Dạo gần đây Nguyên Kỳ sống mấy vui vẻ gì cho cam. Tuy tung tích linh đăng vẫn lộ nhưng Tạ Phùng Xuyên phát điên cái gì mà ngày nào cũng bắt bài tập, bắt học thuộc lòng và thông hiểu thấu đáo cuốn Quy huấn dày cộp .
Trưa hôm đó, Nguyên Kỳ lén lút thò đầu hang, định bụng bò thật khẽ khàng để trốn học. ngang qua chỗ Tạ Phùng Xuyên thì đôi mắt thanh lãnh của đột nhiên mở : “Ngươi định ?”
Nguyên Kỳ đổ mồ hôi hột, gượng gạo: “Hì hì, tưởng ngài đang nghỉ ngơi nên dám phiền, chỉ định chuẩn bữa trưa thôi mà.”
“Ừ. Còn kiểm tra bài tập ngày hôm qua nữa. Lại đây cho .”
Trong hang động ngập nắng, Nguyên Kỳ bồ đoàn, lắp bắp bài.
Cậu lúc thì gãi đầu, lúc thì c.ắ.n móng tay, chỉ một chương ngắn thôi mà nửa canh giờ trôi qua vẫn thuộc lòng . Sắc mặt Tạ Phùng Xuyên bắt đầu trở nên khó coi khi nhắc và sửa chính tả hàng chục cho .
Hắn nghiến răng giận dữ: “Đây chính là kết quả cả đêm qua ngươi dùi mài đèn sách đó ? Tư chất kém, thiên phú thấp, thế còn lười biếng thì thể...”
Hắn định thêm gì đó nhưng gương mặt trắng trẻo đỏ bừng lên vì tức giận.
Nguyên Kỳ ngây thơ ngước lên hỏi: “Thiếu Ty Mệnh, thể gì?”
Tạ Phùng Xuyên dời mắt chỗ khác, trầm giọng quát: “Đưa tay đây.”
“Hả? Để gì cơ?”
“Bảo đưa thì cứ đưa .”
Nguyên Kỳ run rẩy đưa tay , Tạ Phùng Xuyên đột nhiên lấy một cây roi mềm màu trắng tinh.
Cậu sợ hãi rụt tay , lẩm bẫm trong miệng: “Lại còn... còn dùng đến cả hình phạt vật lý nữa ?”
“Nếu đ.á.n.h thì ngươi nhớ ?”
Cây roi đưa lên cao nhưng kịp rơi xuống, Nguyên Kỳ kêu lên một tiếng đầy đau đớn giống như đ.á.n.h thật.
Tạ Phùng Xuyên với vẻ mặt thể tin nổi: “ là yếu đuối!”
Dù lời mắng mỏ nhưng lúc roi rơi xuống lòng bàn tay trắng trẻo của nhẹ, chỉ tạo một tiếng chát khẽ khàng. do làn da của Nguyên Kỳ quá mỏng manh, chỉ bấy nhiêu thôi hằn lên một vệt đỏ rực như thể bắt nạt t.h.ả.m thương lắm.
Tạ Phùng Xuyên mất tự nhiên mặt chỗ khác. Đôi mắt Nguyên Kỳ lúc đỏ hoe vì tủi . Cậu sai cái gì mà bắt học mấy cái thứ khô khan cơ chứ?
Thấy mắt bắt đầu ngấn nước, rốt cuộc cũng nỡ đ.á.n.h thêm cái thứ hai, chỉ nhíu mày : “Nền tảng của ngươi quá kém cỏi, bữa trưa sẽ trực tiếp giám sát ngươi học tập.”
Sau bữa trưa, Nguyên Kỳ ngoan ngoãn đó nhưng vẻ mặt đầy lo lắng và tội . Tạ Phùng Xuyên đôi bàn tay trống của , gân xanh trán giật liên hồi, cố kìm nén cơn giận mà hỏi: “Sách ?”
Nguyên Kỳ đang nặn vẻ mặt tủi , định dùng nước mắt để dối là cuốn sách mất tích .
Ai mà ngờ Cẩm Mao Thử lạch bạch chạy từ xa tới, miệng ngậm một cuốn cổ tịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/sau-khi-nam-chinh-bi-xem-la-cong-cu-giai-doc/chuong-23-co-tri-thuc-got-rua-thi-moi-tro-thanh-mot-con-chuot-co-tu-duong.html.]
“Thiếu Ty Mệnh đại nhân! Sách ở đây!”
Nguyên Kỳ lặng , nhớ rõ ràng hồi trưa thừa lúc ai chú ý mà ném nó hố lửa cơ mà?
Cẩm Mao Thử đưa sách cho Tạ Phùng Xuyên, nheo mắt nịnh nọt dụi đầu tay , cũng quên liếc Nguyên Kỳ một cái đầy khiêu khích.
Nắm đ.ấ.m của Nguyên Kỳ cứng , nghiến răng nghiến lợi lườm con chuột nhỏ nhen đang đắc chí . Cẩm Mao Thử l.i.ế.m l.i.ế.m bộ lông trắng muốt đầu sang một bên ‘hứ’ một tiếng rõ dài.
Tạ Phùng Xuyên dùng lòng bàn tay rộng cùng những ngón tay trắng trẻo rõ từng đốt xương, nhẹ nhàng cầm lấy cuốn sách. Hắn lật đến trang thứ mười nâng mí mắt lên: “Nội dung chương hai tiết mười, ôn một nữa.”
Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤
Nguyên Kỳ đành nhận lệnh cầm lấy cuốn sách, nhưng trong lòng thì phục chút nào. Cậu đảo mắt : “Thiếu Ty Mệnh đại nhân, một học thấy buồn chán lắm, là để Tiểu Tuyết học cùng . Nó rõ ràng cũng cần tri thức gột rửa thì mới trở thành một con chuột tu dưỡng, học thức .”
Cẩm Mao Thử đột ngột gọi tên thì cả cứng đờ, hai cái tay ngắn ngủn để , thở mạnh một cái cũng dám.
Tạ Phùng Xuyên liếc nó một cái: “Ừ, là linh sủng của ngươi, tất nhiên là cũng nên học.”
Trời dần tối, hai canh giờ miệt mài, cả Nguyên Kỳ và Cẩm Mao Thử đều rũ rượi như cà tím dính sương. Tạ Phùng Xuyên tay cầm roi mềm, thỉnh thoảng kiểm tra trọng tâm khiến một một chuột run cầm cập.
Cẩm Mao Thử dù cũng là linh sủng, mí mắt sụp xuống là đổ rầm bồ đoàn ngủ say như c.h.ế.t. Nguyên Kỳ định bắt chước nhưng mới định ngã xuống, ánh mắt Tạ Phùng Xuyên quét tới: “Buồn ngủ ?”
“Vâng !” Nguyên Kỳ mong chờ .
Tạ Phùng Xuyên lạnh lùng vô tình: “Không ngủ.”
Nguyên Kỳ lườm con chuột đang ngủ ngon lành , hậm hực hỏi: “Tại nó ngủ mà thì ?”
Tạ Phùng Xuyên vân vê cây roi, chằm chằm gương mặt đang phồng lên vì giận của Nguyên Kỳ: “Người tâm vọng tưởng là ngươi, nó.”
Nguyên Kỳ thấp giọng lẩm bẩm: “Ta thì vọng tưởng gì chứ?”
“Cứng miệng.” Tạ Phùng Xuyên .
“Ngài thiên vị, ngài rõ ràng là nhắm .”
Cậu trả lời thì phạt đ.á.n.h lòng bàn tay, con chuột trả lời thì mắt nhắm mắt mở cho qua. Dù là tên nịnh bợ thì cũng lòng tự trọng chứ?
Đây là hiếm hoi Nguyên Kỳ thực sự tức giận với Tạ Phùng Xuyên. Cậu ném cuốn sách xuống đất, khoanh tay n.g.ự.c, hai má trắng nõn phồng lên như một con cá nóc đang cáu kỉnh.
Tạ Phùng Xuyên thế mà chấp nhặt hành động ném sách quá đáng , chỉ lặng lẽ gương mặt cùng với hàng lông mi dài rủ xuống. Da của Nguyên Kỳ trắng, vì giận mà nhuốm màu hồng nhạt trông như một quả đào mọng nước, cũng giống như miếng đậu phụ non mềm. Hắn tự chủ mà xoa nhẹ đầu ngón tay, cổ họng thắt .
Nguyên Kỳ nhận ánh mắt của bèn khó xử hỏi: “Ngài... ngài gì?”
“Ai ngươi?”
Tạ Phùng Xuyên dời mắt , gương mặt thanh lãnh thoáng hiện vệt hồng ngượng ngùng, giọng khàn khàn: “Hôm nay ôn tập đến đây thôi, ngươi về .”
“Ồ...”