PHÚ BÀ DẪN TÔI LÊN ĐỈNH CAO CUỘC ĐỜI - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-04 07:26:03
Lượt xem: 239

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 5

 

, mặt cảm xúc:

 

.”

 

Hôm nay tới là nhiệm vụ.

 

Đi thì còn gây chuyện kiểu gì?

 

Tiểu Ôn Nhu và mấy lập tức mắng điều:

 

“Kéo tài trợ công của cô, quan hệ với Phong cũng . Vốn dĩ bọn định gọi cô, là cô tự mặt dày đòi theo, chẳng lẽ vì cô mà tốn thêm mấy vạn tiền phòng?”

 

“Thứ nghèo như cô thấy đời bao giờ . Gặp dịp ăn chực thì đương nhiên chịu buông, còn là sinh viên đại học nữa chứ, đúng là mất mặt.”

 

“Đi mau , đừng ép bọn đuổi cô. Làm ầm lên thì ai cũng khó coi.”

 

Mấy định tay đẩy .

 

lúc đó.

 

Trước cửa khách sạn, một chiếc Rolls-Royce chậm rãi dừng .

 

 

Mắt nhân viên phục vụ sáng lên, lập tức chạy tới mở cửa.

 

Khách sạn ở Hàng Châu thuộc hàng top.

 

Lúc Cụ Phong xuống xe khi nãy, còn chẳng thấy ai mở cửa.

 

Mọi đồng loạt sang.

 

Trong đầu hẹn mà cùng nghĩ: Chẳng lẽ là nhà tài trợ tới ?

 

Cửa xe từ từ mở .

 

Một cô gái mặc váy dài đỏ sẫm, giày cao gót đen, cao mét bảy, đeo túi, chậm rãi bước xuống.

 

tới cửa khách sạn.

 

Như từ cao xuống , nhướn mày hỏi:

 

“Không trong ?”

 

Tiểu Ôn Nhu lập tức lấy lòng:

 

“Chào chị, chị là nhà tài trợ ? Em là Tiểu Ôn Nhu của chiến đội TW. Mọi đều đang đợi chị, chị tới thì tụi em dám .”

 

“Tiểu Ôn Nhu?”

 

Cô gái bật khẽ, giọng đầy ẩn ý:

 

“Là cô …”

 

Mắt Tiểu Ôn Nhu sáng lên:

 

“Chị em ?”

 

“Biết chứ.”

 

Cô gái gật đầu.

 

“Chẳng cô là dẫn đầu việc cô lập bịa đặt trong nhóm ? Sao giờ đổi bộ mặt khác , cái là diễn cho ai xem?”

 

Vừa dứt lời, sắc mặt Tiểu Ôn Nhu lập tức sầm xuống.

 

trừng mắt cô gái mặt, như khoét thủng , dám tin :

 

“Cô là… Khương Khương?!”

 

Cô gái thèm để ý tới cô , sang hỏi:

 

“Sơn Ly ?”

 

lập tức tươi chạy tới:

 

“Đại tiểu thư, em đây.”

 

Khương Khương kéo tay :

 

“Đi thôi, trong. Đứng đờ đó gì.”

 

khó xử Cụ Phong và Tiểu Ôn Nhu:

 

trong sảnh đủ chỗ, họ đang định đuổi em ngoài.”

 

Giờ thêm đại tiểu thư.

 

ấm ức thì còn chịu .

 

Chứ đại tiểu thư thì !

 

“Thế .”

 

Khương Khương nhạt, ánh mắt lướt qua Cụ Phong:

 

“Không chủ tiệc ? Đến tiền nâng cấp phòng cũng tiếc ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-ba-dan-toi-len-dinh-cao-cuoc-doi/chuong-5.html.]

Sắc mặt Cụ Phong cứng đờ, định mở miệng giải thích.

 

Khương Khương rút một tấm thẻ đen, đưa cho nhân viên:

 

“Nâng cấp phòng riêng, quẹt thẻ của .”

 

Nhân viên phục vụ lập tức ân cần thủ tục.

 

Khương Khương sang kéo tay :

 

“Đi nào, Sơn Ly.”

 

Mọi : “……”

 

Cụ Phong nghiến răng.

 

Rõ ràng hôm nay lẽ mới là nhân vật chính.

 

Khương Khương xuất hiện, bộ ánh sáng đều cô cướp sạch.

 

Sắc mặt Tiểu Ôn Nhu cũng tối sầm.

 

Hành động của Khương Khương, đúng là tát thẳng mặt cô .

 

Dám khiến cô mất mặt như .

 

Món nợ , cô nhất định sẽ trả.

 

Mỗi ôm một bụng toan tính, theo bước phòng riêng.

 

 

Vừa phòng, Tiểu Ôn Nhu chăm chăm cái túi của Khương Khương:

 

“Cái logo túi cô giống Hermès thật đấy, nhưng nhớ mẫu nhỉ?”

 

Ánh mắt những khác lập tức trở nên đầy ẩn ý:

 

“Không hàng Phúc Kiến chứ?”

 

Khương Khương liếc cái túi một cái:

 

“À, mẫu mới sắp . Bên hãng bản mẫu, đưa dùng thử .”

 

Câu dứt, Tiểu Ôn Nhu khẩy, giọng chua chát:

 

“Thôi bớt nổ . Hàng nhái thì cứ là hàng nhái, còn bày đặt.”

 

, nếu bọn nhầm, lúc nãy cô xuống từ ghế phụ. Chiếc Rolls-Royce đó xe của cô?”

 

“Ai là xe của kim chủ nào. Ăn mặc hở hang thế , bình thường chắc cũng chẳng dùng cách gì để câu đàn ông.”

 

“Trông cô còn trẻ , , cứ chọn đường tắt. Con gái tự trọng tự ái, gì thì tự phấn đấu. Như đây, tự lái BMW.”

 

Nói xong, Tiểu Ôn Nhu lấy chìa khóa xe đặt lên bàn.

 

Mọi lập tức sang với ánh mắt ngưỡng mộ.

 

Khương Khương hừ lạnh:

 

chìa khóa xe, là vì tài xế riêng, cần tự lái.”

 

“Cô cứ bốc phét . Nếu cô thật sự giỏi như thế, kéo đầu tư?”

 

đấy. tin cô giàu hơn Cụ Phong. Anh kéo cho chiến đội năm mươi vạn tiền tài trợ . Cô tiền thì cũng đầu tư cho chiến đội , đừng suốt ngày cầm mấy vạn lẻ trong nhóm màu, chỉ câu mấy kẻ nhà quê thấy đời.”

 

Bọn họ liếc đầy ẩn ý.

 

cau mày, Khương Khương:

 

“Cụ Phong là cấp quản lý của chiến đội, kéo đầu tư vốn là việc của . Tiền chia mỗi trận cũng ít. Khương Khương chẳng lợi gì, dựa mà bắt cô đầu tư?”

 

Tiểu Ôn Nhu trừng mắt :

 

“Cô chẳng ngày nào cũng khoe tiền ? Chút tiền với cô thì tính là gì? Tùy tiện ném năm mươi vạn một trăm vạn thì ?”

 

trợn mắt:

 

“Người tiền cũng gió thổi tới. Dựa cho ?”

 

“Ồ, Sơn Ly , bản năng ch.ó l.i.ế.m bộc phát ? Người cho cô tí lợi lộc là cô trung thành thế ? Chiến đội cũng ít phát thưởng cho cô. Cô còn chiến đội nữa ?”

 

Nói đến mức .

 

Thực sớm tiếp tục ở chiến đội nữa.

 

Hôm nay tới, chỉ là để trả món nợ kiếp Tiểu Ôn Nhu vu oan .

 

đang định mở miệng, tuyên bố rút khỏi chiến đội.

 

Thì Khương Khương đột ngột ném cái nĩa xuống bàn, lạnh giọng :

 

“Ngay mặt mà bắt nạt của ? Chỉ là một chiến đội rách nát thôi. Sơn Ly, ?”

 

trả lời dứt khoát:

 

“Đi!”

 

 

 

Loading...