bà chỉ thở dài:
“Biết sai là . Lo mà sống cho tử tế . Không thể cứ bám mẫu mãi. Sau đừng ăn chơi trác táng nữa là .”
Chu Đại Trụ sững sờ:
“Nương, cho con về ?!”
“Chia nhà khi chẳng rõ , theo Nguyệt Nguyệt.”
Chu Đại Trụ gào lên:
“Ai là Nguyệt Nguyệt?!”
Trước giờ họ đều gọi là Lưu thị.
Ta trầm giọng:
“Ta là Nguyệt Nguyệt.”
Chu Đại Trụ , như kẻ c.h.ế.t đuối vớ cọc:
“Lưu Nguyệt, sai , dứt khoát với Mẫu Đơn, đứa trong bụng nó của . Giờ trở về, chúng từ đầu . Ngươi cần tướng công, con cũng cần phụ .”
51
Kim Đản mở miệng:
“Con cần phụ , con nương và tổ mẫu, tiểu thúc cũng thương con.”
Thiết Đản :
“Con phụ , con cần ông.”
Ta cũng thêm:
“Ta cũng chẳng cần phu quân.”
Chu Đại Trụ đó hồi lâu, ai thèm để ý, ai việc nấy.
Kết quả là cứ dăm bữa nửa tháng mò tới.
Phiền chịu nổi.
52
Có một bà mối đến dạm hỏi cho .
Đối phương cũng ở trấn.
Hắn mở tiệm điểm tâm, cũng ăn đồ ăn.
Hắn mất thê tử, một trai một gái.
Dung mạo cũng tạm .
lúc Chu Đại Trụ cũng mặt.
Hắn nổi giận: “Lưu thị gả cho , là của ! Nàng sẽ tái giá !”
Nghe , cực kỳ chán ghét, liền ngược:
“Ta nhất định sẽ tái giá! Ta cho ngươi , với ngươi còn liên quan gì nữa!”
Bà mối vui mừng, :
“Thế thì quá! Nếu cô nương đồng ý, lập tức báo tin cho ông chủ Vương.”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/sau-khi-hoa-ly-ba-mau-trong-sinh-muon-di-theo-ta/12.html.]
Nói bà chạy biến .
Ta: ……
Lời còn kịp hết.
vẻ mặt Chu Đại Trụ lúc đó, chẳng gì thêm.
Sắc mặt hoảng hốt, giống như thực sự coi trọng lắm .
Kỳ thực chỉ đói mà thôi.
Trước lúc no đủ, còn kiêu căng tới mức nào.
Thấy như thế, trong lòng ngược chút hả hê.
53
Buổi tối, dẫn hai đứa con chuẩn ngủ.
Bà mẫu gọi sang chỗ bà chuyện.
Ta nghi hoặc mà theo.
Bà mẫu : “Con gả cho ông chủ Vương ?”
Ta lắc đầu: “Con thành nữa. Chỉ nuôi Kim Đản và Thiết Đản khôn lớn.”
Sắc mặt bà mẫu lộ vẻ khó xử, cuối cùng :
“Thực , con xem, lão Đại gì, nhưng còn lão Nhị mà.”
Ta: “A?”
Bà tiếp:
“Hay là con gả cho Nhị Ngưu . Nhị Ngưu là tiểu thúc của Kim Đản và Thiết Đản, bình thường vẫn đối xử với chúng. Nó cũng đối xử với con. Chúng đều là một nhà, rõ gốc rễ, khi thành thì cuộc sống cũng khác mấy so với .”
Ta: ???
Ta kinh hãi:
“ tiểu thúc còn thi khoa cử, cưới con chẳng là chôn vùi tiền đồ của tiểu thúc ?”
Bà mẫu trợn trắng mắt:
“Vậy thì nó , một mẫu nông thôn như , chẳng cũng chôn vùi nó ?”
54
Lời bà mẫu thật quá kinh thiên động địa.
Ta… thực cũng từng nghĩ, tại cưới tiểu thúc nhỉ?
Ít tiểu thúc còn tiền đồ, hơn nữa chu đáo, đối xử với con .
Không ngờ bây giờ bà , thể gả cho tiểu thúc.
Lấy tiểu thúc, dĩ nhiên là .
Ta và các con chia lìa.
Mọi vẫn là một nhà.
Tiền đồ của tiểu thúc, cũng cần dựa ánh sáng “tẩu tẩu ” mà hưởng ké.
Dù cho thi cử thành, nhưng con , siêng năng, thương con, chịu chơi với chúng.