Chương 5
Giọng khàn , mang theo chút tủi .
Hoàn khác với ép lên cửa kính hôn.
“Không thì… chủ nhân tát một cái, cho hả giận ?”
im lặng.
Anh cứ thế , ánh mắt như cún con, chờ lên tiếng.
Thậm chí… còn vẻ mong chờ.
Rất lâu , mới nghẹn một câu:
“Anh sợ tố cáo quấy rối nơi việc ?”
“Không sợ.”
Anh nghiêng đầu, môi lướt qua tai :
“Vì … chủ nhân thật sự đẩy .”
Mặt lập tức đỏ bừng.
C.h.ế.t tiệt.
Bị trúng .
…
“Cốc cốc cốc!”
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.
Giọng Lão Cung từ ngoài vọng :
“Ninh Ninh? Cậu ở trong đó ? Tớ thấy hai tiếng , chứ?”
Toàn cứng đờ.
Phó Tịch Ngôn thì vô cùng bình tĩnh, thậm chí còn rảnh rỗi ghé sát tai thổi khí:
“Chủ nhân, vị hôn phu của em đến tìm kìa.”
Ba chữ vị hôn phu cố tình nhấn mạnh.
cuống cuồng chỉnh quần áo, lên tiếng:
“Tớ , đang báo cáo công việc với Phó tổng, về , hôm khác tớ mời ăn cơm.”
Ngoài cửa “ừ” một tiếng, nghi ngờ:
“Báo cáo công việc mà khóa cửa ?”
Nghe tiếng bước chân dần xa, mới thở phào.
Ngồi xuống sofa, đầu trừng :
“Rốt cuộc gì?”
Anh nghiêm túc nghĩ một lúc, :
“Muốn về nhà với chủ nhân.”
“Muốn nấu cơm cho chủ nhân.”
“Muốn gội đầu cho chủ nhân.”
“Còn …”
Chưa hết thì vội cắt ngang:
“Dừng dừng dừng!”
Nói tiếp chắc lời đắn.
Phó Tịch Ngôn ngoan ngoãn im miệng, đôi mắt sáng lấp lánh .
Giống hệt một con ch.ó lớn đang chờ lệnh.
mặt :
“Không , Lão Cung .”
“Chủ nhân là đang vị hôn phu đó?” Giọng bình tĩnh:
“Ánh mắt em… d.ụ.c vọng.”
… phản bác .
Lão Cung đúng là chồng mà.
“Còn nữa…”
Phó Tịch Ngôn đột nhiên dậy, từng bước tiến gần .
“Phản ứng của chủ nhân… giống vị hôn phu.”
Anh dừng mặt , cúi xuống, hai tay chống lên lưng ghế, bao trọn trong nhỏ hẹp:
“Cơ thể của chủ nhân… thành thật hơn miệng nhiều.”
“Anh…!”
tức hổ, kịp xong hôn xuống.
Phải thừa nhận đúng là thương nhân lão luyện, dễ lừa!
…
Tối hôm đó, là chạy trối c.h.ế.t về nhà.
Nhân lúc Phó Tịch Ngôn vệ sinh, xách túi lao .
Về đến nhà, khóa cửa, kéo rèm, tắt đèn, chui chăn.
Một mạch thành.
Điện thoại rung suốt đường, dám mở lấy một .
…
Hôm , mang theo quầng thâm mắt, cả thất thần.
Phó Tịch Ngôn ở phòng họp vẫn lạnh lùng đáng sợ, nhưng riêng tư thì cứ năm phút nhắn một tin:
【Cún ngoan】: 【Chủ nhân, tối nay em cho về nhà ?】
trả lời: 【Cút.】
Ba giây , nhắn:
【Được, đợi chủ nhân tan cùng cút.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ong-sep-cam-duc-lai-la-chu-cun-hu-cua-toi/chuong-5.html.]
【Cún sẽ ngoan.】
trả lời nữa.
Anh cứ nửa tiếng khu việc qua một vòng.
Ba giờ chiều, cuối cùng nhịn nữa, gọi văn phòng báo cáo phương án.
Cửa đóng Phó Tịch Ngôn sải bước tới mặt , quỳ một gối xuống, vùi đầu n.g.ự.c , giọng trầm:
“Chủ nhân, nhớ em.”
“…Chúng nửa tiếng còn gặp.”
“Như cũng là lâu .” - Anh bĩu môi.
Thấy mãi chịu dẫn về nhà dứt khoát đẩy thẻ ngân hàng và sổ đỏ mặt , giọng nghiêm túc mà thấp kém:
“Chủ nhân thể nhận nuôi ?”
“Anh nấu ăn, giặt đồ, dọn dẹp.”
“Công việc công ty cũng cần chủ nhân lo, kế hoạch sẽ .”
“Tiền trong đây… chủ nhân tiêu mấy đời cũng hết.”
“Chỉ cầu chủ nhân… đừng đuổi .”
thừa nhận khi tấm thẻ đó.
… thật sự d.a.o động mạnh.
Cuối cùng đồng ý cho Phó Tịch Ngôn… mỗi tối đều ở .
Những ngày đó.
Ban ngày ở công ty, Phó Tịch Ngôn vẫn là vị Phó tổng khiến khác dám gần.
Họp thì mắng thương tiếc.
chỉ cần văn phòng lập tức biến thành một con ch.ó dính .
sofa ăn snack, xem show, lăn lộn.
Anh bàn việc, xử lý phương án.
cứ tìm cớ chuyện với , khóe môi còn mang theo ý :
“Chủ nhân, liệu của phương án hình như vấn đề.”
“Vậy sửa .”
“Ừ, đang sửa .”
“……”
“Chủ nhân, vụn snack rơi xuống sofa .”
“Vậy lau .”
“Ừ, lau .”
Anh xử lý thứ gọn gàng đấy.
Đồng nghiệp thỉnh thoảng gõ cửa đưa tài liệu, thấy nhàn nhã chơi điện thoại thì ngạc nhiên.
bình thản:
“Phó tổng bảo ở đây sửa phương án, tiện chỉ đạo.”
Phó Tịch Ngôn ngẩng đầu, giọng lạnh:
“Ừ, phương án cô quá kém, trông.”
Đồng nghiệp đầy thương cảm, lặng lẽ rời .
Cửa đóng Phó Tịch Ngôn lập tức ngẩng đầu:
“Chủ nhân, phương án của em thật kém.”
“Vậy còn bắt em sửa?”
“…Lúc đó là chủ nhân.” - Anh hạ giọng - “Sau em.”
hừ một tiếng, so đo.
cũng lúc nào cũng ngoan.
Một hôm phòng marketing nhân viên nam mới, đưa cho một ly sữa.
Phó Tịch Ngôn lập tức nổi điên, buổi chiều mắt đỏ lên chặn trong văn phòng:
“Chủ nhân gần quá.”
“Anh thể đuổi việc ?”
“Chủ nhân thể đừng chuyện với đàn ông khác ?”
“Chiều nay chúng đăng ký kết hôn ?”
bất lực:
“Chỉ là giao tiếp bình thường thôi, đừng quá.”
“Với chúng mới ở bên bao lâu, đòi danh phận ?”
Nước mắt lập tức rơi xuống:
“Chủ nhân … quá ?”
thở dài.
Lại nữa .
Từ khi phát hiện tác dụng với , một ngày thể ba bốn .
Tai đỏ bừng, cố chấp:
“Anh chỉ một danh phận.”
trả lời.
Phó Tịch Ngôn im lặng một lúc, kéo nhẹ góc áo , mắt đỏ lên:
“Vậy… chủ nhân thể chỉ thích một ?”
“…Biết .”
Anh lập tức , hôn nhẹ lên trán :
“Cảm ơn chủ nhân.”
Thế là con cún nắm gọn trong tay.
【Hết truyện】