QUY ĐIỀN VIÊN - 3
Cập nhật lúc: 2025-07-07 23:49:36
Lượt xem: 14,831
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi và Tiểu Diệp xuống xe bò, ngang qua đôi nam nữ .
Nữ t.ử rõ vì đang thút thít .
Nam t.ử dịu giọng an ủi:
“Đừng nữa, nàng chẳng đưa đến trang viên ? Cả đời sẽ đón nàng về, cho cùng nàng cũng đáng thương.”
Nữ t.ử nghiến răng:
“Đáng thương? Ta đáng thương ? Nàng là chính thất, còn – Cao Châu Châu đường đường là ai, mà hạ một nữ nông dân, nghĩ đến liền hận.”
Nam t.ử bật giễu cợt:
“Một chính thất từng gặp mặt phu quân.”
“Ta mặc kệ. Chàng hưu nàng , nếu đừng mong cha giúp .”
“Được, , hứa, sẽ nghĩ cách thuyết phục tổ mẫu.”
Ta ngoảnh đầu , nghiêm túc .
Thì … Tống Nhàn trông như .
04
Ta bắt đầu phơi thịt khô, chờ mong hưu thư của Tống gia.
Đợi đến mùa thu, hưu thư của Tống gia vẫn đến.
chúng đón một mùa thu hoạch lớn.
Vẫn là Lục Chiêu gọi đến giúp. Những củ cải trắng và bắp cải trĩu quả xếp thành từng đống lớn ngoài đồng. Ta nhờ Hồ đại tẩu cùng mấy phụ nhân trong làng bánh rau mang ruộng cho ăn.
Mọi rửa củ cải bằng nước suối, ăn bánh rau, chuyện trò rôm rả.
Trời thu cao xanh, gió trong ruộng mang theo hương thơm nhè nhẹ.
Ta và Tiểu Diệp bận rộn đến ngơi tay.
Lục Chiêu bản lĩnh phi phàm, chẳng từ tìm mua, lấy hơn phân nửa củ cải và bắp cải.
Dù , phần còn vẫn nhiều. Ta cùng Tiểu Diệp phơi vài dãy củ cải khô để ăn kèm.
Chúng còn muối thêm mấy chum củ cải chua lớn, đợi đến sang năm phơi khô, đem hấp chín, sẽ thành món dưa muối lâu năm thơm ngon chẳng kém thịt, thể để lâu mà hỏng. Đây cũng là món ăn vặt yêu thích nhất khi còn bé.
Những thứ đủ để chúng ăn trong nhiều năm.
Cây táo nơi hậu viện cũng chín quả, giòn ngọt khó tả. Ta tranh thủ khi còn tươi thêm vài chum táo ngâm rượu nhỏ.
Được hôm nắng , và Tiểu Diệp mang ít củ cải khô cùng táo ngâm rượu đến tặng Lục Chiêu.
Nhà rộng hơn và khang trang hơn nhiều so với trang viên của chúng . Đó là một viện ba gian, vài ở cùng.
Lục Chiêu là chủ nhân, và cũng là duy nhất trong nhà phận chủ nhân.
Rất lạ, nhưng từng hỏi.
Ai cũng chuyện khác hỏi, giống như chẳng thể giải thích phận của .
Lục Chiêu đón tiếp chúng , lấy mấy món ăn vặt mời, còn mùa đông sẽ đến trang viên của ăn ké bữa cơm.
Ta tất nhiên hoan nghênh.
Nghĩ đến kho lương thực và hầm chứa đầy ắp, bắt đầu mong chờ mùa đông.
Khi đông tới, chúng chuẩn đủ củi lửa, nhóm lò than, thu trong nhà đổi món liên tục mà ăn.
Nồi lớn hầm thịt heo với bắp cải, chan một vá nước hầm lên cơm trắng, ăn kèm rau và thịt, chẳng khác nào Tết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/quy-dien-vien/3.html.]
Bánh bột trắng to tròn, xé đôi, kẹp trứng gà đập dập, thêm chút thịt băm và nước thịt, cắt một đĩa dưa muối thái sợi, hương vị ngon vô cùng.
Bắp cải, thịt và mì nấu sôi cùng , rắc thêm ít gia vị, cũng khiến ăn mãi chán.
Món chúng yêu thích nhất vẫn là lẩu.
Ngày tuyết đầu mùa rơi.
Lục Chiêu xách một giỏ lớn tới ăn ké.
Ta mở xem, bên trong là hơn chục con gà con lông tơ vàng óng.
Hắn cầm một con đặt tay , :
“Lão Mạc mang về, mấy gã nam nhân chúng nuôi nổi, để hai cô nuôi giúp.”
Tiểu Diệp vui đến nỗi ôm một con gà, đôi mắt long lanh sáng rỡ .
Ta : “Vậy cứ nuôi trong nhà, đợi đến mùa xuân ấm áp sẽ dựng một cái chuồng gà ngoài sân.”
Quanh trang viên vắng vẻ, chỉ và Tiểu Diệp, giờ nuôi thêm gà, hẳn sẽ náo nhiệt hơn.
Hôm nay và Tiểu Diệp chuẩn ăn lẩu, thấy Lục Chiêu đến, liền mời cùng ăn.
Hắn từ tay áo lấy một phong thư, đưa cho :
“Tháng bằng hữu của Phụng huyện, nhờ đến thăm cha của hai cô, tiện thể qua tình hình của cô. Đây là thư họ gửi .”
Ta ngẩn . Trước đây từng định nhờ giúp tìm cha , nhưng giúp nhiều, huống hồ cũng mong về quê mà thể, hẳn nỗi khổ riêng, gây thêm phiền toái cho .
Nụ của nhạt vài phần, giọng mang chút áy náy:
“Có tự tiện chuyện của cô, khiến cô vui?”
Ta nhận lấy thư, lắc đầu:
“Bọn họ rõ tình cảnh của thì sẽ còn ôm ảo tưởng về Tống gia, như cũng , nên cảm ơn mới .”
Hắn khẽ thở :
“Ta cũng nghĩ . Dân thường sống chẳng dễ dàng, dính líu đến Tống gia chỉ tổ thêm tai họa.”
Ta nhạt, truy hỏi vì phận của .
Cha từng : ‘Hiếm hồ đồ mà an yên.’
Ta gọi Tiểu Diệp cùng đến thư.
Từ nhỏ gả Tống gia. Cha sợ coi thường, nên c.ắ.n răng bắt giả nam để học chữ. Học , cũng dạy Tiểu Diệp đôi chút.
Cha chữ, chắc thư do bằng hữu của Lục Chiêu .
Nội dung thư đơn giản như những lời trò chuyện thường ngày, hề oán trách Tống gia nửa câu, chỉ dặn sống , kể thêm chút việc nhà.
Ta mà mắt hoe đỏ.
Họ là sợ buồn.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ngẩng đầu , thấy Tiểu Diệp đang cẩn thận gấp thư , đặt hòm của nàng.
lúc , Lục Chiêu mỉm :
“Ngày đầu tuyết lạnh, cho ăn ké một bữa lẩu, ?”
05
Đầu xuân, lũ gà con lớn thành gà trưởng thành.
Khi chúng dựng chuồng gà, đào một cái hũ, bên trong mấy thỏi bạc, còn ít bạc vụn và một ít trân châu bảo thạch.
Tính hết, đủ một nghìn lượng bạc.