Sau khi không đưa hộp chuyển phát nhanh cho bà lão dưới lầu nữa - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-28 23:19:02
Lượt xem: 19

Dạo gần đây các sàn thương mại điện t.ử đang đợt khuyến mãi, hàng hóa chất đống như núi.

 

mới phân loại xong một xe hàng thì cô giáo ở trường con gái gọi điện đến, với giọng điệu nhẹ nhàng, đối phương là giáo viên chủ nhiệm mới.

 

"Chào Nhạc Nhạc, trường đang tổ chức “Hoạt động cứu trợ mèo hoang”, các con sẽ tự bàn cào móng cho mèo. Nghe Nhạc Nhạc bảo bên vận chuyển, chị thể hỗ trợ cho các cháu mấy cái thùng giấy ạ?"

 

liếc cái khung sắt lớn ở cửa.

 

Sau khi lấy hàng, giới trẻ thường thích bóc hộp ngay tại chỗ.

 

Thế là tiện thể dựng một điểm thu gom giấy vụn, nửa ngày, giấy chất cao như núi.

 

nghĩ để thì cũng chỉ để bán phế liệu, chi bằng đưa cho lũ trẻ để chúng biến đồ bỏ thành vật ích.

 

Đến lúc từ trường trở về thì trời tối mịt.

 

Trước cửa trạm chuyển phát vây kín những về đang chờ lấy hàng.

 

Tiếng thông báo "nhập kho", "xuất kho" vang lên liên hồi, dù thuê thêm năm mà vẫn xuể.

 

"Tiểu Lệ, thùng giấy hôm nay ít thế hả cháu?"

 

Nghe thấy gọi , mới thấy bà lão đang chống gậy đó.

 

Đó là thím Hồng, sống ở tầng nhà .

 

liếc cái khung sắt, giọng điệu chẳng chút thiện cảm: "Bình thường bán 20 tệ, mà chỗ hôm nay chắc nổi 5 tệ !"

 

đây hứa với bà rằng sẽ giữ bộ thùng giấy khách bỏ để bà bán phế liệu.

 

hôm nay cô giáo của con gái mở lời xin, nghĩ bụng lấy mấy cái chắc cũng chẳng .

 

"À, thím Hồng, cháu xin nhé, hôm nay chỉ bấy nhiêu thôi ạ..."

 

"Đang là dịp khuyến mãi lớn, mà ít hơn ngày thường chứ?!"

 

ngắt lời , giọng đầy vẻ nghi ngờ.

 

"Cô thật , thấy kiếm tiền nên cô đỏ mắt, lén đem bán ?

 

"Cô tham quá đấy, bà chủ lớn đến chút tiền của già cũng dòm ngó thế hả!"

 

Bà lão gào lên to, khiến khách khứa xung quanh đều ngoái .

 

Trong lòng tuy chút khó chịu, nhưng cũng chuyện bé xé to.

 

"Thím Hồng, là trường của Nhạc Nhạc cần dùng nên cháu lấy mấy cái. Thế ... mai nhé, ngày mai cháu sẽ để dành hết cho thím, ai xin cũng cho! Được ạ?"

 

Nghĩ già chờ cả ngày cũng chẳng dễ gì, đành nhã nhặn cầu hòa.

 

Nào ngờ, đối phương chẳng những thèm đếm xỉa mà thái độ còn hống hách hơn.

 

"Ngày mai vốn dĩ là của !

 

"Chỗ của ngày hôm nay cô đền mà định ?!"

 

định dùng gậy chắn đường , nhưng tay run thế nào đập thẳng đầu gối .

 

Cả ngày việc chân tê cứng, cú đ.á.n.h khiến đầu gối đỏ ửng lên.

 

Thím Hồng cũng sững một chút.

 

cậy lý, còn "hứ" một tiếng rõ dài.

 

"Biết đau chứ? Đáng đời!

 

"Ai bảo cô dám lấy đồ của mụ già phúc cho nhà trường!"

 

Nước bọt của bà b.ắ.n cả lên mặt , ngọn lửa giận trong lòng bùng lên dữ dội.

 

Đồ của bà ư? thật sự hỏi là từ bao giờ mà đống thùng giấy trở thành đồ của bà thế?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/sau-khi-khong-dua-hop-chuyen-phat-nhanh-cho-ba-lao-duoi-lau-nua/chuong-1.html.]

2

 

Hai năm , khi mới tiếp quản trạm chuyển phát nhanh của khu phố .

 

Chẳng ai tin .

 

Họ bảo: "Một bà đơn thì gánh vác nổi cái cửa hàng việc chân tay nặng nhọc ?"

 

là đàn ông nghề sẽ hợp hơn, nhưng phụ nữ cũng chẳng hạng yếu đuối gì. Hơn nữa học chuyên ngành logistics, công việc bây giờ chỉ đơn thuần là dùng sức.

 

Rất nhanh đó, trạm chuyển phát ngày càng ăn nên .

 

Hồi đó, cửa chỉ một cái thùng rác nhỏ.

 

Khách hàng đồng thanh đề nghị lắp một cái to hơn.

 

Họ bảo mỗi bóc hàng xong cứ chạy tìm chỗ vứt vỏ hộp xa lắc phiền phức, chi bằng cứ để cho , gom một chút là thể đem bán phế liệu .

 

Đừng thấy chúng nhẹ mà khinh, gom buộc gọn mang bán, một ngày cũng kiếm ít nhất hai ba mươi tệ.

 

Công việc vốn dĩ định .

 

Thím Hồng chẳng ngóng từ , tối muộn chạy sang nhà lóc kể lể, bảo con trai con dâu chẳng cho đồng tiền sinh hoạt nào, ngày nào cũng nhặt vỏ chai, cực khổ lắm mới bán hai tệ.

 

còn hôm qua đường trơn, chân bà yếu nên ngã ngay cạnh thùng rác.

 

Bà lão nước mắt ngắn nước mắt dài, cầu xin nhường mối ăn cho bà .

 

Thấy cảnh bà tội nghiệp, chúng mủi lòng nên đồng ý luôn.

 

"Nhớ là giữ cho đấy nhé!" Thím Hồng khi còn ngoái đầu dặn , "Đừng để mấy lão già lấy mất cái nào!"

 

thừa hiểu chỉ dòm ngó đống thùng giấy .

 

Mấy ông bà già trong khu phố, ai mà thèm thuồng?

 

Thế là cái đặc quyền , ưu tiên cho bà suốt hai năm trời.

 

Thế nhưng ngờ, chẳng những ơn mà còn coi đó là điều hiển nhiên!

 

"Thím Hồng, đống giấy vụn bình thường cháu giúp thím giữ , nghĩa là nó thuộc về thím. Đã thím còn điều, thì từ nay về cần đến lấy nữa ."

 

Nghe bảo cho nữa, bà cuống cả lên.

 

"Không của thì chẳng lẽ là của cô?

 

"Cô chủ mà lòng đen tối quá đấy! Người gửi hàng cô thu tiền, đóng gói cũng thu tiền, đến cả cái vỏ hộp bỏ mà cô cũng chiếm cho bằng !

 

"Ai mà tiền của cô sạch sẽ ?

 

"Tivi ngày nào chẳng đưa tin, bảo là nhân viên giao hàng lén lấy trộm đồ quý giá mang về nhà, dối là mất hàng!"

 

tức đến run , lập tức ngắt lời bà : "Bà lão , thì cũng giữ lấy chút lương tâm chứ!"

 

Cửa hàng của vốn uy tín trong khu .

 

Phí thu thấp, tỉ lệ thất lạc hàng hóa cũng cực kỳ thấp.

 

Người khác hễ quá cân một chút là tính tròn 1kg, còn thì nếu bớt tiền lẻ cho khách là bớt ngay.

 

Lúc , những vị khách đang xem kịch cũng nhịn nữa, thi lên tiếng bênh vực .

 

"Bà lão ơi, dịch vụ vận chuyển thì thu tiền công chứ!"

 

"Nếu bà tiếc tiền thì tự đóng gói, tự xách tay mà giao, ai ép bà !"

 

"Các ông hiểu , bà là kiểu tiếc tiền, lấy thùng giấy chúng vứt để mang bán lấy tiền đấy. Giờ cô Lệ cho nữa nên bà mới nổi khùng lên thế !"

 

"Sao giúp giúp nhầm kẻ vô ơn thế ?"

 

"Đáng lẽ nên giúp bà , cứ để bà "đánh du kích" tranh giành với mấy cụ già khác trong khu phố, để xem bà tranh nổi !"

 

 

Loading...