Phượng Khởi Hàn Chi - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-30 01:30:24
Lượt xem: 294
1
"Hài t.ử, nữ nhi nhà bình thường, tầm tuổi như ngươi, đều còn nép trong lòng cha mà nũng."
Hồng Trần Vô Định
"Vừa tình thế hung hiểm như , ngươi thể mặt đổi sắc mà xông tới đỡ đao ai gia?"
Lời tràn đầy thương tiếc rơi xuống, Thái hậu dùng đôi tay gầy của , dịu dàng vuốt lên gò má .
Ta ngẩng đầu, rõ ràng thấy trong đáy mắt bà, sự quan tâm và đau lòng nhiều đến mức gần như tràn .
Không kìm sống mũi cay xè, vành mắt ướt .
Đã lâu , ai dùng ánh mắt như , cũng ai dùng giọng điệu như chuyện với .
Gò má tham luyến cọ nhẹ lòng bàn tay bà, "Thái hậu nương nương..."
Thái hậu lập tức sảng khoái "Ừ" một tiếng, dịu giọng : "Hài t.ử, , ngươi gì."
"Chỉ cần trong khả năng của ai gia, nhất định sẽ tận lực đáp ứng cho ngươi."
Lời dứt, còn kịp đáp.
Gia quyến phủ Trung Dũng Hầu đang im lặng một bên bỗng đồng loạt lên tiếng ngăn cản:
"Thái hậu nương nương, thể!"
Trong khoảnh khắc , trái tim lập tức siết c.h.ặ.t.
Ta đầu.
Quả nhiên thấy cả ba nhà Trung Dũng Hầu, đang dùng ánh mắt căm ghét đến tận xương tủy, hung hăng chằm chằm .
Hiển nhiên, bọn họ cũng như , đều trọng sinh, trở về đúng ngày xả Thái hậu đỡ đao.
Kiếp , Thái hậu ban thưởng cho , vui mừng như điên, cứng rắn vạch trần chân tướng nhũ mẫu tráo đổi hài t.ử.
Còn ngang ngược đuổi vị thiên kim giả khỏi phủ, hại nàng đường trở về quê tổ, c.h.ế.t t.h.ả.m tay thổ phỉ.
Bọn họ vì thế mà oán hận suốt cả một đời.
Đến mức nhà chồng đ.á.n.h đập, lóc thư cầu cứu, cũng chỉ nhận một câu lạnh lùng:
"Tự tự chịu."
Có lẽ ngay từ đầu là sai .
Ta nên một mực cố chấp, ép buộc khác nhận mối .
2
Ta chìm trong hồi ức kiếp , cách nào thoát .
Thái hậu cũng vì hành vi vượt lễ của một nhà Trung Dũng Hầu mà nổi giận.
Một chưởng nặng nề đập xuống bàn, quát lớn: "Láo xược!"
Lời dứt, cả nhà Trung Dũng Hầu đều run rẩy quỳ sụp xuống.
Trung Dũng Hầu phu nhân run sợ :
"Thái hậu nương nương bớt giận, thần phụ… thần phụ… chỉ là cảm thấy nha đầu xả cứu vốn là bổn phận, nên mong cầu ban thưởng."
"Một dân nữ nhỏ bé đáng kể, ban cho chút tiền bạc đuổi là , hà tất Thái hậu nương nương đích hứa hẹn?"
Lời của Trung Dũng Hầu phu nhân, rõ ràng là từ đầu chặn khả năng nhận !
Xem đời , bà càng dính líu với chút nào.
Ta cụp mắt che vẻ thất lạc nơi đáy mắt, khóe môi khẽ cong lên chua chát.
Đã , liền thuận theo ý bà.
Coi như trả ân sinh dưỡng của bà.
Thái hậu vì lời bà mà đột nhiên nổi giận: "Hồ ngôn!"
"Trên đời , ai mà chẳng do cha sinh dưỡng, nếu đứa trẻ thương, cha nó cũng sẽ đau lòng."
Lời dứt, Trung Dũng Hầu phu nhân vốn còn hùng hồn bỗng im bặt, vô thức đầu về phía .
Chỉ thấy cụp mi thuận mắt, khí chất quanh thu liễm trầm tĩnh, vô cớ khiến thương xót.
Bà hé miệng định gì đó, nhưng Thái hậu lên tiếng một bước.
Sau đó sang , dịu giọng :
"Hài t.ử, gì cứ mạnh dạn , ai gia chủ cho ngươi."
Ta ngẩng mắt, đối diện ánh mắt hiền hòa của Thái hậu, bóng tối trong lòng tan vài phần.
Rút tay khỏi tay bà đang nắm c.h.ặ.t, cúi dập đầu, trầm giọng :
"Bẩm Thái hậu nương nương, dân nữ điều mong cầu."
"Chỉ một việc là tâm nguyện nhiều năm của dân nữ, mong Thái hậu nương nương thể dân nữ chủ."
3
Thái hậu sắc mặt thu , khẽ gật đầu: "Nói ."
Thấy , Thế t.ử Trung Dũng Hầu rốt cuộc sốt ruột, thậm chí màng tôn ti, đột ngột dậy, quát lớn:
"Thẩm Như Ý, ngươi chỉ là một dân nữ, thể Thái hậu nương nương đỡ đao, cho dù chảy m.á.u mà c.h.ế.t cũng là vinh hạnh của ngươi."
"Ta khuyên ngươi nhất đừng voi đòi tiên, đưa những yêu cầu vô lý."
"E rằng hậu quả thứ ngươi gánh nổi!"
Nói đến cuối, thậm chí chẳng buồn giả vờ nữa, trực tiếp buông lời uy h.i.ế.p.
Đó chính là trưởng cùng một mẫu sinh với , ánh mắt thậm chí còn bằng kẻ thù.
Ta khỏi bật lạnh, siết c.h.ặ.t vạt váy, đang định mở miệng phản bác.
Bỗng một ảnh cao lớn vén rèm bước , giọng sang sảng, đầy uy lực:
"Vậy trẫm thử, Thẩm cô nương rốt cuộc sẽ đưa yêu cầu gì, mà nghiêm trọng đến mức gánh nổi hậu quả."
Lời dứt, trong trướng, ngoài Thái hậu , tất cả đều biến sắc, vội vàng quỳ rạp xuống, đồng thanh hô lớn:
"Tham kiến bệ hạ! Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
Ta sững , lập tức xoay .
Đang định hành lễ quỳ bái, nam nhân khom đỡ lấy cánh tay, ôn hòa :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phuong-khoi-han-chi/chuong-1.html.]
"Thẩm cô nương miễn lễ."
"Ngươi cứu mẫu hậu, với trẫm ân, từ nay về gặp trẫm đều cần hành lễ quỳ bái."
Sau đó, ánh mắt ngài rơi xuống cánh tay quấn băng của , sắc mắt trầm xuống, :
"Lát nữa trẫm sẽ sai đưa chút t.h.u.ố.c mỡ tiêu sẹo dưỡng da đến trướng của Thẩm cô nương."
"Nữ t.ử vẫn là nên để sẹo thì hơn."
Nghe , .
Trước Thái hậu che chở, hoàng đế quan tâm.
Rõ ràng bọn họ là quân, là thần.
như lời phủ Trung Dũng Hầu , vì bọn họ mà dốc hết tâm can, cũng là phúc khí của .
Thế nhưng bọn họ thể gạt bỏ tôn ti cao thấp, dành cho sự quan tâm chân thành nhất.
Còn ruột thịt của , chỉ hận thể để c.h.ế.t .
4
Cổ họng nghẹn vị đắng, cố hết sức kìm nén xúc động rơi lệ, ánh mắt ôn nhu mà sâu thẳm của , khẽ lên tiếng tạ ơn:
"Dân nữ tạ ơn ân điển của bệ hạ."
"Không cần tạ trẫm, đó là điều ngươi đáng ."
Dứt lời, ngài buông tay dậy, ánh mắt uy nghiêm quét qua cả nhà Trung Dũng Hầu:
"Chỉ là trẫm hỏi, Trung Dũng Hầu cùng phu nhân và thế t.ử rốt cuộc dụng ý gì, hết đến khác ngăn cản quyết định của Thái hậu?"
"Hay là cho rằng phủ Trung Dũng Hầu thế lực lớn, tư cách hoàng thất chủ ?"
Lời , Trung Dũng Hầu thể tiếp tục ngoài, vội vàng dập đầu thật sâu :
"Bệ hạ thứ tội, tiện nội và khuyển t.ử tuyệt ý !"
"Vi thần đối với bệ hạ trung thành tận tụy, còn mong bệ hạ minh giám!"
Hoàng đế lạnh, "Tốt nhất là như ."
Ngài xoay xuống bên cạnh Thái hậu, tiếp tục câu chuyện :
"Thẩm cô nương, , ngươi việc gì cần mẫu hậu chủ?"
Đến cả hoàng đế cũng mở lời.
Cả nhà Trung Dũng Hầu hiểu rõ, bọn họ còn khả năng xoay chuyển cục diện.
Ánh mắt đều tràn ngập hận ý khắc cốt.
Ta rũ mắt, thu hết cảnh tượng bọn họ đồng lòng căm thù trong đáy mắt.
Kiếp lúc , đang vì sắp nhận cha ruột mà tràn đầy vui mừng.
Hoàn để ý rằng trong ánh mắt họ hề nửa phần vui sướng, chỉ chán ghét và đề phòng.
Ta cứ tưởng m.á.u mủ ruột rà, chỉ cần chân tướng sáng tỏ, bọn họ sẽ đối xử với như từng đối với Thẩm Minh Châu.
đến cuối cùng, tất cả chỉ là một màn kịch tự cảm động mà thôi.
5
"Thẩm cô nương?"
Thấy hồi lâu , vị thái giám tổng quản hầu bên cạnh hoàng đế nhịn khẽ lên tiếng nhắc nhở.
Ta hồn, hít sâu một , cúi bái nữa, :
"Bệ hạ, Thái hậu nương nương, dân nữ từ nhỏ cô khổ, cha , từng nếm trải cảm giác nương tựa."
"Dân nữ cầu vàng bạc châu báu, cũng cầu vinh hoa phú quý, chỉ mong một chốn nương yên ."
"Còn mong bệ hạ và Thái hậu nương nương chủ, vì dân nữ tìm một gia đình thể nhận dân nữ nữ nhi, ."
Lời dứt, cả điện lặng ngắt như tờ.
Thái hậu ngạc nhiên lên tiếng: "Chỉ đơn giản thôi ?"
Ta đáp: "Vâng."
Thái hậu nhíu mày, sang vị cửu ngũ chí tôn bên cạnh, trầm giọng hỏi:
"Hoàng đế, con thấy thế nào?"
Hoàng đế khép mắt, thản nhiên xoay chuỗi tràng hạt trong tay, trầm ngâm một lát :
"Điều Thẩm cô nương cầu cũng mộc mạc, mẫu hậu chi bằng nhận nàng nghĩa nữ, mẫu , trẫm trưởng, trọn vẹn tâm nguyện của nàng?"
Nghe , Thái hậu mỉm rạng rỡ: "Hoàng đế đúng là nghĩ giống ai gia."
"Ai gia thấy đứa trẻ Như Ý hợp ý, nếu nàng cầu là , ai gia liền của nàng."
Thái hậu mắt sang .
Trong đôi phượng mâu ánh lên nhu quang của bà, thêm vài phần thương xót chân thành cùng trịnh trọng.
Hoàng đế gật đầu, hỏi: "Thẩm Như Ý, ngươi nguyện ý ?"
6
Ta nghẹn nơi cổ họng, vành mắt đỏ lên.
Vốn chỉ cầu một chỗ dung , nào ngờ nâng lên tận mây xanh.
Phía .
Thái hậu và hoàng đế đều dùng ánh mắt ôn hòa dịu dàng .
Chờ đợi lựa chọn cuối cùng của .
Ta dập đầu thật sâu, giọng run rẩy, khó giấu nổi kích động.
"Dân nữ… tạ ơn Thái hậu nương nương, tạ ơn bệ hạ."
Thái hậu trêu: "Vẫn còn khách sáo như ?"
Môi khẽ động, do dự gọi nhỏ: "Mẫu … A …"
"Ừ!"
Thái hậu vui mừng đáp một tiếng.