng trăm năm tu vi.

 

Bảo thơm thế.

 

Ta lặng lẽ xuống.

 

Húp một ngụm nhỏ.

 

Linh lực theo cổ họng chảy xuống.

 

Êm ái dịu dàng lan khắp tứ chi bách hài.

 

Ừm~

 

Thật tuyệt~

 

 

Hắn cứ thế rót cho hết chén đến chén khác.

 

Trực tiếp đẩy tu vi của lên Độ Kiếp hậu kỳ.

 

Ta xoa xoa tay.

 

Không nên cảm ơn thế nào.

 

Hắn bỗng :

 

“Cũng gần đủ .”

 

“Chúng so tài một chút nhé?”

 

Hả?

 

Trong mắt bỗng bốc lên lửa hừng hực.

 

Kiếm tu vốn thể cưỡng việc tỷ thí.

 

Chỉ cần tới hai chữ “so tài” là tay ngứa ngáy.

 

 

【Sao phát triển kiểu ? Ta tưởng nam chính sâu đắm đuối chuẩn hôn , hóa là… đ.á.n.h …】

 

【Các ngươi kiếm tu… thật là… chỉ trỏ chỉ trỏ】

 

 

Sương sớm còn tan.

 

Trên diễn võ đài phủ một lớp sương mỏng.

 

Thẩm Lăng Uyên sẵn ở đầu lôi đài.

 

Bạch y như tuyết.

 

Kiếm vẫn rút khỏi vỏ.

 

Chỉ lặng lẽ .

 

“Mời.”

 

Hắn mà để tay .

 

 

Ta cũng khách khí.

 

Tứ Thủy kiếm trong tay phát vầng sáng lam nhạt.

 

Quanh kiếm nhanh ch.óng ngưng tụ những giọt nước li ti.

 

Khi kiếm thế khởi lên.

 

Tựa như dòng thác cuồn cuộn.

 

 

Loading...