QUAN ÂM DIỆN - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-30 08:09:43
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

20 

 

“Ngươi điều là nhất, tuyệt đối đừng nhỏ nhen, tâm địa độc ác như Dung Nhạc. Dao Dao chẳng qua xin nó chút đồ mà nó lu loa lên, nhường nhịn... Khoan , ngươi cái gì?” 

 

Cha định thần , đột ngột

 

già , hồ đồ , tai cũng thính nữa.

 

Ta phẩy tay: “Gia quy Diệp gia là thế, dù là gia chủ cũng ngoại lệ. Người , còn mau hầu hạ Thượng thư đại nhân quỳ xuống.” 

 

Quy trình vẫn là quy trình đó, cha kinh nộ. Cái gọi là gia quy, đó là thiết luật Diệp gia định bao thế hệ. 

 

Bao nhiêu năm nay , cũng chỉ bà già cổ hủ như tổ mẫu là còn tuân thủ, cha thể nghĩ tới một ngày, đứa con gái như dám dùng cái để ép ông.

 

“Càn rỡ! Buông bản quan ! Bản quan là mệnh quan triều đình. Diệp Dung Thục, ngươi dám!” 

 

Mẹ lòng c.h.ế.t lặng: “Nghiệt chướng, nó chính là một đứa nghiệt chướng!” 

 

Chỉ vẫn tiếp tục, trần thuật những lầm của cha: “Ba năm , phụ coi thường tổ nghiệp gia chủ, chơi bời lêu lổng, vì một con chim quý mà sang tay bán cả đất tổ, vì một lúc hả giận mà dung túng hạ nhân cậy thế h.i.ế.p , suýt nữa gây mạng , hoặc là trong đó sớm mạng —”

 

Ánh mắt trở nên lạnh lẽo, sắc sảo cha: “Chẳng qua tạm thời vẫn tra tới mà thôi.” 

 

Đây chính là đại tội kéo cả nhà cùng gặp họa. 

 

Quả nhiên, trán cha lấm tấm mồ hôi lạnh, lớn tiếng: “Ăn bậy bạ! Ngươi dám vu khống cha ruột, đồ bất hiếu! Dù là thật thì ? Chẳng lẽ ngươi còn định động thủ với cha ruột của ?!” 

 

Từ xưa đến nay, Thiên gia bá tính đều trọng đạo hiếu. Nếu thực sự động thủ... thì dù là Quận chúa, truyền ngoài cũng là con đường c.h.ế.t. 

 

Huống hồ—

 

“Con là cốt nhục của cha , thể động thủ với cha .” 

 

Cha , mắt ánh lên vẻ vui mừng. 

 

“Vậy thì—” 

 

Tiếp đó, thấy vỗ tay hai cái: “Phụ mẫu bất từ, t.ử nữ chi quá (Cha nhân từ là của con cái). Vậy hãy để con gái, con trai của cha cha chịu tội .” 

 

“Con gái, con trai...” Cha biểu cảm khựng : “Đó chẳng là...”

 

Hứa Dao Dao cắt lưỡi đến câm và Diệp Dung Phong thương một bàn tay đưa lên.

 

21 

 

“Ưm ưm ưm!” 

 

“Mẹ!” 

 

Hứa Dao Dao thấy như thấy cứu tinh. 

 

Diệp Dung Phong thì phản ứng nhanh hơn nàng , cảnh cha đang quỳ bài vị tổ tông,   lập tức hiểu điều gì đó, gầm lên với : “Diệp Dung Thục, ngươi dám đối xử với cha như thế!” 

 

Ta nhíu mày. 

 

Giây tiếp theo, nha liền tung một cước bẻ gãy chân bắt quỳ xuống. 

 

“Thứ quy củ, gọi là Quận chúa!” 

 

Hắn tức thì mất sạch khí thế, rên hừ một tiếng, nhịn cơn đau kịch liệt.

 

So với , cha còn chấn kinh hơn. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/quan-am-dien-ftik/chuong-8.html.]

 

“Ư... cha ...” 

 

Miệng Hứa Dao Dao rắc tạm chút t.h.u.ố.c cầm m.á.u, lớp vải trắng băng tay Diệp Dung Phong vẫn còn thấm m.á.u. 

 

Nàng như hoa lê trong mưa, thật là đáng thương bao. 

 

Như chim non về tổ. 

 

“Dao Dao, Dung Phong?!” Cha thét lên. 

 

“Đây là ? Mau để xem nào! Con gái, con trai của !” 

 

Mẹ đỏ hoe mắt, cha cũng lao lên. 

 

“Nó gì các con thế ?! Dao Dao đừng sợ, cha sẽ chủ cho con.”

 

Gia đình bốn tức thì ôm chầm lấy , cảnh tượng thật là ấm áp cảm động bao. 

 

Tiểu mắt, khổ tự giễu: “Tỷ tỷ, buồn nữa, nhưng cứ nghĩ mãi thông, vì khi nàng xuất hiện, cha từng cận với chúng như thế, nàng xuất hiện , cha coi nàng như con đẻ .” 

 

“Dựa cái gì chứ? Tỷ và rõ ràng vì cái nhà mà bỏ bao nhiêu công sức.” 

 

Đến cuối cùng, kẻ hưởng hết phúc lợi là một dưng nước lã đột nhiên nhảy

 

Muội bất bình, cũng bất cam. 

 

, cũng vì chính

 

, hưởng những thứ giành , nàng chịu nổi ?

 

“A!” 

 

Một lát , kinh hoàng ngã đất, cha cũng sợ đến mặt trắng bệch. Rốt cuộc họ kỹ cái đầu lưỡi thiếu mất một nửa của Hứa Dao Dao.

 

22 

 

“Lưỡi, đầu lưỡi! Ngươi dám cắt lưỡi của Dao Dao...” 

 

Mẹ run rẩy, như ác quỷ. 

 

“Nó là ngươi mà!” Cha gầm lên. 

 

Ta cao cao tại thượng: “Phụ mẫu quên , con , Diệp Dung Thục con chỉ một , kẻ nào dám loạn ngôn nhận bừa, chỉ là giáo huấn nhẹ thôi, việc gì kinh ngạc như ?”

 

“Điên ! Điên !” Họ vô năng cuồng nộ. 

 

Hứa Dao Dao tưởng cha ở đây là chuyện êm xuôi. 

 

Nửa cái lưỡi đó rốt cuộc khiến nàng biến thành câm thật, nhưng mỗi chữ nàng đều đau đớn thấu xương: “Cha... ... hai chủ cho Dao Dao!” 

 

Thật là đáng thương bao, khiến thương xót. 

 

Còn trong lòng bao nhiêu oán độc chỉ nàng , chữ thốt cũng lẫn theo m.á.u, trừng mắt : “Là ả... chính là ả, ả khiến con biến thành bộ dạng quỷ thế !” 

 

Nàng hận thể băm vằm .

 

Phải rằng, nàng hiện giờ vẫn nghị , mà thoáng chốc biến thành kẻ tàn tật. Thử hỏi nhà quyền quý nào rước một nữ t.ử chỉ nửa cái lưỡi về vợ? 

 

Nàng tự thấy hủy hoại cuộc đời nhưng tuyệt nhiên nhắc tới ba năm qua nàng dùng trăm phương nghìn kế vu khống tiểu , khiến danh tiếng của tiểu đến tuổi xuất các nhưng chịu sự khinh miệt. 

 

Thế nên nàng sai

Loading...