lúc cuộc sống nghỉ hưu của đang quy hoạch dáng thì Thái hậu sai tới.
Người tới là ma ma Trương Thái hậu tin dùng nhất.
Ma ma Trương là một nhân vật lợi hại, sống trong cung cả đời, ánh mắt như d.a.o, thể lột từ trong ngoài.
Lúc bà đến, đang chống giàn cho dưa leo.
“Lão nô thỉnh an phế hậu nương nương.” Giọng ma ma Trương lạnh ngắt, lấy một chút nhiệt độ.
Ta phủi lớp đất tay, bà .
“Ma ma việc gì?”
“Thái hậu nương nương nhân từ, sợ ở trong lãnh cung ngày tháng khổ sở,
suy nghĩ lung tung, tự chui ngõ cụt.” Ma ma Trương sa sầm mặt , “cho nên đặc biệt sai lão nô mang đến cho ít đồ.”
Tiểu cung nữ phía bà nâng lên một cái khay.
Trên khay là một chồng kinh Phật dày cộp, cùng một bộ b.út mực giấy nghiên mới.
“Thái hậu nương nương , bảo mỗi ngày chép kinh Phật, tu dưỡng tính, rửa sạch tội nghiệt.”
Ta chồng kinh Phật , .
Lại là chiêu .
Trước đây ở Khôn Ninh cung, Thái hậu thích nhất là dùng cách gõ đầu đám phi tần hậu cung.
Ai phạm , hoặc ý bà , bà liền bắt đó chép kinh Phật.
Mỹ danh là “tĩnh tâm”, thực chất là một hình thức trừng phạt biến tướng.
“Thay cảm ơn Thái hậu,” , “ lòng .”
Thấy nhận, mặt ma ma Trương lộ một tia đắc ý khó nhận .
Chắc bà cho rằng, bóp trúng .
“Nương nương hiểu khổ tâm của Thái hậu là .” Bà , “Thái hậu còn bảo, kinh Phật chép xong mỗi ngày trình đến Thọ Khang cung, đích sẽ kiểm tra.”
Đây là sợ lười biếng.
“Biết .” Ta gật đầu.
Thấy nhiệm vụ thành,
ma ma Trương cũng ở lâu, dẫn rời .
Ta chồng kinh Phật và bộ b.út mực giấy nghiên , lắc đầu.
Chép kinh Phật?
Ta nào thời gian nhàn rỗi đó.
Ta cất b.út mực giấy nghiên , thứ lẽ còn dùng .
Còn những quyển kinh Phật …
Ta tiện tay lật xem, giấy cũng khá dày dặn.
Gần đây trời chuyển lạnh, tối đến rét.
Thứ thiếu kinh văn tu dưỡng tính, mà là vật liệu nhóm lửa.
là buồn ngủ mang gối đến.
Tối hôm đó, dùng một trang kinh Phật nhóm lên một chậu lửa nhỏ.
Phải , loại giấy in kinh văn , cháy cũng thật bùng.
Trong phòng ấm áp hơn nhiều.
Ngày hôm , tiểu thái giám ở Thọ Khang cung đến lấy kinh Phật chép xong.
Ta xòe hai tay.
“Chưa chép.”
Tiểu thái giám ngẩn : “Nương nương, chuyện … chuyện nô tài ăn với Thái hậu thế nào đây?”
“Ngươi cứ thật.” Ta bảo, “ với Thái hậu, là phế hậu mang tội, dám ô uế Phật pháp. Những quyển kinh , lạy , đem cung lên .”
Tiểu thái giám mặt đầy khó xử rời .
Ta đoán, Thái hậu xong chắc mũi cũng lệch vì tức.
lời ,
chê .
Ta dám ô uế Phật pháp, lý do , ai cũng bới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/phe-hau-chi-muon-nghi-huu/5.html.]
Quả nhiên, bên Thái hậu sai tới thúc nữa.
bà cũng chịu bỏ qua như .
Qua hai ngày, ma ma Trương tới.
Lần , bà mang theo một tiểu cung nữ.
Cung nữ đó trông thanh tú, cúi đầu, nhút nhát.
“Đây là Thái hậu nương nương ban cho , để hầu hạ sinh hoạt hằng ngày.” Ma ma Trương , “nó tên là Thanh Hòa.”
Ta cung nữ tên Thanh Hòa một cái.
Nói là hầu hạ, thật là cài để giám sát .
Muốn xem mỗi ngày gì, thật sự đang “tu dưỡng tính” .
“Chỗ cần hầu hạ.” Ta trực tiếp từ chối.
“Nương nương,” mặt ma ma Trương sa sầm xuống, “đây là ân điển của Thái hậu, thể điều.”
Đây là đang uy h.i.ế.p .
Ta .
“Được, xin nhận phần ân điển .” Ta .
Ta ngược xem, bọn họ định chơi trò gì.
Sau khi ma ma Trương , cung nữ tên Thanh Hòa ở .
Nó siêng năng, tới tranh quét dọn, rót cho .
, ánh mắt nó luôn vô tình cố ý,
quan sát từng cử động của .
Ta cũng chẳng để ý.
Ta nên trồng rau thì vẫn trồng rau, nên cho gà ăn thì vẫn cho gà ăn.
Buổi tối, vẫn như thường lệ xé một trang kinh Phật nhóm lửa sưởi ấm.
Thanh Hòa thấy, sợ đến trắng bệch cả mặt.
“Nương nương, … thể đốt kinh Phật ? Đây là đại bất kính!”
“Có gì mà đại bất kính?” Ta sưởi lửa , “nếu Phật tổ kinh văn của thể ấm một kẻ sắp c.h.ế.t cóng, còn kịp vui mừng chứ.”
Thanh Hòa há miệng, nửa ngày thốt nổi lời nào.
Chắc là bộ lý lẽ tà môn của chấn động .
Ngày hôm , nhất định nó sẽ đem chuyện báo nguyên xi cho ma ma Trương.
Ta chờ cơn thịnh nộ sấm sét của Thái hậu.
Kết quả, liên tiếp mấy ngày, gió yên sóng lặng.
Bên Thái hậu, lấy một chút động tĩnh.
Ta chút khó hiểu.
Không giống phong cách của lão nhân gia chút nào.
Cho đến tối hôm đó, mới hiểu .
Nửa đêm, một tràng tiếng gà “cục cục tác” đ.á.n.h thức.
Âm thanh gấp, như kinh sợ.
Ta khoác áo, khỏi phòng.
Trong sân tối đen như mực.
Ta đến chuồng gà, phát hiện cửa chuồng đang mở.
Mấy con gà bên trong, đều thấy nữa.
Ta nhíu mày.
Là chồn vàng? Hay là… ?
Ta mượn ánh trăng, cúi xuống kỹ mặt đất.
Trên đất mấy giọt m.á.u, còn vài dấu chân lộn xộn.
Không chồn vàng.
Là .