Tiết đầu buổi chiều là môn Toán cao cấp. Ánh nắng chiếu từ cửa sổ, chút buồn ngủ, mí mắt cứ díp .
Cho đến khi cô bạn bên cạnh hít một , khẽ thốt lên kinh ngạc, "Đẹp trai quá!"
vô thức về phía bục giảng.
Bên cạnh vị Giáo sư hói đầu là một bóng cao ráo, ống tay áo sơ mi trắng xắn lên một chút, để lộ cổ tay trắng trẻo và những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng. Khuôn mặt tuấn lạnh lùng, ngũ quan hài hòa khiến thể rời mắt.
Anh từng nét một của ba chữ [Cố Huống Thời] lên bảng đen.
" là trợ giảng mới của lớp Toán cao cấp của Giáo sư Cận. Có bất kỳ vấn đề gì về môn học, xin hãy báo cáo với ." Cố Huống Thời đảo mắt khắp lớp, nhưng ánh mắt dường như dừng một chút ở chỗ .
Vị Giáo sư hói đầu nhẹ nhàng gật đầu, Cố Huống Thời cất bước chân dài xuống bục giảng.
Anh từ lối bên cạnh hàng ghế, và cuối cùng...
Dừng ngay bên cạnh xuống.
3.
Một tiết học trôi qua, ghế như gai đâm, suốt buổi dám một lời.
Cứ căng thẳng chằm chằm vị Giáo sư hói đầu. Đây là đầu tiên phát hiện ông thu hút sự chú ý của đến thế.
Mùi nước xả vải hương hoa oải hương tươi mát từ Cố Huống Thời cứ thoang thoảng bay tới, ống tay áo cọ xát mặt bàn tạo tiếng sột soạt nhỏ.
Cuối cùng cũng tan học, cúi gằm mặt xuống, ôm sách định rời từ phía bên của hàng ghế. Bất ngờ, tay của Cố Huống Thời đặt lên vai .
Anh một cách vắn tắt, súc tích: “Có thể cùng mang danh sách điểm danh đến tòa nhà Toán học ?”
Vẻ mặt thản nhiên của khiến vô thức gật đầu: "Được thôi, bạn học Cố."
Trạm Én Đêm
Mãi cho đến khi thấy danh sách điểm danh, mới phát hiện nó chỉ là bốn tờ giấy A4 mỏng dính.
… Được .
Cố Huống Thời cẩn thận chia cho hai tờ.
im lặng như tờ theo , suốt cả quãng đường dám câu nào. Ngược , Cố Huống Thời thỉnh thoảng liếc .
“Em…” Anh hắng giọng: “Ngoài đời thì khá là dịu dàng, còn uyển chuyển.”
mà nước mắt, chỉ gượng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/sau-khi-cuong-ep-goi-dai-than-la-chong/chap-2.html.]
Đến tòa nhà Toán học, Cố Huống Thời văn phòng của vị Giáo sư hói đầu để nộp danh sách.
Hai vị Giáo sư khác của khoa Toán ngang qua. Một vị Giáo sư liếc bóng lưng của Cố Huống Thời, nở một nụ nhàn nhạt mặt: “Năm nay, Quán quân cuộc thi Toán học cấp trường chính là , thuộc khoa Tài chính chứ khoa Toán .”
Vị Giáo sư khác chút ngạc nhiên, cũng ngoảnh đầu : "Thật lợi hại!"
“Phải đó, mà sinh viên nghị lực, ba công việc để tự nuôi bản học Đại học, đặc biệt chăm chỉ…”
Các vị Giáo sư ngang qua, những lời đó còn rõ nữa. Đợi đến khi Cố Huống Thời xuất hiện mặt , thậm chí còn vẫy tay mắt, mới muộn màng nhận thức và hồn trở .
Cố Huống Thời ít: "Đi thôi, cùng ăn cơm."
"Hả?"
"Quán lẩu mà em từng ."
lập tức nhớ , mặt nóng bừng lên đến tận cổ.
【Chồng ơi, hôm nay em ăn lẩu Trùng Khánh, ngon lắm, chúng cùng nhé chồng!】
【Anh ăn cay .】
đột nhiên buột miệng: “Chồng ơi, chồng ăn cay cay ?”
Cơ thể Cố Huống Thời cứng đờ trong chốc lát, giống như một con robot kẹt, giây tiếp theo, vành tai xuất hiện một màu hồng nhạt.
“…Quán lẩu thể gọi lẩu uyên ương mà.” Cố Huống Thời cố tỏ bình tĩnh trả lời, nhưng giọng chút căng thẳng, gần như run.
Một sự thích thú bất chợt dâng lên trong lòng . Cố Huống Thời đang hổ ư?
Sao vẻ đáng yêu thế nhỉ!
chút tò mò quan sát màu sắc vành tai của , lúc ánh mắt của giả vờ vô ý liếc qua và bốn mắt chúng chạm .
Vành tai Cố Huống Thời càng đỏ hơn, vô thức kéo cổ áo sơ mi, mặt chỗ khác vội vã bước ngoài. Anh về phía mà thèm để ý gì, sải chân dài bước nhanh, gần như nhanh thậm chí là chạy bộ.
Chỉ vì cẩn thận, lúc xuống cầu thang, trượt chân. Cơ thể lao thẳng về phía , lăn xuống bảy, tám bậc thang, ngã nhào mặt đất.
Đầu gối và lòng bàn tay nóng hổi, dòng m.á.u sền sệt tuôn ngay lập tức.
thấy Cố Huống Thời đầu , sắc mặt đổi. Và lúc , bên tai tĩnh lặng. Nước mắt sinh lý chảy ngay lập tức. thấy sự căng thẳng mặt Cố Huống Thời.
run rẩy giơ tay lên, chỉ tai. Thế giới xung quanh tĩnh lặng, cũng thấy giọng của chính .
"Cố Huống Thời, máy trợ thính của rơi ."