Chương 3
Lại một buổi họp sáng.
Phó Tịch Ngôn mặt biểu cảm.
với tiêu chuẩn của , đây là trạng thái tâm trạng nhất .
Dù tối qua dỗ cả đêm mới dỗ .
Khi nộp mười bản kế hoạch lên, lông mày khẽ động.
Sau đó hừ lạnh một tiếng, xoay laptop về phía .
“Thẩm Vãn Ninh.”
Lại là cái giọng đó.
Mí mắt của bắt đầu giật liên hồi.
“Mười bản kế hoạch, mười bản rác.”
Giọng lớn, nhưng cả phòng họp đều rõ ràng.
Anh kéo laptop của Tiểu Lý bên cạnh đặt mặt :
“Đây là thực tập sinh mới, hai tuần.”
“Phân tích định vị sản phẩm rõ ràng, logic mạch lạc, dữ liệu đầy đủ.”
“So sánh đối thủ cạnh tranh, nhiều hơn cô ba góc độ.”
Phòng họp yên tĩnh đến mức rõ tiếng điều hòa chạy.
Ngón tay bắt đầu lạnh .
Phó Tịch Ngôn ngẩng đầu, một cái.
Trong mắt bất kỳ cảm xúc nào, nhưng còn khó chịu hơn cả mắng.
“Vào hai năm, mà thứ bằng một thực tập sinh hai tuần.”
Anh đặt hai chiếc laptop bàn, để tất cả đều thấy sự chênh lệch.
“Thẩm Vãn Ninh, cô nghĩ công ty đang nuôi rảnh rỗi ?”
Xung quanh im phăng phắc.
Hơn chục ánh mắt đổ dồn về phía tô… thương hại, hả hê, cũng hóng chuyện.
nghiến răng, cố gượng .
khóe mắt nóng lên kiểm soát.
Vừa tức, tủi …
thức trắng cả đêm, sửa mười phiên bản kế hoạch, đến ngụm nước cũng kịp uống.
Cuối cùng đổi một câu bằng thực tập sinh.
Huống chi Tiểu Lý nào thực tập sinh gì?
Ba cô là phó tổng giám đốc…
Dù trong lòng c.h.ử.i Phó Tịch Ngôn tám trăm , nhưng ngoài mặt vẫn cúi đầu:
“Xin , Phó tổng, mang về sửa .” - Giọng khàn đặc.
“Tối nay nộp. Nếu thì đừng tan .”
Giọng lạnh buốt:
“Đừng đem rác tới qua mặt .”
nhận laptop, tay run lên.
Phó Tịch Ngôn, cái đồ sếp khốn nạn!
Trên mạng thì lóc cầu đừng bỏ, ở công ty hành tới c.h.ế.t!
về chỗ .
Nhìn Phó Tịch Ngôn ở vị trí chủ tọa, càng nghĩ càng tức.
Cuối cùng vẫn mở điện thoại.
Tìm đến 【Cún ngoan của chủ】.
Gõ chữ, gửi :
【Chia tay! Chia tay ! Sau gặp nữa!】
Một mạch xong.
úp điện thoại xuống, hít sâu.
Phó Tịch Ngôn thấy điện thoại rung.
Anh cầm lên, mày nhíu c.h.ặ.t.
“Tạm dừng cuộc họp.”
Cả phòng im bặt.
Sau đó…
Anh gọi điện.
Giây tiếp theo chuông điện thoại của vang lên.
Tiếng chuông điện thoại trong trẻo đột ngột vang lên.
Tất cả ánh mắt đồng loạt về phía .
Bao gồm cả Phó Tịch Ngôn.
luống cuống tắt chuông.
Cuộc gọi của cũng ngắt.
???
mặt đầy dấu hỏi, dám .
Tên giờ từng gọi điện trong lúc họp…
Phó Tịch Ngôn buông điện thoại, như tin tà, gọi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ong-sep-cam-duc-lai-la-chu-cun-hu-cua-toi/chuong-3.html.]
Âm thanh vang lên.
bịt c.h.ặ.t điện thoại, điên cuồng bấm nút tắt máy, vùi đầu xuống bàn.
Thế giới yên tĩnh.
trong đầu thì nổ tung.
Xong .
Lộ phận ?
Anh … phát hiện chứ?
Cái nhạc chuông … còn là do chính tay gửi cho , bảo chọn trong mấy cái.
Lúc đó còn :
“Gu của bé đúng là độc đáo… nhưng thích.”
hận thể tự tát hai cái.
Ngẩng đầu lên, liếc trộm Phó Tịch Ngôn.
Lông mày … bỗng giãn .
Như mây mù xua tan trong chớp mắt.
“Tiếp tục họp.”
Giọng vẫn lạnh, nhưng khóe môi cong lên.
Không nhầm …
run rẩy đến hết buổi họp, dám thêm nào, càng dám mở điện thoại.
Đang định lấy laptop che mặt, lẻn theo dòng rời thì Phó Tịch Ngôn đột nhiên lên tiếng:
“Thẩm Vãn Ninh ở .”
Bước chân khựng .
Đồng nghiệp lượt rời , phòng họp rộng lớn chỉ còn .
Xong đời …
nặn một nụ , như học sinh tiểu học sai, chậm rãi bước tới mặt .
Anh liếc một cái:
“Không việc gì, chỉ hỏi chút.”
Anh dừng một chút:
“Bình thường cô chơi Đóa Lỵ Á ? Sau giờ thường gì?”
Tim đập mạnh.
Không nghĩ cố tình trêu chọc , định kiếm cớ sa thải đấy chứ?
Không , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng nhận!
“Phó tổng, game rõ lắm.” - cố giữ giọng định:
“Bình thường về nhà chủ yếu là ở bên bạn trai, sẽ ảnh hưởng tiến độ công việc.”
Sắc mặt Phó Tịch Ngôn lập tức trầm xuống, từng chữ từng chữ lặp :
“Cô bạn trai ?”
gật đầu.
Đây là đầu tiên thấy biểu cảm rõ ràng như khuôn mặt .
Anh gập laptop, dậy, cao hơn gần nửa cái đầu.
Anh lạnh lùng liếc :
“Sau họp nhớ để điện thoại chế độ im lặng.”
“Vâng .” - gật đầu lia lịa.
Đợi đến khi bóng lưng biến mất khỏi phòng họp, mới dám thở phào.
Chắc là lừa qua .
Ông sếp ch.ó như ma , ai dám bạn gái chứ?
…
Cả buổi chiều, chạy qua chạy phòng tổng giám đốc bao nhiêu .
Phó Tịch Ngôn giống như bệnh gì đó.
Lúc thì bắt rót nước, lúc thì bắt photo tài liệu.
Mấy việc vặt giờ đều là thực tập sinh .
còn tranh thủ thời gian sửa kế hoạch.
Sửa xong nộp lên, thậm chí thèm :
“Làm .”
còn xem bảo .
Chỉ hai chữ.
Không thừa một dấu chấm câu.
cảm thấy cố ý nhắm !
tức đến mức lấy điện thoại mắng con 【cún ngoan】 cho hả giận.
khung chat vẫn dừng ở câu chia tay gửi.
Sau hai cuộc gọi, nhắn thêm gì nữa.
Bình thường chắc “99+” .
Như cũng , vốn dĩ đây là một đoạn nghiệt duyên.
Đang nghĩ thì điện thoại rung.
【Cún ngoan】: 【Chủ nhân, chia tay .】
【Anh tra IP của em , chờ xác định vị trí, sẽ quỳ xuống xin tận nơi ?】