Phán Xét Anh Giữa Những Vết Gỉ Hoa Hồng - Chương 9

Cập nhật lúc: 2025-08-28 13:24:17
Lượt xem: 167

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Trì An từng oán hận Văn Nguyệt, nhưng nghĩ lấy tư cách gì để oán hận cô?

 

Một nửa thành tựu của là nhờ Văn Nguyệt.

 

Người phụ lòng chân tình, đáng nuốt cả ngàn cây kim.

 

Mất hết danh tiếng và tiền bạc, lẽ chính là báo ứng mà ông trời dành cho kẻ bạc tình như .

 

Hồi đại học, Văn Nguyệt từng đề nghị nhờ giúp đỡ một tay, Chu Trì An từ chối.

 

Không ghét ngoài can thiệp tình yêu học trò đơn thuần, mà là vì chê xuất của cô.

 

Một cô gái con nhà bán hàng rong, thể tài nguyên gì chứ?

 

Giúp một chút bắt trả hàng đống ân tình, khi thành công thì ép buộc “đền đáp”.

 

Chu Trì An bạn gái trở thành gánh nặng giống như cha từng với .

 

Mãi đến từ khác, mới Văn Nguyệt là con gái của tổng giám đốc tập đoàn Tân Nguyệt. Cô sinh ngậm thìa vàng, lớn lên trong nhung lụa. So với Tô Oánh còn cao quý hơn gấp bội.

 

Thế mà cô bằng lòng rời bỏ cuộc sống yên , cùng chịu đựng cuộc sống khổ cực trong tầng hầm suốt ba năm.

 

Đến lúc đó Chu Trì An mới hiểu, Văn Nguyệt thể chịu khổ. Mà là vì , cô chấp nhận nuốt nước mắt, nhẫn nhịn khổ đau.

 

Chu Trì An luôn nghĩ ở bên Văn Nguyệt chỉ là “tạm chấp nhận”.

 

Còn Tô Oánh mới là trong lòng , là ánh sáng tình đầu mà từng chôn giấu, là duy nhất xứng đáng để trao trọn cảm xúc.

 

Thế nhưng, khi thật sự chia tay với Văn Nguyệt để ở bên Tô Oánh, Chu Trì An mới phát hiện bản hề hạnh phúc như tưởng.

 

Khi cùng Tô Oánh đến Thương Sơn Nhĩ Hải, điều đầu tiên nghĩ đến là… Văn Nguyệt nhất định sẽ thích nơi .

 

phép nghĩ như .

 

Tô Oánh mới là cô gái mà từng trân quý từ bé, là nên nâng niu cả đời.

 

Chỉ là… càng ngày thứ càng sai lệch.

 

Trong một khoảnh khắc bất chợt, Chu Trì An sẽ nghĩ đến Văn Nguyệt.

 

Và sực nhận , bảy năm bên hằn sâu sinh mệnh của tựa như thở.

 

Văn Nguyệt là một cô gái nhẹ nhàng.

 

tình yêu của cô sâu đậm đến mức vượt qua cả sinh mệnh, vượt qua cả cái chết.

 

Cô chính là sự ấm áp và khô ráo duy nhất trong tầng hầm tối tăm ẩm ướt . Đến khi nhận điều , thì câu chuyện đến hồi kết.

 

Chu Trì An sai đến thảm hại, nhưng cũng bản còn tư cách đầu.

 

Anh là một đàn ông xí, lấy thể diện vỏ bọc, ngay cả nụ cũng tính toán cẩn thận.

 

Anh luôn dùng ánh mắt thực dụng để đo lường giá trị của xung quanh.

 

Một kẻ như , xứng tha thứ.

 

ngày qua ngày, lẽ vì tình cảm vẫn trào dâng thể kìm nén, hoặc vì áp lực sáng tác bức bách đến phát điên.

 

Chu Trì An nghĩ, nếu như còn một chút hy vọng…

 

Chỉ cần Văn Nguyệt vẫn còn yêu .

 

19

 

Công ty mới của dần guồng hoạt động định.

 

Thỉnh thoảng sẽ đến công ty quản lý của Chu Trì An để học hỏi kinh nghiệm điều hành, tiện thể trao đổi nguồn tài nguyên trong giới.

 

Sau đó, nào đến cũng gặp Chu Trì An. Cứ như cố tình chờ ở đó .

                                                                                                                                       

Ánh mắt vô hồn chằm chằm.

 

Kỳ Khởi rằng, bắt đầu xắn tay áo. ấn tay .

 

“Tháng còn thành chỉ tiêu sáng tác, đừng tay vội.” Kỳ Khởi uể oải “ừ” một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/phan-xet-anh-giua-nhung-vet-gi-hoa-hong/chuong-9.html.]

 

hạ cửa kính xe xuống.

 

Ánh mắt Chu Trì An sáng lên, chạy gần.

 

Anh béo lên ít, mặt mũi vẫn trai, nhưng lộ vẻ phong sương. Nghe quản lý , dạo chỉ quanh quẩn trong phòng, sống ngày ba bữa nhờ cơm hộp giá rẻ.

 

Chắc vì ăn nhiều dầu kém chất lượng, cả mang theo cảm giác ngấy đến mức khó chịu.

 

“Văn Nguyệt, xin em.” Anh lúng túng co tay , “Em thể tha thứ cho ?”

 

chống cằm, . “Muốn tha thứ, nữa?”

 

“Sau đó…” Anh đưa tay định kéo , dám, chỉ áp lòng bàn tay lên kính xe. Ra vẻ đầy đáng thương, hợp chút nào với khí chất lạnh nhạt thường ngày.

 

“Chúng thể ?”

 

còn kịp đáp, tài xế Kỳ Khởi khẩy một tiếng. Chu Trì An cúi đầu, như thể mất hết dũng khí.

 

Ánh mắt khiến chợt nhớ đến buổi sinh nhật năm nào thời đại học.

 

Anh vô tình hỏng bánh kem, cũng cúi đầu như . Dùng sự lạnh nhạt và im lặng để che tự ti và bối rối của một trai trẻ.

 

nghĩ một lát mỉm với . “Có thể đấy.”

 

Chu Trì An ngẩng đầu lên như điện giật, kinh ngạc xen lẫn cả vui mừng hiện lên trong đáy mắt.

 

Ngay cả bình luận cũng ngạc nhiên đến mức quên cả mắng .

 

Trên đường về Kỳ Khởi cứ ho khan mãi, giống như cả bụng lời . Đến khi đưa về đến cửa, cuối cùng cũng nhịn nổi nữa.

 

Lúng túng mở miệng: “Tổng giám đốc Văn… thật sự định tha thứ cho ?”

 

Thật nghĩ đơn giản.

 

Nghe quản lý mấy tháng nay Chu Trì An sa sút nghiêm trọng, chẩn đoán mắc chứng trầm cảm và lo âu. Anh sáng tác mỗi ngày một tệ, cứ như thế thì tiền vi phạm hợp đồng bỏ chẳng khác nào đổ sông đổ bể.

 

Thương trường là nơi theo đuổi lợi nhuận.

 

Chỉ cần khiến tác phẩm , ngại lừa thêm vài nữa.

 

những điều đó… cần thiết cho cấp . “ hỏi thật, Kỳ Khởi, lấy phận gì mà hỏi ?”

 

Khuôn mặt rám nắng của Kỳ Khởi ửng đỏ, ấp a ấp úng mãi mới thốt : “Người theo đuổi… ?”

 

mỉm .

 

.”

 

Kỳ Khởi sững , mặt càng đỏ hơn, rời mà chân gần như bước lộn nhịp. Có chút đáng yêu.

 

Thật sớm cho , Kỳ Khởi và hai thực tập sinh đều là đối tượng kết hôn gia đình lựa chọn.

 

Môn đăng hộ đối, cả ba đều là con thứ trong gia đình. Tuy thừa kế bộ sản nghiệp nhưng tiền thời gian, thể để tùy ý sai bảo, phục vụ vì lợi ích của .

 

Hơn một năm trôi qua, hai bỏ cuộc rút lui, chỉ Kỳ Khởi vẫn luôn bên cạnh .

 

Vừa trợ lý, vệ sĩ.

 

Mẹ hỏi, nghĩ đến việc cho một phận mới ? chỉ .

 

“Phải xem thể hiện thế nào .” Bình luận thì như đa nhân cách.

 

Lúc thì chửi độc ác, đem nam chính đùa bỡn.

 

Lúc mỉa mai “ăn ngon thật đấy”, giọng điệu ghen tức mặt.

 

dù bình luận mắng thế nào, cũng thể đổi quyết định của .

 

Bây giờ còn sợ yêu, cũng còn say mê tình yêu nữa. đủ năng lực để vững gục ngã.

 

còn là nữ phụ pháo hôi trong truyện.

 

sống thành bản sắc của chính , và từ nay về cũng sẽ tự tay nên câu chuyện của chính .

 

là nữ chính của cuộc đời .

Loading...