PHẢN DIỆN CHƯA CHẾT, TA VẪN LÀ PHÚ BÀ - C5
Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:31:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 5: THIẾT LẬP "PHÁO ĐÀI KINH TẾ"
Sau khi tống khứ Chu Phước ngục tối, nghỉ ngơi mà bắt tay ngay việc "tẩy não" bộ hệ thống vận hành của phủ. Trong tay lúc là tám vạn lượng bạc và ba vạn lượng vàng – tiền "thu hoạch" từ việc nặn túi đám quản sự tham ô.
Ở thời đại , tiền là tất cả, nhưng tiền mà cách xoay dòng vốn thì chỉ là một con lợn béo chờ tới thịt.
"Thanh Trúc, gọi tất cả ám vệ tín nhất của Vương gia đây." Ta gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn gỗ trắc, mắt tấm bản đồ kinh thành đang trải rộng.
Năm gã nam t.ử mặc hắc y, che mặt, thoắt ẩn thoắt hiện như những bóng ma quỳ rạp chân . Đây là "Ảnh Vệ" – lực lượng tinh nhuệ nhất của Phó Cửu Tiêu mà trong kịch bản, rằng họ chỉ tuân lệnh một .
"Vương phi, chúng thuộc hạ chỉ lệnh của Vương gia. Người dù giữ lệnh bài, cũng thể sai khiến chúng thuộc hạ chuyện riêng." Gã đầu, Ảnh Nhất, lạnh lùng lên tiếng.
Ta giận, thong thả lấy từ trong túi áo một chiếc lệnh bài bằng ngọc đen – thứ mà "mượn tạm" gối của Phó Cửu Tiêu lúc đang ngủ say.
"Ta sai các ngươi g.i.ế.c , cũng bắt các ngươi phản bội ." Ta ném một xấp ngân phiếu xuống sàn. "Ta các ngươi dùng kỹ năng ẩn và tốc độ của để một việc: Trong vòng mười hai giờ tới, mua sạch bộ d.ư.ợ.c liệu trị thương và lương thực dự trữ tại tất cả các hiệu buôn lớn nhỏ trong kinh thành cho ."
Ảnh Nhất sững sờ: "Mua lương thực và d.ư.ợ.c liệu? Để gì?"
"Để cứu mạng chủ t.ử của các ngươi." Ta dậy, chỉ tay bản đồ. "Ba ngày nữa, Tần Chính sẽ mượn danh nghĩa cứu vớt bách tính để bao vây kinh thành, cắt đứt nguồn cung ứng nhằm ép Phó Cửu Tiêu đầu hàng. Nếu lúc đó trong tay lương, trong kho t.h.u.ố.c, các ngươi định để lấy m.á.u mà đ.á.n.h ? Đi ngay, dùng danh nghĩa thương buôn phương Nam, tuyệt đối để lộ là của phủ Nhiếp chính vương."
Khí thế của quá mạnh, cộng thêm việc đ.á.n.h trúng t.ử huyệt là sự sống còn của Phó Cửu Tiêu, khiến đám Ảnh vệ thể chối từ. Họ biến mất nhanh như khi xuất hiện.
Ta nhếch môi. Tần Chính Tần Chính, diễn vai " hùng cứu đói" ? Tiếc quá, gạo trong kho và t.h.u.ố.c kệ, Thẩm Nhất Ninh bao thầu hết .
...
Hai ngày tiếp theo, kinh thành chấn động.
Vật giá leo thang một cách ch.óng mặt. Giá gạo tăng gấp ba, giá d.ư.ợ.c liệu tăng gấp mười, nhưng lạ là dù dân tiền cũng mua , vì các hiệu buôn đều báo "hết hàng". Phe cánh của Tần Chính bắt đầu nháo nhào. Họ cần một lượng lớn lương thảo để nuôi quân đội đang áp sát kinh thành, nhưng giờ đây, tiền trong tay họ bỗng chốc trở thành giấy lộn.
Lúc , tại phủ Nhiếp chính vương, Phó Cửu Tiêu thể dậy và dùng chút cháo loãng. Hắn đang bận rộn xem xét sổ sách, chân bắt chéo, miệng ngậm một nhành cỏ dại, phong thái chút gì là khuê nữ.
"Ngươi... đang đầu cơ tích trữ?" Hắn hỏi, giọng chút nội lực.
" , đang thiết lập 'pháo đài'." Ta ngẩng đầu lên. "Vương gia, tại Tần Chính luôn thắng ? Vì danh tiếng 'vì dân'. dân chỉ theo khi cái bụng họ no. Nếu lo cơm ăn áo mặc cho binh sĩ và dân chúng, cái danh tiếng đó sẽ biến thành v.ũ k.h.í chống chính ."
Ta tới cạnh giường, đưa cho một tờ danh sách dài dằng dặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/phan-dien-chua-chet-ta-van-la-phu-ba/c5.html.]
"Đây là những gì mua . Hiện tại, một nửa lương thực của kinh thành trong tay . Một phần ba d.ư.ợ.c liệu quý giá hầm của phủ . Phó Cửu Tiêu, giờ là kẻ ác bao vây nữa, mà là kẻ nắm giữ huyết mạch của cả kinh đô ."
Phó Cửu Tiêu tờ danh sách, đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia sáng kinh ngạc. Hắn là một thiên tài quân sự, hiểu ngay lập tức cái bẫy kinh tế mà đang giăng .
"Ngươi ép Tần Chính đến đây cầu xin ngươi?"
"Không, 'mua' với giá c.ắ.t c.ổ." Ta ranh mãnh. "Và đại diện bán, sẽ là ."
lúc , một tiểu thái giám hớt hải chạy báo tin: "Vương phi! Tần Chính tướng quân đang dẫn ngoài phủ, là thăm bệnh Vương gia, thực chất là đem theo binh khí, sát khí đằng đằng!"
Phó Cửu Tiêu định chống tay dậy, sát khí trong mắt bùng lên. Ta đặt tay lên vai , ấn xuống .
"Nằm yên đó mà đóng vai ' chồng sắp c.h.ế.t' cho . Chuyện vả mặt nam chính, cứ để biên kịch lo."
Ta chỉnh đốn trang phục, khoác lên chiếc áo choàng bằng lông cáo trắng muốt, cầm theo chiếc quạt xếp, thong thả bước cổng phủ.
Trước cổng phủ Nhiếp chính vương, Tần Chính cưỡi một con ngựa trắng, bộ giáp bạc sáng loáng ánh mặt trời, gương mặt cương trực đúng chuẩn "chính nghĩa" đang nhíu c.h.ặ.t mày. Theo là một đám binh lính và dân chúng đang kêu gào đòi công đạo.
"Phó Cửu Tiêu! Ngươi cấu kết với thương nhân, tích trữ lương thực khiến bách tính lầm than, mau đây đối chất!" Tần Chính hét lớn.
Ta bậc thềm cao nhất, xuống đám đông bên bằng ánh mắt khinh bỉ.
"Tần tướng quân, ngáp một cái thôi cũng thấy mùi chính nghĩa nồng nặc nhỉ?" Ta thản nhiên mở quạt, che nụ nhạt. "Vương gia nhà đang lâm trọng bệnh, tiếp khách. Còn chuyện lương thực? Cửa hàng của mở để bán, ai tiền thì mua, tướng quân quản cả việc tiêu tiền ? Hay là quân đội của tướng quân nghèo quá, mua nổi đấu gạo nên định tới đây ăn cướp?"
Tần Chính sững sờ . Hắn bao giờ thấy một Thẩm Nhất Ninh sắc sảo và ngang ngược như thế .
"Thẩm tiểu thư, cô Phó Cửu Tiêu mê hoặc ? Hắn là một kẻ bạo chúa! Cô gả cho là chịu khổ, mau theo , sẽ bảo vệ cô!"
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Ta bật , tiếng trong trẻo nhưng đầy mỉa mai: "Theo ? Theo để ăn cám ? Ở phủ Nhiếp chính vương, đống vàng, ăn sơn hào hải vị. Đi theo một vị tướng quân ngay cả tiền mua t.h.u.ố.c cho binh sĩ cũng 'xin' của khác như , điên ?"
Ta gập quạt , chỉ thẳng mặt Tần Chính: "Nghe cho rõ đây, lương thực, d.ư.ợ.c liệu? Được thôi. Mang vàng tới đây, đúng giá thị trường... , giá do định. Một hạt gạo đổi một chỉ bạc. Không tiền thì mời tướng quân cuốn xéo, đừng ở đây phiền chồng nghỉ ngơi!"
Cả gian im phăng phắc. Tần Chính tức đến mức mặt mũi đỏ bừng, còn bách tính phía thì ngơ ngác. Đây là đầu tiên, "chính nghĩa" của nam chính tiền bạc của một "vợ lẽ phản diện" tát cho sưng mặt ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Ta xoay , để một câu cuối cùng khi đóng sầm cửa phủ:
"Phản diện c.h.ế.t, thì Thẩm Nhất Ninh vẫn là phú bà. Tần tướng quân, về chuẩn tiền nhé!"
Bên trong phòng ngủ, Phó Cửu Tiêu thấy tất cả qua lời kể của Ảnh vệ, trần nhà, khẽ lẩm bẩm: "Con nhóc ... rốt cuộc nàng là thần thánh phương nào?"