Quý Cô Trong Gương Cũng Phải Chạy KPI - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-06 18:55:58
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

bước theo . Bên cạnh thoáng qua một luồng khí lạnh, Giang Duyệt ngoan ngoãn sát bên .

 

nghiêng mặt , lòng dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Cô còn trẻ như rời khỏi cõi đời. Dù là vì lý do gì, đó cũng là một quá khứ đau buồn, nên từng gặng hỏi. giờ nhớ lời ông chủ Tạ, thấy nhói lòng.

 

Chưa từng nhận sự vướng bận của bất kỳ ai ?

 

Nếu gặp cô , nếu nảy sinh sự vướng bận , mà cô ngoài, cũng chẳng dọa , thì tan biến ? Đây là năm thứ mấy của cô ? Năm thứ sáu, năm thứ bảy? Cô cứ thế lãng quên , sạch sẽ đến mức một ai nhớ đến ?

 

Giang Duyệt quên, mất một đoạn ký ức lớn. Vậy chấp niệm của cô là gì?

 

dù thế nào, nhất định cứu cô .

 

Trong lòng hạ quyết tâm, thẫn thờ bước trong nhà ma, gần như phản ứng những NPC rõ là quỷ lao . Mãi đến khi tới nơi ông chủ Tạ thể bố trí Giang Duyệt, mới sực tỉnh.

 

“Cô ở chỗ nào?” sang hỏi: “Cô thích thì ở đó. Sau sáng đưa cô đến, tối đón cô về.”

 

Giang Duyệt hiểu ý, bay đến một bối cảnh như khuê phòng thiếu nữ, chui thẳng một tấm gương đồng.

 

Dưới ánh nến đỏ leo lét gương, những dải lụa trắng phất phơ trong gian tối tăm, tạo nên vẻ quỷ dị. Tấm gương đồng chạm trổ kiểu cũ bỗng phản chiếu gương mặt mờ ảo của Giang Duyệt, khiến cô nhân viên cùng sợ đến mức thốt lên một tiếng.

 

chớp mắt. Ánh nến phản chiếu trong đôi mắt xinh của cô lấp lánh như , trông đáng yêu vô cùng, khiến nhịn mà mỉm .

 

Ông chủ Tạ đẩy kính râm, lẩm bẩm: “Vô phương cứu chữa.”

 

coi như thấy, với Giang Duyệt: “Nếu thích thì cứ ở đây. Đợi hai ngày nữa gương nhỏ xong, cô chính thức đến việc.”

 

Giang Duyệt như đang , cong mắt rời khỏi gương, bay đến nấp lưng .

 

Ông chủ Tạ cũng sảng khoái đáp: “Được, lát nữa đưa hợp đồng cho xem, vấn đề thì ký là .”

 

kinh ngạc: “Còn cả hợp đồng ?”

 

“Minh Phủ chúng cũng quy củ, thể để nhân viên chịu thiệt.” Ông chủ Tạ đáp như chuyện hiển nhiên.

 

Xem hợp đồng, mới thấy đãi ngộ đến mức khó tin: tám tiếng, tăng ca, công tác, nghỉ thứ Bảy Chủ nhật, còn nghỉ phép linh hoạt. Các loại kỳ nghỉ cũng nhiều đến mức hiểu hết. Chỉ phần lương cơ bản cộng thưởng và hiệu suất khiến thu nhập tháng của Giang Duyệt gấp đôi .

 

ngẩn , thầm nghĩ: Làm quỷ mà kiếm tiền giỏi thế , cũng xin đây ?

 

Trang Thảo

Một lúc mới hỏi: “Sao kết toán bằng nhân dân tệ? Giang Duyệt dùng ?”

 

Ông chủ Tạ bình thản: “Tình trạng của cô Giang . Nếu thật sự giúp, hãy dùng tiền để giúp cô nhận cảm xúc từ nhân gian. Như còn hơn việc cô tự giữ tiền.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/quy-co-trong-guong-cung-phai-chay-kpi/chuong-7.html.]

đúng, chỉ là ngờ tinh tế như .

 

Suy nghĩ một chút, hỏi tiếp: “Anh cách nào giúp cô ...”

 

“Dọa đúng ?” Ông chủ Tạ ngay: “Đơn giản, vlog, kiểu video ngắn, tốn chi phí mà lợi nhuận cao.”

 

ngẩn . Hắn mở điện thoại, cho xem các tài khoản của nhà ma nhiều nền tảng: “Chúng am hiểu mảng marketing.”

 

Mọi thắc mắc giải đáp, chân thành : “Cảm ơn .”

 

Chuyến thu hoạch lớn. Ông chủ Tạ nấy, hề giấu giếm, cung cấp cho nhiều thông tin và ý tưởng quý giá. Xem , đúng là chính trực và lương thiện.

 

Ký xong hợp đồng, cùng Giang Duyệt rời khỏi nhà ma.

 

Về đến nhà, đưa cho cô một chiếc thẻ ngân hàng: “Đây là thẻ của , ông chủ Tạ sẽ chuyển lương đây cho cô. Mật khẩu là XXXXXX. sẽ lập tài khoản mua sắm cho cô, mua gì cứ dùng thẻ .”

 

còn định bàn chuyện video ngắn, nhưng Giang Duyệt thẻ lắc đầu.

 

“Không cần.”

 

“Không cần thẻ ?” nhẹ giọng: “Đây là thẻ lương của cô...”

 

“Không cần.” Giang Duyệt cố chấp đẩy thẻ về phía : “Cho , dùng .”

 

hỏi: “Vậy cô mua gì thì ?”

 

nhỏ giọng: “Anh mua cho .”

 

Một lát , giọng còn nhỏ hơn: “Cho hết, mua cho .”

 

Trái tim như chạm nhẹ. , nhịn mà mỉm , đầu gọi tên cô: “Duyệt Duyệt.”

 

Cô giật , mở to mắt .

 

trêu: “Cô định nuôi ?”

 

như lời ông chủ Tạ, gương mặt cô rõ ràng hơn một nửa. Lúc , thể thấy hai má tái nhợt của cô dần ửng lên một tầng hồng nhạt.

 

gì, chỉ . Khi nụ của càng rõ, cô “vút” một cái biến mất. Chỉ còn lọn tóc đen thấp thoáng đáy gương, như một cô bé hổ đang lặng lẽ .

 

Chiếc thẻ vẫn đặt bồn rửa. cúi xuống một lúc, nén cất .

 

Sau đó cũng xổm xuống, như thể thể đối diện với cô: “Duyệt Duyệt thật .”

 

Lại “vút” một cái, lọn tóc cũng biến mất. Cô trốn .

Loading...